Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Kiếm Hiệp ***** CỬU U MA ĐỘNG *****

Diễn Đàn Võ-Thuật

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Fri Oct 10, 2014 11:10 pm

Hồi 11

Muốn nhận gia thân đâu phải dễ
Vương Thế kỳ hiển lộ thần công


Không những thế, Văn Phi Yến còn quay mặt về phía Vương Thế Kỳ và hối thúc, "Ðây là tam vị lệnh sư, đồng cấp với Vi di di trước kia.

Nếu ngươi đúng là người mà ta nghi thì ngươi phải hành động như thế nào ngươi có biết không?"

Không hiểu vì lẽ gì mà Văn Phi Yến bây giờ lại tỏ ra lo lắng cho Vương Thế Kỳ, hoàn toàn khác với lúc mới gặp.

Vừa không muốn phụ lòng Văn Phi Yến, vừa muốn nhân cơ hội này giải thích rõ hắc bạch. Vương Thế Kỳ vội vòng tay thủ lễ với ba nhân vật kia, "Hoá ra là tam vị tiền bối. Tiểu điệt Vương Thế Kỳ, gia mẫu Vi Tuyết Nương, xin ra mắt tam vị tiền bối.?"

Nghe thế, Văn Phi Yến chợt kêu lên, "Ta nghĩ không sai mà. Ngươi đúng là con của Vi di di rồi." Ðoạn, Văn Phi Yến vừa chạy đến nắm vào tay của một nữ nhân duy nhất trong ba nhân vật vừa xuất hiện, nàng ta vừa huyên thuyên, "Ðây là sư phụ ta và cũng là bảo tỉ của mẫu thân ngươi đó.Ngươi hãy gọi lại xem nào.?"

"Là bào tỉ của mẫu thân ư? Vậy đây chính là thân quyến duy nhất còn lại của ta sao?" Nghĩ xong, Vương Thế Kỳ liền nhìn chằm chằm vong nhân đó.

Nhờ có Văn Phi Yến lẹ miệng chỉ điểm, nên Vương Thế Kỳ phần nào nhận ra sự giống nhau giữa nữ nhân này và hình bóng của mẫu thân trong trí nhớ của Vương Thế Kỳ.

Thật sự xúc động, Vương Thế Kỳ lại lên tiếng, nhưng là lên tiếng hỏi lại Văn Phi Yến, "Văn cô nương nói có thật không? Vị đây là bào tỉ của...?"

"Của lệnh đường đó. Ngươi không nhận ra sự giống nhau của họ sao? Vì ngươi chưa từng gặp mặt nên ta chẳng trách ngươi không nhận ra. Ngươi cứ đưa tất cả bọn ta đến chỗ của lệnh đường thì mọi việc liền minh bạch thôi.?"

Văn Phi Yến càng nói, Vương Thế Kỳ càng bồi hồi xúc động. Cuối cùng, Vương Thế Kỳ không cầm được nữa, bèn sụp người xuống, "a di, Kỳ nhi không hề biết là Kỳ nhi còn có một a di nữa. Ðược gặp a di như thế này, ở chốn suối vàng hẳn tiên mẫu phải thỏa dạ.?"

Vị nữ nhân kia khi thấy Vương Thế Kỳ sụp người xuống hành lễ liền nhăn mặt tỏ vẻ không khứng chịu, có lẽ do chưa tin chắc Vương Thế Kỳ là người như Văn Phi Yến vừa nói, nhưng thần sắc của nữ nhân chợt biến đổi ngay lúc Vương Thế Kỳ vừa nói tròn câu.

Không những chỉ biến đổi thần sắc không thôi, vị nữ nhân kia còn bước gấp đến chỗ Vương Thế Kỳ đang sụp người xuống nữa. Vừa chộp vào hai đầu vai của Vương Thế Kỳ, vị nữ nhân vừa lay lay với Câu hỏi giật giọng, "Ngươi vừa mới nói gì? Cái gì là ở suối vàng với tiên mẫu? Không lẽ muội muội của ta đã... ?"

Cũng kinh hoàng không kém, Văn Phi Yến hỏi cướp lời, "Vi di di đã chết rồi ư? Ngươi nói thật không? Kẻ nào đã giết Vi di di chứ? Sao ngươi không mau nói đi.?"

Hai nhân vật kia hoàn toàn không biết phải làm gì trong một tình huống ngoài dự liệu thế này. Họ hết nhìn vào vị nữ nhân kia và Vương Thế Kỳ, lại quay về phía sau nhìn thiếu giáo chủ của họ. Họ quay lại và cũng thấy thiếu giáo chủ của họ đang lăng không lao đến.

Lao vượt qua vị trí mà Vương Thế Kỳ sụp người xuống, thiếu giáo chủ vừa buông tay điểm loạn vào Vương Thế Kỳ vừa rít lên, "Hắn nói như vậy mà tam vị cũng tin sao? Vừa mới nhận Vi lệnh sư là thân mẫu, nay lại nghe bọn ta muốn đến tận chỗ Vi lệnh sư sinh sống thì hắn liền đổi giọng. Bổn thiếu giáo chủ đến nửa phần cũng không tin ở Hành vi của thiếu giáo chủ không chỉ bất ngờ với tam vị lệnh sư kia và Văn Phi Yến không thôi, mà còn đầy bất ngờ đối với Vương Thế Kỳ nữa.

Huyệt đạo bị khống chế, Vương Thế Kỳ tự hận chính bản thân, "Thế Kỳ ơi Thế Kỳ, ngươi đã tam phen tứ thứ đều lầm phải gian kế của địch nhân, tại sao ngươi lại khinh suất đến vậy chứ?"

Còn đang tự trách là thế, tai Vương Thế Kỳ liền nghe vị nữ nhân đang đứng phía trước lên tiếng, "Thiếu giáo chủ, xá muội một thân một mình giữa Trung Nguyên, với thành kiến mà bọn chúng dành cho bổn giáo thì việc sống chết của xá muội khó có thể lường được.

Tiểu tử này có khi đúng là...?"

"Vi tam lệnh sư, chỉ vì cốt nhục tình thâm, Vi tam lệnh sư vì quá thương nhớ lệnh muội nên bị tiểu tử lừa dối. Nếu Vi tam lệnh sư không tin thì cứ để bổn thiếu giáo chủ tra vấn tiểu tử cho.?"

Bằng cương quyền của một thiếu giáo chủ, vừa thấy vị nữ nhân kia lùi lại tỏ ý tuân theo cách xử trí của mình, vị thiếu giáo chủ liền bước vòng ra phía trước Vương Thế Kỳ, vẫn trong tư thế cúi người xuống như đang hành lễ với hắn, và lên tiếng hỏi, "Xú tiểu tử, theo ngươi nói thì người mà ngươi gọi là mẫu thân đã chết?"

Vương Thế Kỳ nuốt hận đáp lời, "Không sai, vì nào có ai bất hiếu vô đạo đến phải rủa mẫu thân như thế?'

'

Thiếu giáo chủ lại hỏi, "Cũng như ngươi nói thì mẫu thân ngươi chính là Vi Tuyết Nương?"

Vương Thế Kỳ không thể không đáp, "Ðúng vậy, khi nãy ta đã nói rồi còn gì.?"

"Hừ, vậy còn phụ thân ngươi? Phụ thân ngươi có tính danh là gì?

Và thân phận của phụ thân ngươi ra sao?"

"Tiên phụ có húy danh là Vương uy, đại đệ tử của Hoa Sơn phái, có ngoại hiệu là Hoa Sơn nhất hiệp.?"

Vừa nghe Vương Thế Kỳ đáp thế, vị nữ nhân kia chợt rú lên, "Vậy thì đúng rồi, nhưng sao ngươi lại gọi là tiên phụ? Không lẽ phụ mẫu ngươi đều chết cả ư?"

Vương Thế Kỳ chớp mắt lộ vẻ đau thương nhưng Vương Thế Kỳ chưa kịp lên tiếng minh định một lần cho chắc chắn thì thiếu giáo chủ Huỳnh Liên giáo chợt cười lên sặc sụa, "Ha ha ha... xú tiểu tử ngươi thật khéo bịa chuyện đấy. Hừ, nhưng ngươi lại quên rằng nếu ngươi nói Vi lệnh sứ và trượng phu cùng chết thì sẽ không còn ai minh chứng được lai lịch của ngươi đâu. Rốt cuộc rồi lời ngươi nói chẳng được ai trong chúng ta tin cả.?"

"Thiếu giáo chủ, nhưng Văn Phi Yến này thì tin đấy.?"

Tiếp lời của Văn Phi Yến, sư phụ của nàng ta cũng nói, "Bản nhân cũng tin nữa, thiếu giáo chủ.?"

vị thiếu giáo chủ giật mình, "Vi tam lệnh sứ tin ư? Cả Văn muội nữa, Văn muội cũng tin vào những lời ba hoa của hắn sao?"

Văn Phi Yến đáp, "Vậy thiếu giáo chủ nghĩ sao khi hắn lần lượt nêu được đích danh của Vi di di và trượng phu? Trong khi chưa một ai trong chúng ta đề cập đến hai tính danh này?"

Vị thiếu giáo chủ lúng túng, "Ðiều này thì... Hừ, biết đâu tên tiểu tử này vì muốn dò xét sự tình của bổn giáo trong lần di nhập Trung Nguyên nên đã tìm hiểu tất cả từ trước? Chuyện rất có thể là như vậy!?"

Văn Phi Yến lắc đầu và đưa tay chỉ vào đại điểu vẫn đứng gần đó mà nói, "Không lẽ hắn vì muốn trà trộn vào bổn giáo để dò xét nội tình nên hắn đã kết thân với xí điêu và được xí điêu chở hắn đến tận đây ư? Thiếu giáo chủ đừng quên rằng dù thiếu giáo chủ đã phí nhiều tâm huyết nhưng thiếu giáo chủ vẫn chưa hề kết thân được với xí điêu đấy ?"

Nghe thế vị nữ nhân kia kinh ngạc kêu lên, "Yến nhi, hài tử có lầm không vậy? Không lẽ nào xí điêu lại cho một người là cỡi lên mình nó.

Nói gì đến việc xí điêu còn chở người đó đến tận đây.?"

Hai vị lệnh sứ còn lại cũng nhao nhao tán thành, "Vi tam muội nói đúng lắm. Chúng ta cũng chưa từng thấy xí điêu thân với ai khác ngoài tam muội và Văn Phi Yến. Làm gì có việc xí điêu đã chở tiểu tử kia đến đây?"

Vì muốn minh oan cho Vương Thế Kỳ, Văn Phi Yến mỉm cười bảo, "Nhị vị bá bá không tin ư? Thì đấy, xí điêu hiểu được những gì chúng ta nói cơ mà, sao nhị vị bá bá không thử hỏi xí điêu xem?"

Không chờ ai phải hỏi đến vì đại điểu đã nghe được tất cả. Ðại điểu vừa gật đầu vừa lững thững tiến lại gần Vương Thế Kỳ. Không những thế, trước bao ánh mắt ngỡ ngàng đại điểu còn khẽ đập đập cánh vào người Vương Thế Kỳ, trông rất là thân tình.

Vương Thế Kỳ buột miệng, "Xem ra ở đây chỉ có điểu huynh là thông tình đạt lý hơn.?"

Lời nhận định này của Vương Thế Kỳ đâu khác gì lời mắng chửi gián tiếp vị thiếu giáo chủ. Thiếu giáo chủ nổi giận quát lên, "Ngươi có ý mắng bổn thiếu giáo chủ đấy à? Ngươi không muốn sống nữa sao?"

Miệng thì quát còn hai chân của thiếu giáo chủ thì đảo bộ, định tìm một phương vị thích hợp để đánh Vương Thế Kỳ mà không gây nguy hại đến đại điểu. Nhưng tuy Vương Thế Kỳ bị chế trụ huyệt đạo, vẫn còn có đại điểu ở bên cạnh. Thấy sinh mạng của Vương Thế Kỳ bị uy hiếp, đại điểu cũng thậm thịch đôi chân để đi vòng quanh Vương Thế Kỳ như muốn dùng chính thân mình của nó che chắn cho Vương Thế Kỳ.

Thiếu giáo chủ càng sôi giận hơn, "Súc sinh, cả ngươi nữa, ngươi cũng chán sống rồi sao?"

Trước những diễn biến này xem ra còn có giá trị hơn gấp trăm lần những lời giải thích của Văn Phi Yến. Sư phụ của Văn Phi Yến và hai vị kia cùng khẩn thiết kêu lên, "Thiếu giáo chủ... ?"

Văn Phi Yến thì cuống cuồng, sợ vị thiếu giáo chủ kia sẽ thật sự vung chưởng đánh vào đại điểu trong cơn giận giữ, nàng bất kể tôn ti đã rít lên, "Hồ Vĩnh Lạc, nếu ngươi động vào xí điêu thì từ nay trở đi ngươi đừng nhìn ngó gì đến Văn Phi Yến ta nữa.?"

Cơn giận của vị thiếu giáo chủ có danh tánh là Hồ Vĩnh Lạc như Văn Phi Yến vừa gọi ngay lập tức liền xẹp xuống. Tuy nhiên, Hồ Vĩnh Lạc vẫn còn phần nào tức tối, "Vậy Văn muội nói đi, ta phải xử trí thế nào với tiểu tử này đây?"

Văn Phi Yến bĩu môi nói, "Người là thiếu giáo chủ chứ đâu phải Văn Phi Yến này. Thiếu giáo chủ muốn xử trí thế nào thì tuỳ ở thiếu giáo chủ vậy.?"

Hồ Vĩnh Lạc càng nghe càng lúng túng. Một trong hai vị lệnh sứ kia bỗng lên tiếng đề xuất, "Hay là như thế này vậy, chúng ta cứ tạm thời giữ tiểu tử lại. Chờ khi giáo chủ quay về sẽ xử trí tiểu tử sau, được không?"

"Hay lắm, cứ y như Dư lệnh sứ... ?"

Hồ Vĩnh Lạc còn đang nói dở thì Văn Phi Yến xen vào, "Hay cái gì mà hay? ai trong chúng ta bắt được hắn mà đòi giữ lại một cách ngang nhiên vậy?"

Biết Văn Phi Yến đang nói Hồ Vĩnh Lạc vì Hồ Vĩnh Lạc đã bằng thủ đoạn bất minh mới khống chế được Vương Thế Kỳ, sư phụ của Văn Phi Yến liền gắt nàng, "Yến nhi, đủ rồi đấy!?"

Văn Phi Yến chợt phụng phịu, "Ðồ nhi nói không phải sao? Nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, ít ra cũng phải quang minh lỗi lạc mới đúng.

Thiếu giáo chủ làm như vậy sao khiến mọi người phải tâm phục khẩu phục?"

Hồ Vĩnh Lạc không lấy thế làm giận, còn cười lên, "Ha ha ha... ta đã khống chế được hắn, đủ chứng tỏ là ta có mưu cơ hơn hẳn. Ta đâu cần hắn phục hay không phục ta. Nhưng nếu Văn muội muốn như thế cũng được." Nói xong, trước khi vươn tay giải huyệt cho Vương Thế Kỳ, Hồ Vĩnh Lạc còn hướng về tam vị lệnh sứ mà hỏi, "Lúc tam vị lệnh sứ vừa đến thì bổn thiếu giáo chủ đã bảo tam vị làm gì, tam vị còn nhớ không?"

Thấy cả ba cùng lẳng lặng gật đầu, Hồ Vĩnh Lạc liền nhanh tay giải huyệt cho Vương Thế Kỳ, và còn nhanh hơn khi Hồ Vĩnh Lạc nhảy lùi ra.

Tuy đoán biết ý đồ của Hồ Vĩnh Lạc là dùng ba vị lệnh sứ kia để hiệp lực vây bắt chỉ mỗi một mình mình, nhưng Vương THế Kỳ vẫn tỏ vẻ ung dung. Chờ khi chân khí nội nguyên đã thông suốt trở lại, sau một lúc huyệt đạo bị khống chế, Vương Thế Kỳ chợt đưa tay ra và vỗ vào mình đại điểu, "Ðiểu huynh thật là tận khổ, ta sẽ không quên điểu huynh đâu. Ðiểu huynh lùi lại đi, ta sẽ không việc gì đâu.?"

Nhưng lần này Vương Thế Kỳ đã lầm, đại điểu vẫn nguyên vị, không hề lùi lại theo lời Vương Thế Kỳ nói, đã thế đại điểu còn dùng đầu đẩy vào người Vương Thế Kỳ vài lượt.

Hiểu ý, Vương Thế Kỳ cười lớn, "Ha ha ha... điểu huynh không sợ cho ta mà sợ cho ba vị tiền bối kia sao?"

Thấy đại điểu gật đầu, tất cả mọi người đương diện đầu giật mình, kể cả Vương Thế Kỳ. Vương Thế Kỳ nhăn mặt, "Song phương chưa một lần tỷ đấu thì Ðiểu huynh dựa vào đâu mà đề cao ta đến vậy?

Ðiểu huynh không thấy ba vị tiền bối kia cùng đang tức giận với điểu huynh đó sao?"

Quả như lời Vương Thế Kỳ nói, ngoài Văn Phi Yến kinh ngạc và Hồ Vĩnh Lạc lo sợ thì tam vị lệnh sứ kia đều để lộ sắc mặt giận dữ. Vì họ làm sao tin được rằng cả ba người bọn họ liên tay vẫn không là đối thủ của một kẻ chỉ độ mười bảy, mười tám tuổi như Vương Thế Kỳ.

Không hiểu riêng sư phụ của Văn Phi Yến giận đến đâu nhưng Chính sư phụ của nàng là người lên tiếng đầu tiên, "Xí điêu, ngươi còn không mau lùi lại ư?"

Tuy chỉ là loài thú nhưng đại điểu cũng phân biệt rất rõ đâu là chủ nhân của nó và phải tuân theo mệnh lệnh của ai. Ðại điểu líu ríu lùi lại và lùi về phía Văn Phi Yến.

Chờ khi đại điểu đã lui đi, sư phụ của Văn Phi Yến dõng dạc nói, "Luật bất vị thân, dù ngươi có liên quan thế nào đến xá muội của ta đi nữa, ta cũng không thể trái lệnh mà nương tay cho ngươi. Tốt hơn hết là ngươi cứ tận lực bình sinh đi.?"

Nhìn cả ba người lần lượt tiến về phía mình, Vương Thế Kỳ vẫn nói, "a di, Kỳ nhi biết rồi. Kỳ nhi sẽ tự biết bảo trọng. Mời!?"

Mệnh lệnh là mệnh lệnh, chính a di của Vương Thế Kỳ động thủ trước, kéo theo sự động thủ của hai vị lệnh sứ kia.

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

chiêu thức của cả ba rõ ràng là Thập chỉ truy hồn, nhưng với sự vận dụng và liên tay của họ, Thập chỉ truy hồn này thật là thiên biến vạn hoá, đã vây chặt lấy Vương Thế Kỳ vào giữa như không còn một chỗ trống cho Vương Thế Kỳ xoay sở.

Nhận thức được sự lợi hại của họ, Vương Thế Kỳ nào dám sơ tâm.

Khẽ đảo người, Vương Thế Kỳ ngay tức khắc thi triển Nhất ma chi vạn ma bộ pháp.

Bọn họ cùng kêu lên.

"ồ, hay thật!?"

"Quái lạ! Tiểu tử chạy đâu rồi?"

"úy, đây là công phu gì đây?"

Riêng Vương Thế Kỳ thì mỉm cười, "Tam vị bất tất phải lo ngại.

Vãn bối vẫn chưa ra tay đâu.?"

Hai vị lệnh sứ kia chợt gầm lên.

"Thân thủ khá lắm đấy! Nhưng... đỡ.?"

"Tiểu tử khoan đắc ý vội! Tiếp chưởng.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

ai di của Vương Thế Kỳ cũng đâu dám chậm chân, vì còn Hồ Vĩnh Lạc đứng lược trận ở bên ngoài. Ngọc thủ vung lên, ai di của Vương THế Kỳ kêu lên rành rọt, "Liên hoa tam tài trận, ngươi cứ liệu đấy!?"

Biết a di muốn nhắc khéo, Vương Thế Kỳ liền bảo, "Thú lắm, đây là lần đầu tiên vãn bối được mở rộng tầm mắt đây. Tam vị cứ thẳng tay cho.?"

"Vút ?"

"Vút ?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

Bất kể là trận thế hay chưởng kình giăng giăng đan xen vào nhau.

Vương Thế Kỳ cứ thản nhiên đi xuyên qua xuyên lại giữa họ như không hề gặp việc gì bất trắc đang ngăn trở bộ pháp.

Bao nhiêu lượt chưởng kình của họ đều bị rơi vào khoảng không, ngay cả lúc tưởng chừng đâu đã ập ngay vào đúng phương vị của Vương THế Kỳ rồi.

Năm chiêu, mười chiêu rồi là hai mươi chiêu trôi qua. Thủy chung bọn họ ba người vẫn không làm gì được Vương Thế Kỳ. Ngược lại, như lời đã nói trước, Vương Thế Kỳ vẫn chưa một lần xuất thủ,dù là thử đỡ vào chưởng lực của họ.

ở bên ngoài, nếu Văn Phi Yến càng xem càng kinh ngạc thì Hồ Vĩnh Lạc càng mục kích càng thêm kinh hoàng. Sự kinh hoàng cao độ của Hồ Vĩnh Lạc càng tăng lên cao độ khi diễn tiến sự việc xảy ra tiếp đó Một trong hai vị lệnh sứ kia chợt quát lớn, "Tiểu tử, ngươi cứ lách tránh mãi như thế này thì đâu phải là hảo hán. Ngươi không dám đối chưởng với ta sao? ?"

Vương Thế Kỳ bật cười lên giòn giã, "Ðối thì đối, vãn bối đâu việc gì phải ngại.?"

Vị lệnh sứ kia gầm lên, "Ðỡ này.?"

Vị lệnh sứ thứ hai khi nhận định rõ được phương vị của Vương Thế Kỳ thì cũng nhanh tay xuất chiêu, "Tiếp chiêu.?"

Trong khi a di của Vương Thế Kỳ còn chưa biết là có nên đánh vào Vương Thế Kỳ với hai vị kia không thì Vương Thế Kỳ đã quát trả, "Chư vị hãy thận trọng. Ðỡ.?"

Song thủ cùng khoa lên, mỗi một tay Vương Thế Kỳ đả ngay vào chưởng kình của mỗi vị lệnh sứ, trông thật là liều lĩnh.

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

a di của Vương Thế Kỳ buột miệng kêu lên, "Là Thập chỉ truy hồn!

Nguy rồi!?"

Không hiểu là a di của Vương Thế Kỳ kêu nguy là nguy cho ai, nhưng hai tiếng chấn kình vang lên thật lớn.

"ầm.?"

"ầm.?"

Bụi cát tuy đang bay mịt mù nhưng a di của Vương Thế Kỳ cũng đã kịp nhận ra kết quả của lần giao chiêu vừa rồi.

a di của Vương Thế Kỳ không hiểu đang nghĩ gì khi lanh lảnh nạt lên, "Bản lãnh khá lắm đấy. Ðỡ này.?"

Vừa nghe tiếng nạt này của sư phụ Văn Phi Yến không thể không bồn chồn lo ngại. Và cả đại điểu đang đứng gần đó cũng vậy, đại điểu giẫm thình thịch hai chân như muốn chạy vào trận chiến đang bị cát bụi mịt mờ che khuất.

Giữa đám bụi mờ, có tiếng quát của Vương Thế Kỳ vang rõ lên mồn một, "a di cẩn trọng. Ðỡ.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

ở bên ngoài không ai biết rõ là chuyện gì đã xảy ra, ngoại trừ đại điểu vốn là loài thú nên mục lực rất tinh tường. Ðại điểu chợt lao đi như tên bắn và lao đúng vào một thân hình đang loạng choạng thoái lui từ giữa đám bụi mờ.

Ðến khi Văn Phi Yến nhận ra bóng người loạng choạng đó chính là sư phụ nàng, nàng liền lao đến với tiếng hỏi thất thanh, "Sư phụ, sư phụ có sao không?"

Lúc Văn Phi Yến vừa đỡ được thân hình của sư phụ vào vòng tay, đại điểu chợt quay đầu tiếp tục chạy vào giữa đám bụi vẫn còn vương vương đầy không gian. Và rồi có tiếng động kì quặc vang ra.

"Phạch, phạch.?"

Với những tiếng động như thế, Văn Phi Yến lẫn Hồ Vĩnh Lạc đều biết răng đại điểu đang vì sự bại trận của chủ nhân nên sinh giận. Ðại điểu đang dùng đôi cánh to khỏe của mình để giao đấu với Vương Thế Kỳ nên mới có những tiếng động đó và mới có những lớp bụi mù bay lên như vậy. Chẳng biết là điều gì đang xảy ra giữa lớp bụi mù nhưng chỉ ít lâu sau những tiếng động kia đã không còn vang lên nữa.

Cũng lúc đó, Văn Phi Yến chợt nghe sư phụ của nàng nói khe khẽ vào tai nàng, "Sư phụ chỉ giả vờ thế thôi. Hài tử hãy gọi xí điêu lại, chớ để bọn chúng hiểu lầm nhau.?"

Biết bọn chúng mà sư phụ muốn nói là xú tiểu tử kia và xí điêu, Văn Phi Yên cũng vội vàng ghé tai sư phụ và đáp nhỏ, "Chúng đã hết hiểu lầm rồi. Có lẽ xú tiểu tử kia đã kịp giải thích cho xí điêu nên sư phụ nghe, xí điêu đâu còn đập cánh nữa.?"

Thấy cả hai cứ phụ nhĩ qua lại như có điều gì đó ám muội, Hồ Vĩnh Lạc bực tức hỏi, "Văn muội đang làm gì đó?"

Văn Phi Yến vờ nhăn nhó, "Còn làm gì nữa nếu không phải là đang lo cho xí điêu gặp nguy?"

Tuy cảm thấy khó tin nhưng Hồ Vĩnh Lạc cũng không sao phản bác được.

Lúc đó có lẽ đại điểu đã nghe được câu nói của Văn Phi Yến nhưng không hiểu là Văn Phi Yến chỉ giả vờ, đại điểu liền chạy ra từ giữa đám bụi mờ với Vương Thế Kỳ ngồi trên lưng. Nhìn thấy mọi người, nhất là hai vị lệnh sứ kia đang mang thần sắc nhợt nhạt, Vương Thế Kỳ nhảy xuống từ lưng đại điểu và thản nhiên nói, "Chư vị tiền bối xin thứ cho tội mạo phạm của vãn bối. Thiếu giáo chủ, tuy tại hạ là người thắng cuộc nhưng vì muốn làm rõ chuyện này và muốn được diện kiến giáo chủ nên tại hạ tự nguyện lưu lại. Thiếu giáo chủ nghĩ sao?"

Quả là bất ngờ với mọi người, nhất là Hồ Vĩnh Lạc.

Hồ Vĩnh Lạc buộc lòng phải nói, "Ðược, ngươi biết nghĩ như thế cũng tốt. Vi tam lệnh sứ, việc quản cố tên kia giao cho Vi tam lệnh sứ đấy Hừ.?"
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Sat Oct 11, 2014 9:36 am

Hồi 12

Nhận a di nhận luôn tỷ tỷ
Sắm lề vật tế bái song thân


Chờ khi Hồ Vĩnh Lạc đi khuất hẳn trong sự giận dữ không rõ nguồn cơn, Vương Thế Kỳ vội hỏi a di, "a di có hề gì không?"

a di của Vương Thế Kỳ lắc đầu, "Không sao đâu. Ta còn chịu được May mà ngươi kịp nương tay.?"

Căn cứ theo ngữ điệu này, Vương Thế Kỳ chợt lo sợ cho a di. Vì rõ ràng khi nãy Vương Thế Kỳ với định tâm khác hẳn nên hầu như chỉ ra chiêu cho lấy có vậy thôi. Không ngờ người bị đả bại lại không phải là Vương Thế Kỳ mà là a di. Vậy là Vương Thế Kỳ đã rõ là a di chỉ giả vờ mà thôi, nhưng sao bây giờ a di lại nói như thế?

Vương Thế Kỳ mấp máy môi định hỏi cho ra lẽ thì bắt gặp ánh mắt nhìn kỳ dị của a di và của Vân Phi Yến nữa.

vương Thế Kỳ chợt động tâm và giả vờ nói khác đi, "May mà a di không sao.?"

Lúc đó, từ phía sau Vương Thế Kỳ chợt có âm thanh phát ra, "Tiểu tử, ngươi cứ gọi tam muội của bản nhân là a di luôn miệng, không lẽ ngươi đích thực là cốt nhục của tứ muội sao?"

Vương Thế Kỳ quay lại, đối mặt với hai vị lệnh sứ vẫn còn lưu lại đây chứ không cùng đi với Hồ Vĩnh Lạc.

Vương Thế Kỳ lộ vẻ ngạc nhiên, "Nhị vị tiền bối gọi tiên mẫu là tứ muội, không lẽ giữa tiên mẫu với nhị vị tiền bối cũng là... ?"

Biết Vương Thế Kỳ đã hiểu sai, từ phía sau, Vân Phi Yến chợt lên tiếng ngắt lời, "Không phải như ngươi nghĩ đâu. Sư phụ ta, mẫu thân ngươi và nhị vị bá bá đây vì đều là lệnh sứ đồng cấp của bổn giáo nên xưng hô với nhau là huynh muội.?"

Gật đầu, Vương Thế Kỳ thi lễ, "Tiểu điệt Vương Thế Kỳ xin tham kiến nhị vị bá bá.?"

Người lớn tuổi hơn trong hai vị lệnh sứ chợt đưa tay lên ngăn lại, "Là bại tướng, bản nhân đâu xứng nhận lễ của ngươi. Huống chi... ?"

Vị thứ hai tiếp lời, "Huống chi bọn ta còn chưa biết là giữa ngươi và tứ muội liệu có phải là mẫu tử thật sự hay không.?"

Vương Thế Kỳ hiểu ngay là cả hai vẫn còn phần nào hậm hực về lần chiến bại vừa rồi nên mới có thái độ như thế. Vương Thế Kỳ vì muốn hóa giải mọi hiềm khích nên cố nói thêm, "Nhưng dù sao vãn bối cũng phải giữ lễ của kẻ hậu sinh đối với bậc trưởng thượng là nhị vị tiền bối đây. Không lẽ như vậy vẫn không được sao?"

Người cao niên hừ lạnh, "Ðược thì đương nhiên là được rồi.

Nhưng bản nhân vẫn cảm thấy bất xứng.?"

Nhận thấy thành ý của Vương Thế Kỳ vẫn không lay chuyển được lòng dạ sắt đá, nếu không muốn nói là khí độ hẹp hòi của nhị vị sư bá, Vân Phi Yến nói chen vào, "Ðại bá, nhị bá, đâu phải chỉ riêng nhị vị bá bá là những người bại trận? Không lẽ nhị vị bá bá cứ để tâm mãi Chuyện đó mà quên rằng dù sao hắn cũng là một phần tử của bổn giáo sao?"

Vị cao niên cười lạnh, "Nếu hắn như ngươi nói thế bản nhân còn có thể chịu được. Nhưng chưa chắc hắn đã chịu khuất phục mình, nhận là người của Huỳnh Liên giáo như ngươi tưởng đâu. Không tin, ngươi cứ thử hỏi hắn xem.?"

Vương Thế Kỳ không chờ ai phải hỏi đã tự nói, "Là người của môn phái nào, điều đó không quan trọng. Quan trọng nhất là bản thân của mỗi người chúng ta đừng làm điều gì sai trái đến phải tự hổ thẹn với lòng là được. Nhị vị bá bá không cần phải nói nữa. Nếu Huỳnh Liên giáo không có bất kỳ hành động nào đi ngược lại với đạo nghĩa giang hồ và thuận theo lẽ trời, Vương Thế Kỳ đương nhiên sẽ tự xem mình là một phần tử của Huỳnh Liên giáo.?"

Hai vị lệnh sứ kia vừa nghe Vương Thế Kỳ nói xong bèn đưa mắt nhìn nhau. Sau đó, cả hai vùng cười lên. Và không nói thêm bất kỳ một lời nào nữa, cả hai cứ thế lẳng lặng bỏ đi.

Hoang mang, Vương Thế Kỳ qua lại và nhìn vào a di như muốn hỏi.

a di của Vương Thế Kỳ chợt thở dài, "Kỳ nhi, ngươi đừng mong ta sẽ giải đáp những nghi ngại của ngươi. Trước hết là ngươi hãy tự tìm hiểu lại. Bây giờ là đến chuyện giữa ta và ngươi đây. Chuyện gì đã xảy ra cho phụ mẫu của ngươi?"

Biết a di vẫn còn chưa tin lắm về quan hệ huyết thống giữa hai người. Vương Thế Kỳ sau một lúc đắm mình vào dĩ vãng buồn thương mới bắt đầu thuật lại, "Kể từ lúc Kỳ nhi bắt đầu hiểu biết thì Kỳ nhi và song thân đã sinh sống tại Bạch Phong sơn rồi. Từ đó, Kỳ nhi và tiên mẫu luôn để ý tìm Phong Nha huyệt động để mong có được Vạn Niên Thiên Ðịa Quả hầu khôi phục võ công cho tiên phụ.

Nhưng tạo hóa lại trêu ngươi, phải đến ngày khi song thân của Kỳ nhi lần lượt bị hãm hại, Kỳ nhi mới biết Phong Nha huyệt động tọa lạc ở đâu Càng nghe Vương Thế Kỳ thuật lại chuyện xưa, Vân Phi Yến và sư phụ của nàng càng thêm đau lòng. Vừa đau lòng cho cái chết thảm của Vi Tuyết Nương cùng trượng phu là Vương uy, cả hai vừa đau buồn cho số phận long đong của Vương Thế Kỳ.

Vì Vương Thế Kỳ tuy tìm được Phong Nha huyệt, nhưng lại bị kẻ ác chiếm mất Vạn Niên Tuyệt Ðịa Quả. Sau đó, khi Vương Thế Kỳ được Lưu Trúc Hàn nhận làm huynh đệ kết nghĩa, những tưởng đâu số phận đã mỉm cười với Vương Thế Kỳ. Nào ngờ, Vương Thế Kỳ một lần nữa lại bị hãm vào tuyệt địa. Nếu không phải Vương Thế Kỳ là ân nhân cứu mạng của đại điểu thì giờ này đây chưa chắc họ đã được gặp Vương Thế Kỳ.

Nhỏ lệ mừng mừng tủi tủi, a di của Vương Thế Kỳ nói, "Hài tử, ta... ta... hà, hài tử thật là cơ khổ! Vậy là ta không còn hy vọng gì được gặp lại nhị muội của ta nữa rồi.?"

Vương Thế Kỳ cũng nói, "Nhưng dẫu sao ở dưới cửu tuyền tiên mẫu hẳn cũng mừng về việc Kỳ nhi được trùng phùng với a di. Tất cả những chuyện này có lẽ cũng là do vong linh của tiên mẫu xui khiến nên mới xảy ra thật đúng lúc. Bằng không điểu huynh đâu phải ngẫu nhiên đến được chỗ của Kỳ nhi.?"

Vân Phi Yến reo lên tán thưởng, "Ngươi nói phải lắm, theo gia sư nói lại thì xí điêu này là do Vi di di cứu mạng và nuôi dưỡng. Có lẽ chính vong linh của Vi di di đã đưa xí điêu đến với ngươi. Ta tin chắc là như vậy ?"

Lúc đó, đại điểu chợt gật đầu vài lượt như hàm ý tán thành nhận định này.

Vương Thế Kỳ vừa mừng vừa kinh ngạc, "Thì ra điểu huynh là do tiên mẫu nu ôi dưỡng ư? Thảo nào... ?"

Nhưng a di của Vương Thế Kỳ, là Vi Tuyết Ngọc, chợt ngắt lời, "Theo ta thì chỉ là ở hiền gặp lành mà thôi. Xí điêu nếu không gặp được hài tử là người có tâm tánh thiện lương thì xí điêu khó tránh khỏi cái chết. Ngược lại, nếu hài tử không phải là người tốt thì làm gì có cơ may thoát khỏi cảnh lao lung của hóa công?"

Vân Phi Yến liền phản bác, "Sư phụ đừng quên bản lãnh cao minh của hắn...?"

"Yến nhi, con là tỷ tỷ của Kỳ nhi, con không thể gọi Kỳ nhi bằng hai chữ đệ đệ được sao?"

Vân Phi Yến bèn reo lên, "Vậy thì đồ nhi càng thích nữa. Chà chà... hảo đệ đệ của ta. Ðể ta nói tiếp cho đệ đệ nghe nha. Với công phu Hàng ma chưởng, đệ đệ dù không gặp xí điêu thì theo ta trước sau đệ đệ cũng thoát được thiên la địa võng như thường. Ta nói có đúng không, đệ đệ? Ðồ nhi nói có đúng không, sư phụ?"

Mỉm cười, Vi Tuyết Ngọc lặng thinh chờ nghe Vương Thế Kỳ sẽ đối đáp như thế nào với Vân Phi Yến.

Vương Thế Kỳ lắc đầu, "Ðó là tỷ tỷ chưa nhìn thấy địa hình hiểm trở của Thủy trung nhược thủy nên tỷ tỷ mới tưởng như vậy. Chỉ nói riêng về độc thủy mà thôi cũng đủ làm nản lòng tất cả những ai lâm vào hoàn cảnh như đệ rồi.

"Nhưng rõ ràng là đệ đệ vẫn còn sống dù đã rơi đúng phải độc thủy kia mà?"

Vương Thế Kỳ lại lắc đầu, "Có thể là hoàng thiên hữu nhãn hay sao, đệ đệ có được cái may mắn là gặp lúc độc thủy vì lẽ nào đó chợt mất đi. Chứ như bây giờ, nếu ai đó bảo đệ chạm thử tay vào độc thủy một lần nữa thì đệ không dám.?"

Vân Phi Yến phụng phịu hỏi sư phụ, "Sao lạ thế, sư phụ? Ðã là độc thủy thì tại sao lúc có lúc không? Nếu không phải như thế thì tại sao hắn... à, đệ đệ của đồ nhi lại vẫn không bị độc thủy hủy diệt?"

Vi Tuyết Ngọc cũng đang băn khoăn về điều này, "Như Kỳ nhi nói thì chính Ðộc Vương, một kỳ nhân có thật cách đây ngoài trăm năm và Vô Danh Tăng nữa, vẫn không thoát chết bởi độc thủy. Chuyện xảy ra cho Kỳ nhi quả là kỳ lạ! Hay là... ?"

Vân Phi Yến hối hả hỏi, "Sư phụ vừa nghĩ ra điều gì?"

Vi Tuyết Ngọc thở dài, "Chưa chắc ta đã đoán đúng. Bằng không Kỳ nhi không thể không chết.?"

"Nhưng là điều gì, sư phụ?"

Vi Tuyết Ngọc vừa nhìn Vương Thế Kỳ vừa đáp lời Vân Phi Yến, "Theo ta nghĩ có lẽ trước đó Kỳ nhi đã được phục sẵn một loại kỳ dược gì đó rồi nên mới có khả năng kháng độc. Nhưng ta không sao nghĩ ra là loại kỳ dược gì lại có công năng cao hơn các loại giải dược Của độc Vương?"

Biết a di muốn hỏi chính mình, Vương Thế Kỳ làm tỉnh đáp, "Kỳ dược ư? Chắc là không có đâu. Nếu có thì Kỳ nhi phải nhớ chứ.?"

Vân Phi Yến dù đang cố tâm dò xét từng phản ứng dù là nhỏ nhặt của Vương Thế Kỳ, nhưng nàng ta cũng đành phải tiu nghỉu nét mặt khẽ lên tiếng, "Vậy thì lạ thật. Không lẽ ngay lúc sanh ra, đệ đệ đã được Vi di di dạy cho thuật kháng độc? Nhưng trên đời này làm gì có loại công phu có thể kháng được bách độc?"

Nhận thấy Vương Thế Kỳ dường như chưa nói hết sự thật, đó là theo cảm tính của một nữ nhân, Vân Phi Yến vụ thỏi, "Còn bộ pháp mà đệ đệ đã thi triển, tên của bộ pháp đó là gì vậy? Có phải bộ pháp đó cũng là do Vô Danh Tăng lưu lại không?"

Vương Thế Kỳ vì lần lập trọng thệ trước kia nên nào dám nửa lời nói đến Vạn thế ma quân và Nhất ma chi vạn ma bộ pháp. Do đó, vương Thế Kỳ liền cứ y như lối giải thích với Lưu Trúc Hàn mà nói cho Vân Phi Yến nghe, "Ngoài Hàng Ma chưởng, Vô Danh Tăng không còn lưu lại thêm bất kỳ một công phu nào cả. Riêng bộ pháp đó chính là do đệ tự nghĩ ra mà luyện thành, lúc đệ phải xông pha và đối chọi với cuồng phong trong Phong Nha huyệt động.?"

"Tự nghĩ ra ư? Ðệ đệ làm được điều đó ư?"

Vương Thế Kỳ mỉm cười, "Do hoàn cảnh khắc nghiệt, bức bách nên đệ không thể không làm càn. Chỉ tổ làm trò cười cho a di và tỷ tỷ thôi.?"

"Không là trò cười đâu. Ta nói thật nha, với bộ pháp này, bóng nhân ảnh của đệ đệ cứ một biến thành trăm thì đừng nói là vài ba người, có đến mấy mươi người cùng đánh vào đệ đệ đi nữa cũng chỉ phí công vô ích mà thôi.?"

Nghe Vân Phi Yến bảo thế, Vương Thế Kỳ giật mình, "Thật sao tỷ tỷ?"

vi Tuyết Ngọc lên tiếng thừa nhận, "Yến nhi nói không sai. Trận chiến vừa rồi chính ta cũng phải bối rối vì không biết bóng nào là hư, bóng nào là thực.?"

Vân Phi Yến cũng nói, "Thì chính ta lúc giao đấu với đệ đệ, ta cũng lâm vào tình trạng tương tự mà.?"

Vi Tuyết Ngọc chợt thở dài, "Biển học thật là mênh mang không biết đâu là tận cùng. Như công phu Thập chỉ truy hồn vậy, bổn giáo vốn xem công phu này là tuyệt kỹ trấn sơn, chỉ truyền thụ cho các vị lệnh sứ trở lên mà thôi. ay vậy mà khi Kỳ nhi cùng luyện với Hàng ma chưởng lại khiến cho công phu đó biến đổi khác đi so với nguyên bổn. Ðiều đó chứng tỏ rằng trong kinh văn khẩu quyết của Hàng ma chưởng phải hàm chứa một nội công tâm pháp thượng thừa của Phật môn. Bằng không phải như thế thì phải giải thích như thế nào về nội lực thâm hậu của Kỳ nhi.?"

Vương Thế Kỳ ngẫm lại và gật đầu tán thành, "a di luận việc đúng lắm. Chính Kỳ nhi cũng không ngờ là nội lực của Kỳ nhi lại uyên thâm đến như vậy.?"

Vân Phi Yến với tâm tính thiện lương, nàng mừng cho Vương Thế Kỳ, " Như thế nào cũng được. Tất cả chỉ vì trời không phụ lòng người ngay mà thôi. Ðã có đệ đệ ở bên ta, từ nay về sau ta không còn sợ bị kẻ khác quấy rầy nữa.?"

"Kẻ khác? Quấy rầy? Tỷ tỷ muốn nói đến ai vậy?"

Vân Phi Yến chưa kịp đáp thì Vi Tuyết Ngọc đã gạt ngang, "Yến nhi không được nói càn. Chuyện đó chỉ là thường tình mà bất kỳ nhi nữ nào cũng phải trải qua. Sao lại nói là quấy rầy được?"

Vân Phi Yến thè lưỡi ra, "Nhưng đồ nhi lại không ưng chuyện đó.

Như sư phụ vậy, đồ nhi dường như không hề có hứng thú nào đối với Chuyện mà sư phụ cho là thường tình đó.?"

Ðoán được tám chín phần, Vương Thế Kỳ mỉm cười nói, "u ng hay không ưng là tùy ở tỷ tỷ. Còn kẻ khác muốn quấy rầy tỷ tỷ thì là chuyện thường tình của kẻ khác, đâu có thể tùy ở tỷ tỷ muốn hay không muốn?"

"Nhưng đã là chuyện ta không hề mong muốn thì tại sao hắn lại không bu ông tha cho ta? ?"

Vi Tuyết Ngọc vụt thở dài, "Hà, mãi rồi ta cũng không biết phải giải quyết như thế nào đây. Một bên là đồ đệ còn một bên là... Mà thôi, chúng ta hãy quay lại chỗ trú chân, để ta xem có tìm được cho Kỳ nhi một bộ y phục nào cho tươm tất không. Sau đó chúng ta còn phải sắm sanh ít lễ vật rồi đến tế bái cho song thân của Kỳ nhi nữa. Ði thôi nào.?"

với bộ võ phục khá vừa vặn và được Vi Tuyết Ngọc sửa sang lại đầu tóc, Vương Thế Kỳ như biến thành một người khác hẳn. Và chàng không thể không ngượng ngùng trước những ánh mắt tán thưởng của a di và Vân Phi Yến.

Ðến như đại điểu, khi cả ba người sắm sanh lễ vật xong và định nhờ đại điểu đưa đến Bạch Phong sơn cho mau lẹ, đại điểu đã không nhận ra Vương Thế Kỳ trong bộ dạng mới này. Dù Vân Phi Yến đã hết lời phủ dụ, nhưng đại điểu vẫn không để cho Vương Thế Kỳ đến gân Chỉ khi Vương Thế Kỳ lên tiếng thì đại điểu mới nhận ra. Chàng nói, "Ðiểu huynh, không lẽ đến âm thanh giọng nói của ta mà điểu huynh vẫn không nhận ra sao? Ðiểu huynh không thích ta được vận y phục tươm tất sao? Hóa ra điểu huynh cũng nhận định mọi người qua bộ dạng bên ngoài à?"

Ðại điểu sau vài cái gật đầu rồi lại lắc đầu khiến cho mọi người không sao đoán được ý tứ.

Sau cùng, Vương Thế Kỳ mới vỡ lẽ khi chàng hỏi Vân Phi Yến, "Tỷ tỷ, trong lần nhập Trung Nguyên này, có ai trong môn hạ bổn giáo thường vận y phục như thế này không?"

Vân Phi Yến lắc đầu, "Ngoại trừ sư phụ và ta vốn là người Trung Nguyên vẫn ưa ăn vận theo lối của người Trung nguyên. Kỳ dư tất cả đều vận y phục truyền thống của bổn giáo là ngoại tộc so với Trung Nguyên.?"

"Thế còn Hồ Vĩnh Lạc và hai vị lệnh sứ kia thì sao?"

Vân Phi Yến khẽ liếc nhìn sư phụ rồi mới đáp, "Ðại bá và nhị bá vì muốn trà trộn vào giang hồ Trung Nguyên nên mới cải dạng như thế.

Nhưng họ chỉ mới cải dạng đây thôi.?"

"Còn Hồ Vĩnh Lạc, tỷ tỷ vẫn chưa nói kia mà?"

"Hồ Vĩnh Lạc thì khác. Hắn vì muốn đo đuổi ta nên mấy năm gần đây, hắn vẫn vận y phục của người Trung nguyên.?"

"Vậy điểu huynh thường có thái độ như thế nào mỗi khi gặp Hồ Vĩnh Lạc?"

Vân Phi Yến hậm hực, "Cũng như ta, xí điêu không bao giờ ưa thích tên Hồ Vĩnh Lạc cả. Dù hắn có là...?"

Vi Tuyết Ngọc bỗng gắt, "Yến nhi, con lại gán cho xí điêu một ý nghĩ của chính con rồi.?"

Như để phản bác lời nói của Vi Tuyết Ngọc, đại điểu chợt giẫm hai chân và lắc đầu vài lượt.

Vương Thế Kỳ bật cười, "Vậy thì đệ hiểu rõ rồi. Chỉ vì đệ có lối ăn vận giống với Hồ Vĩnh Lạc là người mà điểu huynh trông không được thuận mắt, nên điểu huynh mới tỏ ra xa cách với đệ. Phải thế không, điểu huynh?"

Thấy đại điểu lần này lại gật đầu, Vi Tuyết Ngọc sau khi mỉm cười, bèn tư lự nói, "Dẫu sao Kỳ nhi và Yến nhi đừng quên rằng chúng ta là môn hạ của Huỳnh Liên giáo, còn Hồ Vĩnh Lạc thì lại là thiếu giáo chủ. Hai ngươi nói năng nên phải dè chừng đó.?"

Vân Phi Yến hất mặt về phía khác, tỏ y không hài lòng.

Còn Vương Thế Kỳ thì nói với đại điểu, "Ðiểu huynh, đây đã là đất của Trung Nguyên rồi. Từ nay về sau, điểu huynh sẽ còn trông thấy có nhiều người vận y phục theo lối này. Ðiểu huynh có thận trọng cũng nên, nhưng điểu huynh hãy tập phân biệt mọi người dựa theo giọng nói đi là vừa.?"

Thấy đại điểu gật đầu lộ vẻ đã hiểu, Vương Thế Kỳ mới bảo đại điểu, "Bây giờ phiền điểu huynh hãy đưa ta đi một đôi đường. Sau đó điểu huynh phải quay lại đưa a di và tiểu chủ nhân đến với ta. Ðược không điểu huynh?"

Chờ đại điểu tỏ dấu ưng thuận xong, Vương Thế Kỳ liền tung người nhảy lên lưng đại điểu.

"a di, tỷ tỷ, hai người hãy đến sau vậy.?"

"Vút ?"

Hồi 13

Ðau lòng trước cảnh quá tang thương
Vì chính nghĩa một phen giao đấu


Người đến sau Vương Thế Kỳ chính là Vân Phi Yến.

Vân Phi Yến trông thấy sắc mặt của Vương Thế Kỳ buồn rười rượi, liền hỏi, "Ðệ đệ không tìm được hài cốt của song thân ư?"

Vương Thế Kỳ đau đớn, "Ðệ không ngờ lần xa cách vừa rồi lại dài những năm năm. Ðừng nói gì hài cốt bị muông thú quấy nhiễu, chỉ riêng việc phơi nắng dầm sương cũng đủ làm cho tất cả đều bị hủy hoại. a, đệ đúng là bất hiếu tử mà.?"

Vân Phi Yến không biết nói gì hơn ngoài lời an ủi, "Ðệ không có lỗi đâu Là hoàn cảnh đưa đẩy mà thôi. Vả lại không phải bây giờ để đã thành nhân và đang quay lại đây sao? Ðệ đừng tự thống trách mình nữa.?"

vương Thế Kỳ đáp, "Tuy biết là thế, nhưng là con, đệ làm sao chịu được việc song thân phải tử vô địa táng mà không có lấy một mộ huyệt như mọi người?"

Vân Phi Yến đưa mắt nhìn quanh, rồi bảo, "Hay là ta và đệ cùng quay lại chỗ lưu ngụ trước đây của đệ đệ, chúng ta cứ lập ở đó một mộ chí và tế bái ở đó?"

Vương Thế Kỳ gật đầu, "Ðành phải như vậy thôi. Nhưng chúng ta hãy chờ a di đến đã.?"

Trong khi chờ đại điểu đưa a di đến, vì đại điểu chỉ có thể chở mỗi lần có một người, Vương Thế Kỳ chợt hỏi, "Sao tỷ tỷ lại gọi điểu huynh là xí điêu?"

Vân Phi Yến bật cười, "Không phải thế sao? Ðệ cứ trông bộ dạng của xí điêu thì biết là ta gọi đâu có sai.?"

"Là tỷ tỷ đặt tên cho điểu huynh à?"

"Theo gia sư kể lại thì từ lúc Vi di di cứu được xí điêu, gia sư và Vi di di chỉ gọi là tiểu nhi mà thôi. Ðến khi ta được gia sư cưu mang và giáo dưỡng, ta cứ gọi là xí điêu mãi nên đã thành tên. Ðến gia sư cũng đã quen cách gọi này của ta.?"

Vương Thế Kỳ cười theo rồi hỏi lại, "Phàm là loài điểu, lý ra điểu huynh phải kêu thành tiếng mới đúng. Tại sao cho đến bây giờ đệ vẫn chưa lần nào nghe được tiếng của điểu huynh?"

Vân Phi Yến lắc đầu giải thích, "Muốn biết rõ mọi việc thì trừ phi xí điêu biết nói và thuật cho chúng ta nghe mới được. Thật ra khi Vi di di cứu được xí điêu thì xí điêu đã bị ai đó cắt mất một phần lưỡi rồi.?"

"ôi chao, ai lại tàn độc và đối xử quá tác tệ với điểu huynh vốn chỉ là muông thú như vậy chứ?"

Vân Phi Yến chắt lưỡi nói, "Nói gì đến cắt lưỡi, lúc xí điêu gặp được Vi di di thì toàn thân của xí điêu đâu đâu cũng có thương tích cả Chỉ cần Vi di di chậm tay một chút trong việc chữa thương thì xí điêu đã Chết từ lâu rồi.?"

Không ngờ chỉ là một loài vật mà đại điểu cũng không thoát được những cảnh khổ do những bàn tay độc ác gây ra. Vương Thế Kỳ lặng người đi một lúc lâu.

Sau đó, Vương Thế Kỳ chợt hoàn hồn và nhớ lại thực tại. Chàng đột nhiên hỏi, "Tỷ tỷ, khi nãy tỷ tỷ có nói là đại bá và nhị bá vì muốn chà trộn vào giới giang hồ Trung Nguyên nên mới cải trang, không hiểu Huỳnh Liên giáo đang muốn thực hiện một mưu đồ gì vậy?"

Vân Phi Yến thoáng biến sắc và khó khăn lắm nàng mới đáp được, "Ðương nhiên là lần nhập Trung Nguyên này bổn giáo phải có mục đích. Nhưng là mục đích gì, thì ta không biết.?"

Không tin vào lời của Vân Phi Yến, Vương Thế Kỳ gặng hỏi, "Là tỷ tỷ không biết hay không dám nói?"

Vân Phi Yến lúng túng, "Ta... ta không biết, thật đấy.?"

vương Thế Kỳ nhìn ngay vào Vân Phi Yến, "a di là tam lệnh sứ, còn tỷ tỷ thì là môn đồ của a di, tỷ tỷ không biết thì ai biết đây? Hay Huỳnh Liên giáo đang có mưu đồ không lấy gì làm tốt đẹp, nên tỷ tỷ không dám nói ra? Là mưu đồ gì, tỷ tỷ?"

"Ta... ta...?"

Ðang lúc Vân Phi Yến cứ mãi ấp úng mà không nói được rõ lời, từ phía bên trên chợt có một âm thanh vọng xuống, "Vân nhi, ngươi nói cho hắn nghe đi. Ta không bắt tội đâu.?"

Ngước mắt nhìn lên, Vương Thế Kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy một vị bạch diện lão nhân trạc ngũ tuần đang điềm nhiên đứng nhìn cả hai từ trên một khối đá lớn. Vì đứng ở chỗ trống nên theo gió giật, tấm trường bào bằng gấm của bạch diện lão nhân cứ tung bay phấp phới trông thật là uy phong.

Trái ngược với sự kinh ngạc của Vương Thế Kỳ, Vân Phi Yến hoảng hốt hành lễ, "Giáo chủ? Thuộc hạ xin tham kiến giáo chủ.?"

Nghe thế, Vương Thế Kỳ cũng vội vàng thi lễ, "Vãn bối Vương Thế Kỳ,là...?"

Ðưa tay ngăn lại, giáo chủ Huỳnh Liên giáo ung dung phát thoại, "Ta đã gặp Lạc nhi và đã biết ngươi là ai rồi. Không phải ngươi đang muốn biết hành vi của bổn giáo có đi ngược với đạo nghĩa giang hồ hay không đó sao? Ðược, để ta nói và ngươi sẽ tự quyết định là có theo hay không theo bổn giáo.?"

Vương Thế Kỳ ưỡn người ra và dõng dạc đáp, "Nếu giáo chủ chịu nói thì vãn bối chờ nghe.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo gật đầu khen, "Khí phách lắm! Ðởm lược lắm! Ngươi đúng là hạng người uy vũ năng bất khuất đó. Vậy thì nghe đây. Ngươi đã biết gì về hiện tình giang hồ Trung nguyên?"

Chàng lắc đầu, "Vãn bối chỉ là người lần đầu tiên xuất đạo, nên không dám lạm bàn đến những điều mà vãn bối không rõ.

"Nói hay lắm và cũng minh bạch lắm! Vậy nếu ta nói võ lâm Trung Nguyên hiện giờ đang chia năm xẻ bảy vì tranh giành ngôi vị minh chủ thì ngươi tin không?"

Cháng đáp, "Chuyện tranh giành thế lực thì đời nào mà chẳng có.

Vãn bối không lấy làm lạ về điều này.?"

"Vậy ngươi nghĩ sao nếu ta cho ngươi biết rằng Tử Dương Thủ Tôn Lãnh Thu hiện đang có tham vọng độc bá võ lâm.?"

Chàng giật mình, "Là hắn ư? Hắng không sợ làm chuyện quá tầm tay của hắn ư?"

"Không quá đâu. Nếu ngươi biết rõ về hiện tình của võ lâm Trung Nguyên.?"

Chàng vòng tay lại, "Vãn bối xin được lĩnh giáo.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo mỉm cười, "Bằng vào niên kỷ của ngươi mà chịu nghe lời của tôn trưởng như thế này quả là hiếm thấy. Phải chi Lạc nhi được nửa phần như ngươi thì ta đã toại nguyện lắm rồi.?"

"Giáo chủ, Hồ huynh rõ là người có tâm tư thông tuệ, tiền đồ của Hồ huynh vãn bối không dám so bì.?"

Người đừng quá tự khiêm như thế, kẻo làm nhụt đi nhuệ khí của nam nhi.?"

Nói xong vẫn đứng trên khối đá lớn, giáo chủ Huỳnh Liên giáo cứ đưa mắt nhìn xa xăm và bắt đầu độc thoại.

"Giang hồ thất đại môn phái ngoài Thiếu Lâm và Võ Ðang nhị phái cứ ngủ yên trên cương vị Thái sơn bắc đẩu của họ thì năm phái còn lại luôn gây hấn với nhau. Tôn Lãnh Thu với tham vọng của hắn đã đưa Hoa Sơn phái vào làm một với Tam Tuyệt bảo. Và Tam Tuyệt bảo bây giờ là một thế lực đáng gờm có khi còn hơn hẳn nhị đại phái Thiếu Lâm, Võ Ðang. Bốn phái còn lại thì Nga Mỹ, Không Ðộng sắp sửa đi vào con đường mà Hoa Sơn đã khởi xướng. Riêng Côn Luân và Tuyết Sơn vì ở mãi cực tây nên chịu ảnh hưởng của u Linh giáo.

Ðáng lẽ hai pháp này đã gia nhập u Linh giáo từ lâu rồi mới phải, chỉ vì u Linh giáo tự rối loạn nội tình nên gần đây u Linh giáo mới có thái độ với Côn Luân và Tuyết Sơn. Tựu chung, võ lâm Trung Nguyên bây giờ đang bị xâu xé bởi ba thế lực.?"

"Vậy còn Cái bang thì sao.?"

Giáo chủ Huynh Liên giáo cười khinh khỉnh nói, "Bản lãnh của Thần cái nhất chưởng bạt sơn Vệ Hồ Hiệp tuy cũng đáng kể là đại cao thủ, nhưng Cái bang đâu thể làm gì được nếu chỉ có một mình Thần cái.?"

"Vậy lần này du nhập Trung Nguyên, giáo chủ định liên minh với phe nào? Là Tam Tuyệt bảo hay u Linh giáo?"

Quắc mắt nhìn xuống, giáo chủ Huỳnh Liên giáo cao giọng hỏi, "Sao ngươi lại hỏi chỉ hai phe này? Còn Thiếu Lâm, Võ Ðang ngươi không tính đến ư?"

Vương Thế Kỳ chậm rãi đáp, "Vãn bối chỉ thuận miệng mà kể ra thế thôi. Vả lại... ?"

"Sao?"

"Theo vãn bối nghĩ, có lẽ giáo chủ không bao giờ muốn kết minh với những người đã quen tụng niệm tu hành.?"

"Ngươi nghĩ như thế thật ư.?"

Chàng kinh ngạc, "Không lẽ giáo chủ thật sự muốn kết minh với nhị đại phái này.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo sau một lúc nhìn dò xét Vương Thế Kỳ bèn nói một cách mập mờ, "Ðương nhiên là không rồi. Nói thật ra ý định của ta vào lúc này chỉ là một báo thù cho tứ lệnh sứ, tức là tìm đến Hoa Sơn phái mà thôi.?"

Biết ý của giáo chủ, Vương Thế Kỳ lại vòng tay thi lễ, "Giáo chủ có lòng nghĩ đến mối gia thù của vẫn bối, vãn bối thật sự cảm kích.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo vờ sắc mặt mừng rỡ kêu lên, "Nghĩa là ngươi đồng ý với chủ trương của bổn giáo? Ngươi sẽ gia nhập vào bổn giáo?"

Vương Thế Kỳ lắc đầu, "Giáo chủ hiểu sai ý của vãn bối rồi.?"

"Hiểu sai? Không phải người vừa mới nói đến hai chữ cảm kích là gì?"

Chàng đáp, "Báo thù cho song thân là bổn phận của vãn bối.

Thanh lý môn hộ cũng là phận sự của vãn bối. Y vãn bối muốn nói là xin giáo chủ đừng lý gì đến tư sự của vãn bối. Vãn bối tự lo liệu được.?"

Sắc mặt biến đổi, giáo chủ Huỳnh Liên giáo tự đánh mất đi phong độ khi nghiến răng rít lên, "Ngươi... ?"

Vừa kịp lúc có tiếng vỗ cánh của đại điểu, giáo chủ Huỳnh Liên giáo chợt ngừng lời trước khi thốt ra tiếp những lời khó nghe.

Chưa kịp ổn định cước bộ, Vi Tuyết Ngọc vội vàng lên tiếng, "Thuộc hạ tham kiếm giáo chủ." Ðoạn quay sang Vương Thế Kỳ hỏi, "có Chuyện gì thết Kỳ nhi, hài tử vừa vô lễ với giáo chủ à.?"

Trong khi Vương Thế Kỳ lắc đầu và chưa biết phải bắt đầu nói từ đâu cho a di hiểu, giáo chủ Huỳnh Liên giáo bỗng làm mặt giận và bảo, "Tam lệnh sứ thử nghĩ xem. Ta vì muốn báo thù cho tứ lệnh sứ nên định tìm đến Hoa Sơn phái, nhưng hắn lại bảo đó là việc của hắn.

Hắn không muốn bổn phái can dự vào.?"

Không nghe thấy Vương Thế Kỳ tranh biện, Vi Tuyết Ngọc trách, "Sao thế Kỳ nhi? Giáo chủ chỉ muốn điều tốt cho chúng ta thôi mà.?"

Tuy không tiện tranh cãi với a di, nhưng chàng vẫn nói, "ai di, đó là di mệnh của tiên mẫu. Tiên mẫu muốn chính tay hài nhi hài nhi phải báo thù. Hai nhi đâu thể nương tay ai khác được.?"

"Nhưng giáo chủ đâu phải ngoại nhân. Dẫu sao ta và lệnh đường vẫn là người của Huỳnh Liên giáo mà?"

Vương Thế Kỳ lắc đầu quầy quậy, "Nếu tiên mẫu thật sự muốn hài nhi dựa vào Huỳnh Liên giáo để báo thù rửa hận thì tiên mẫu khi trăn trối đã bảo hài nhi tìm đến trú xứ của Huỳnh Liên giáo rồi.

Nhưng tiên mẫu đâu có lời nào nhắc đến điều này.?"

Giáo chủ Huỳnh Liền giáo nghe thế liền cười lạnh, "Hừ, nhưng gián tiếp tứ lệnh sứ đã bảo ngươi phải quay về với bổn giáo rồi đó.?"

Chàng hoang mang, "Giáo chủ nói như thế là có ý gì? Dựa vào đâu mà giáo chủ cho là tiên mẫu đã gián tiếp bảo vãn bối phải làm điều đó?"

Ném về Vương Thế Kỳ một cái nhìn sắc lạnh, giáo chủ Huỳnh Liên giáo buông thõng một câu, "Thập chỉ truy hồn.?"

Chàng kêu lên, "Là Thập chỉ truy hồn ư? Là ý gì?"

Nếu tứ lệnh sứ không xem ngươi là người của bổn giáo thì sẽ không bao giờ truyền thụ công phu độc môn của bổn giáo cho ngươi.

Bằng vào hành động này, chính tứ lệnh sứ đã gián tiếp bảo ngươi phải đầu nhập và tuân theo sự phân phó của bổn giáo rồi đó.?"

Sau một lúc giao động, Vương Thế Kỳ dần bình tâm lại. Chàng ung dung nói, "Giáo chủ nghe ai bảo mà biết rằng công phu của vãn bối là Thập chỉ truy hồn, một công phu đông môn của quý giáo?"

Nghe chàng cố cãi lý và còn dùng đến hai chữ "quý giáo" như không muốn nhận mối liên can, giáo chủ vụt cười lớn, "Ha ha ha...

không phải ngươi nhờ công phu này mà thắng được Thập đạo du hồn chưởng do Lạc nhi thi triển sao? Và không phải ngươi đã dùng chính công phu đó để chế thắng được một lúc những tam vị lệnh sứ của bổn giáo sao?"

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Văn Phi Yến và a di Vi Tuyết Ngọc, chàng thản nhiên lập luận, "Biển học tuy mênh mang nhưng hầu như chỉ xuất phải từ một cội nguồn. Có khi công phu của vãn bối có một phần nào đó giống với công phu độc môn của quý giáo thì sao?"

Thấy giáo chủ Huỳnh Liên giáo há miệng định nói, Vương Thế Kỳ không hề nể nang khi đưa tay ngăn lại, "Khoan đã, vãn bối còn chưa nói xong. Giáo chủ hãy chờ nghe vãn bối nói hết đã.?"

Hít mạnh một hơi đầy đặn, chàng ung dung nói tiếp, "Huống chi tiên mẫu lìa đời từ khi vãn bối được mười hai tuổi, giáo chủ hãy nói xem, một đứa bé với niên kỷ đó liệu có đủ căn cơ để luyện được công phu độc môn mà giáo chủ vừa mới nhắc đến đó không?"

Cười dài, giáo chủ Huỳnh Liên giáo đột nhiên nhảy xuống, đứng đối diện với Vương Thế Kỳ, trong sự lo sợ của Vi Tuyết Ngọc và Văn Phi Yến, giáo chủ bỗng nói, "Ðược, ta muốn tận mắt mục kích công phu của ngươi, để xem đó là công phu gì mà ngươi bảo là có phần giống với thập chỉ truy hồn của bổn giáo.?"

Chàng vẫn ung dung, "Nếu không phải thì sao?"

Giáo chủ đáp lớn, "Nếu không phải thì ngươi đường ngươi, ta đường ta. Nhưng nếu phải thì ngươi nói sao đây?"

chàng đáp, "Tùy ở giáo chủ.?"

Giáo chủ quát, "Ðược, nếu là phải thì ngươi chỉ có hai con đường để chọn.?"

"Xin giáo chủ cứ nói.?"

"Một là gia nhập bổn giáo.?"

"Giáo chủ hãy nói tiếp.?"

"Hai là," đổi giọng, giáo chủ bỗng gằn từng tiếng, "Ngươi phải trả lại công phu đó cho bổn giáo.?"

Chàng vẫn điềm nhiên dù là chàng đang nói đến một vấn đề sinh tử "Vãn bối phải phế võ công.?"

"Ðúng.?"

"Vãn bối đang chờ được lĩnh giáo đây. Giáo chủ, mời!?"

Cười một tiếng lạnh lùng, giáo chủ Huỳnh Liên giáo khen, "Ngươi thật đúng là một trang hảo hán. Tuy nhiên...?"

"Sao, giáo chủ?"

"Ngươi vẫn chỉ là hạng ếch ngồi đáy giếng nên tưởng đâu ta như là Hồ Vĩnh Lạc hoặc bọn lệnh sứ.?"

Chàng cau mặt, "Giáo chủ phí lời làm gì? Ðộng thủ đi.?"

Thoáng động nộ, giáo chủ Huỳnh Liên giáo gầm lên, "Giỏi cho tiểu tử, đỡ ?"

"Vù vù ?"

Ngay chiêu đầu giáo chủ Huỳnh Liên giáo đã dùng đến công phu Thập chỉ truy hồn và là độc chiêu để tấn công Vương Thế Kỳ.

Tự tin vào bản thân,Vương Thế Kỳ cũng xuất chiêu đáp lại, "Giáo chủ hãy lượng thứ cho. Vãn bối xin thất lễ.?"

"Vù vù ?"

vừa nhìn thấy chiêu chưởng của chàng, giáo chủ không thể không kêu lên, "Ðúng là Thập chỉ truy hồn rồi. Ngươi...?"

Nhưng âm thanh của Vương Thế Kỳ liền vang lên, "Vẻ ngoài thì như vậy Giáo chủ hãy chờ xem kết quả đã.?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

Sau tiếng chấn kình, cả hai thoáng cùng lảo đảo, giáo chủ Huỳnh Liên giáo liền tỏ vẻ hoang mang, "Không phải ư? Lạ thật!?"

Chàng mỉm cười, "Giáo chủ còn muốn nói gì nữa không?"

Giận dữ, giáo chủ lại quát, "Hừ, ngươi đã cố tình biến cải nó.

Nhưng không sao, chỉ thêm vài lượt nữa, khi ngươi phải luống cuống, không lo gì ngươi không để lộ đuôi cáo, tiếp chiêu.?"

"Vù vù ?"

Không tin lần ra tay này của giáo chủ là nhằm ý để kiểm chứng nữa, mà là muốn hủy diệt đúng hơn, Vương Thế Kỳ cũng lớn tiếng quát, "Giáo chủ muốn động thủ thật ư? Vậy thì xem đây.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ám, ầm.?"

Trong nháy mắt song phương đã qua lại được năm chiêu và đều là những chiêu trong Thập chỉ truy hồn cả. Và kết quả là bên tám lạng người nưa cân.

Không tin vào điều này, nghĩa là công phu của Vương Thế Kỳ tuy giống nhưng lại không giống với Thập chỉ truy hồn và không tin vào nội lực của chàng lại có thể đấu ngang tay với lão, giáo chủ Huỳnh Liên giáo chợt biến đổi chiêu thức lẫn đấu pháp.

Lão luôn chớp động thân mình đẻ phóng lên cao và từ bên trên bủa xuống toàn những chiêu uy mãnh trong công phu Thập đạo du hồn chưởng.

"ào ào ?"

"Vù vù ?"

Ðang khi lo ngay ngáy cho Vương Thế Kỳ thì cả hai Văn Phi Yến và Vi Tuyết Ngọc lại càng thêm lo vì cả hai biết rằng giáo chủ thế là đã động sát cơ. Hơn nữa cả hai lại không hề thấy Vương Thế Kỳ thi thố đến bộ pháp kỳ ảo nọ hoặc công phu Hàng ma chưởng pháp mà chàng đã nói. Họ chỉ thấy chàng cứ Thập chỉ truy hồn mà đánh, hết chiêu này đến chiêu kia, bất chấp giáo chủ đang thi triển tuyệt học thành danh và thân pháp lợi hại là Thập đạo du hồn chưởng và Liên hoa đăng đài thân pháp.

Tuy nhên nhiều lại chấn kình cứ lần lượt vang lên.

"ám, ầm, ầm... ?"

Và Vương Thế Kỳ vẫn ngang nhiên bình thủ với giáo chủ Huỳnh Liên giáo.

Văn Phi Yến thì tròn mắt kinh ngạc. Vi Tuyết Ngọc thì đăm chiêu tư lự, không hiểu Vương Thế Kỳ thật sự có bản lãnh cao đến mức độ nào. Lẽ nào trong công phu Hàng ma chưởng pháp lại ẩn tàng một loại nội công tâm pháp thượng thừa, đến nỗi chỉ trong năm năm Vương Thế Kỳ lại có được một mức độ công phu tu vi bằng với cả giáo chủ Huỳnh Liên giáo, có đến hơn ba mươi năm công lực. Ðiều này không thể nào có được. Ngoại trừ Vương Thế Kỳ vẫn chưa kể hết những kỳ tích mà chàng đã gặp hoặc ở Phong Nha huyệt động hay ở Thủy trung nhược Thủy đầm.

Không ai biết rõ hơn ngươi đương cục. Chính Vương Thế Kỳ cũng không thể hiểu được là nội lực của chàng cao sâu đến bao nhiêu và tại sao lại có nữa là?

Và chuyện gì đến phải đến.

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo càng giao đấu với Vương Thế Kỳ càng ngỡ ngàng trước bản lãnh của chàng. Lão buột miệng hỏi, "Tiểu tử, thật sự ngươi là cao đồ của bậc cao nhân nào?"

Vương Thế Kỳ vừa xuất kình giao chiêu với giáo chủ Huỳnh Liên giáo vừa mở miệng nói, "Là môn đồ của ai, điều đó không quan trọng.

Ðiều quan trọng đáng bàn đến là giáo chủ đã tin lời vãn bối chưa?

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

"Tin thì sao mà không tin thì sao? Ðỡ này.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

Vương Thế Kỳ chợt nói, "Nếu giáo chủ tin thì hay lắm. Chúng ta có thể ngừng ở đây được rồi.?"

"Hừ, ngừng ư? Thì ngừng này.?"

"Vù vù ?"

"Víu víu ?"

an ước bên trong luồn lực đầu của giáo chủ Huỳnh Liên giáo như có tiếng rít mơ hồ.

Vương Thế Kỳ ngơ ngác nói, "ái chà, là công phu gì đây?"

Nhưng khi chàng đưa tay định đón đỡ vào luồng chưởng phong kia của giáo chủ Huỳnh Liên giáo thì có tiếng Vi Tuyết Ngọc vang lên, "Giáo chủ, hạ thủ xin lưu tình.?"

Nghe thế Vương Thế Kỳ thoáng động tâm.

"Vút ?"

Chàng vội vàng thi triển bộ pháp Nhất ma chi vạn ma. Nhưng...

"víu víu... ?"

"Phập.?"

ở bờ vai bên tả của Vương Thế Kỳ chợt nhói đau lên. Chàng nhìn xuống và thấy giữa giòng máu đỏ đang rỉ ra chợt lấp loáng một tia sáng bạc phản chiếu ánh dương quang.

Còn chưa hiểu là chuyện gì, tai chàng liên nghe tiếng kêu thất thanh của Vi Tuyết Ngọc vọng đến, "Bạch thiết mao diêm vương điểm! Kỳ nhi, mau mau phế bỏ tả thủ đi.?"

"Phế bỏ ư? Tại sao?" Vương Thế Kỳ càng cảm thấy khó hiểu hơn.

Và chàng chỉ hiểu khi bóng dáng của giáo chủ Huỳnh Liên giáo đang khuất dần. Chỉ còn lại dư âm tràng cười và giọng nói của lão mà thôi.

"Ha ha ha... phế bỏ ư? Ðã muộn rồi. Vương tiểu tử, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Ngươi chấp nhận số phận đi. Ha ha ha...?"

"Muộn là thế nào? a di, sao a di bảo hài nhi phải phế bỏ một cánh tay? Không lẽ... ?"

cuống quít ngắt lời chàng, Văn Phi Yến cay đắng nói, "Ðệ đệ không cảm nhận được là đang có chất kịch độc ở vết thương thấm dần vào nội thể sao? Giờ đây đệ đệ muốn phế bỏ một cánh tay thì đúng là muộn thật rồi.?"

Vương Thế Kỳ nghe thế không những đã không nao núng mà còn động nộ kêu lên, "Lão ác ma, với những thủ đoạn ti tiện này mà lão muốn Vương mỗ phải đầu nhập làm môn hạ của lão sao? Không bao giờ! Dù có chết ta cũng không bao giờ thuận phục lão. Ta...?"

Vương Thế Kỳ đúng ra còn muốn nói nhiều, nhiều nữa. Nhưng chợt nhận ra là quanh chàng còn có a di và Văn Phi Yến đều là môn hạ của Huỳnh Liên Giáo, nên chàng vội bỏ lửng. Vì càng nói chàng e rằng sẽ phải thốt ra những lời khó nghe khiến a di và Văn Phi Yến càng thêm phiền lụy.

Hiểu được tâm ý của chàng, Vi Tuyết Ngọc vừa sa lệ vừa bảo, "Kỳ nhi, ta cũng biết là Kỳ nhi đang nghĩ gì. Không sao đâu, vì từ lâu ta đã hiểu Huỳnh Liên giáo là thế nào rồi. Nhưng hiểu thì hiểu, ta và lệnh đường đều là những người tay đã lỡ nhúng chàm, có muốn thoát ra cũng quá muộn.?"

Thở ra một hơi dài. Vi Tuyết Ngọc càng tuôn lệ nhiều hơn, "Kỳ nhi, ta thật vô phúc. Bao năm bặt tin nhị muội, nay gặp lại Kỳ nhi thì đúng vào lúc chúng ta phải lâm vào cảnh tử biệt. a, Hoàng thiên đúng là hữu nhãn vô châu mà.?"

Tuy Văn Phi Yến đang phải đau buồn không kém gì sư phụ, nhưng nàng vì nhận ra một điều khác lạ nên vội vã kêu lên, "Sư phụ, sư phụ hãy nhìn chỗ vết thương của Thế Kỳ này. Sao máu chảy ra vẫn đỏ?

Sao máu không đen như thường thấy ở những người bị trúng độc?"

Vi Tuyết Ngọc sững sờ, "Ðúng rồi, lạ thật đấy. Sao lại như thế này?

Kỳ nhi, ngươi cảm thấy thế nào rồi?"

Vương Thế Kỳ sau khi cho chân khí chu lưu một vòng khắp nội thể bèn lắc đầu nói, "Hài nhi vẫn vô sự. Ðúng là lạ, không lẽ hài nhi lại có khả năng kháng độc thật sự sao? Như thế là thế nào, a di?"

"Ðúng ra đó chính là điều ta phải hỏi ngươi mới đúng, sao ngươi lại hỏi ta?"

Vương Thế Kỳ lại lắc đầu, "a di, hài nhi không biết thật mà. Sao a di lại giận hài nhi?"

"Hừ, ta không giận, mà ta chỉ buồn vì ngươi vẫn còn giấu ta một điều gì đó.?"

Vương Thế Kỳ vội vàng phân minh, "Hài nhi đâu dám, những gì phải nói, hài nhi đã nói ra rồi. Huống chi hài nhi chỉ còn mỗi ai di là người thân, hài nhi đâu thể giấu diếm được.?"

Dù đã dò xét thật kỹ từng động thái và lời nói của Vương Thế Kỳ, nhưng ở chỗ nào Vi Tuyết ngọc cũng nhìn thấy sự thật tâm của Vương THế Kỳ cả.

"Không lẽ đến Kỳ nhi cũng không hiểu rõ bản thân của Kỳ nhi sao?"

Chàng lắc đầu, "Hài nhi hoàn toàn không biết gì. Và hài nhi cũng đã tự hỏi bản thân, nhưng rốt cuộc... ?"

"Rốt cuộc thế nào, đệ đệ?"

Chàng cười buồn, đáp lời Văn Phi Yến, "Rốt cuộc bí ẩn vẫn hòn bí ẩn ?"

"Vậy còn bản thân công lực của Kỳ nhi thì sao? Thật sự bản lãnh của Kỳ nhi cao thâm đến bậc nào?"

Chàng tỏ ra ngơ ngác như câu lục vấn của a di.

"Cao đến bậc nào à, ai di? Hài nhi vẫn đang muốn biết đây.?"

Vi Tuyết Ngọc khó có thể tin vào lời nói của chàng, "Vậy Kỳ nhi nói thử xem, khi nãy lúc giao đấu với giáo chủ, Kỳ nhi đã dùng đến tận lực bình sinh chưa?"

chàng lắc đầu, "Vẫn chưa.?"

"Chưa? Thế là thế nào?"

"Vì hài nhi không muốn mạo phạm đến lão nên chỉ thuận chiêu đỡ chiêu mà thôi.?"

"Rốt cuộc là Kỳ nhi đã dụng mấy phần lực đạo.?"

"Bảy hoặc tám gì đó.?"

"Chỉ bảy hoặc tám mà đã như thế rồi ư?"

"a di nghi ngờ điều gì?"

"Kỳ nhi, ngươi có biết là công phu tu vi của giáo chủ là bao nhiêu không?"

"Hài nhi không biết.?"

"Gần bốn mươi năm chân lực đó. Ðiều đó có nghĩa là nội lực của Kỳ nhi phải tương đương năm mươi hoặc hơn nữa công phu tu vi. ơ đâu mà Kỳ nhi có được bao nhiêu đó công lực chứ?"

"chàng nghe xong càng ngơ ngắc, "ở đâu à? Không phải a di đã đoán là do Hàng Ma chưởng rồi sao?"

Vi Tuyết Ngọc lắc đầu, "Ðúng là ta đã đoán như vậy. Nhưng nay xem ra thì không đúng nữa rồi.?"

Chàng ngạc nhiên, "Không đúng! Vậy thì tại sao?"

"Hừ, ngươi hỏi ta thì ta phải hỏi ai đây?"

Chàng lắc đầu, "Nhưng đến như a di còn không giải thích được thì hài nhi làm sao có thể giải thích?"

Vi Tuyết Ngọc ngao ngán, "Việc của ngươi, ngươi không biết thì ta đành chịu vậy.?"

Văn Phi Yên dù có phần nào hoang mang nhưng vẫn nông nóng bảo, "Ðã được một lúc lâu rồi đó. Ðệ đệ hãy tự kiểm tra lại xem.?"

Nghe lời, Vương Thể Kỳ lại đảo một vòng chân khí. Chàng nói trong sự vui mừng của Văn Phi Yên, "Ðệ vẫn không sao.?"

"Hay lắm, vậy thì đệ hãy phô diễn thử xem.?"

Chàng ngạc nhiên nói, "Phô diễn cái gì tỷ tỷ?"

"Thì Hàng ma chưởng chứ còn gì nữa?"

"Ðệ phải phô diễn Hàng ma chưởng ư? ở đâu? Không lẽ ở ngay đây?"

Vi Tuyết Ngọc vì muốn được một lần mục kích tuyệt học này nên vội nói thêm vào, "Phải đấy Kỳ nhi, ta cũng muốn thưởng lãm một lần cho biết.?"

Ðưa tay chỉ vào khối đá mà khi nãy giáo chủ đã từng đứng ở bên trên, Văn Phi Yên hớn hở bảo, "Ðệ hãy xem khối này là địch nhân đi.

Ta và sư phụ sẽ đứng ở xa mà nhìn." Nói xong Văn Phi Yến vội cùng với Vi Tuyết Ngọc lùi lại khá xa như muốn Vương Thế Kỳ cũng phải mau chóng phô diễn công phu vậy.

Chàng mỉm cười bảo cả hai, "Ðệ chưa biết uy lực như thế nào, nhưng hai người nên lùi xa thêm chút nữa thì hơn.?"

Lữa nữa, được năm trượng thì cả hai mới chịu dừng.

"Ðủ chưa, đệ đệ?"

"Ðủ rồi.?"

Sau đó, Vương Thế Kỳ vừa nghiêm sắc mặt vừa căn dặn cả hai, "Do muốn biết uy lực thật sự của Hàng ma chưởng nên không thể không vận hết toàn lực. Cả hai cẩn thận đấy.?"

Nhìn tư thế phát chưởng của Vương Thế Kỳ thật là trầm trọng, Vi Tuyết Ngọc và Văn Phi Yên không thể không bồi hồi quan ngại.

Vương THế Kỳ vụt thét lên, "Ði.?"

"Vù vù ?"

"ầm.?"

"Rào rào rào...?"

Nhìn những mảnh đá vụn bay tung tóe, đến Vương Thế Kỳ phải bàng hoàng cả kinh, nói chi đến Văn Phi Yến và Vi Tuyết Ngọc.

Trong khi Văn Phi Yến thực sự vui mừng thì Vi Tuyết Ngọc ân cần khuyên bảo Vương Thế Kỳ, "Võ công củ a Kỳ nhi thật thâm hậu. Nhìn một chưởng này a di biết là Kỳ nhi ngoài việc vẫn an toàn dù đã bị trúng phải chất kích độc của Bạch thiết mao diêm vương điểm thì a di lại không an tâm về điều khác.?"

"Là điều gì, a di hãy nói đi, hài nhi nhất định sẽ tuân theo.?"

"Kỳ nhi đừng bao giờ tỏ ra lạm sát, nhất là sát hại kẻ vô tội không đáng chết. Tha được thì hãy tha. Kỳ nhi đừng bao giờ quên lời căn dặn này của a di.?"

Vương Thế Kỳ liền gật đầu lãnh ý.

Sau đó, khi đã lập một phần cho song thân tại động thất trước kia, được Vi Tuyết Ngọc hỏi lại chuyện vừa xảy ra. Vương Thế Kỳ và Văn Phi Yến liền luân phiên thuật lại cho Vi Tuyết Ngọc nghe tất cả những lời lẽ của giáo chủ Huỳnh Liên giáo.

Tiếp đó chàng nói, "Dã tâm của lão thế là đã rõ. ai di và tỷ tỷ nên rời khỏi Huỳnh Liên giáo là vừa.?"

Vi Tuyết Ngọc lắc đầu, "Phi Yên nếu muốn rời bỏ thì còn được, nhưng ta thì không.?"

Văn Phi Yên nghe thế liền kêu lên, "Sư phụ, nếu lưu lại thì đồ nhi cũng lưu lại. Ðồ nhi không thể xa rời sư phụ được đâu.?"

Vương Thế Kỳ lại nói, "Nếu nói về đạo nghĩa, a di buộc phải lưu lại Huỳnh Liên giáo thì hài nhi không tiện miễn cưỡng. Nhưng hài nhi không thể đi theo ai di được.?"

"Ta biết, và ta cũng rất mừng khi nghe Kỳ nhi nói như thế. Ðợi khi mọi ân oán giải quyết xong có lẽ chúng ta sẽ được ở gần nhau.?"

Vương Thế Kỳ lòng buồn rười rượi, "a di, phải xa a di như thế này, hài nhi thật không nỡ.?"

Nhưng Vi Tuyết Ngọc đã xua tay nói, "Có mấy ai đã là người giang hồ mà lại có thể tự ý làm theo mong muốn của bản thân. Như ta, ta không chăm sóc được cho Kỳ nhi ta cũng cảm thấy hổ thẹn với vong linh của nhị muội. Thôi, Kỳ nhi đừng buồn nữa. Kỳ nhi thử gọi xí điêu một lần xem.?"

Tuy không hiểu ý tứ của a di là thế nào nhưng chàng cũng ngửng mặt lên trời và thử cất tiếng gọi đại điểu lúc đo đang bay lượn tít trên cao.

Là linh vật nên đại điểu vừa nghe được thanh âm của Vương Thế Kỳ liền đảo thành vòng rồi từ từ lượn xuống.

Vi Tuyết Ngọc lộ vẻ mừng rỡ nói, "Ðiêu nhi quả là thông linh. Mới đó mà đã quen tiếng của Kỳ nhi rồi, hay lắm!?"

Tiếp đó chờ đại điểu đã xuống đến nơi. Vi Tuyết Ngọc liền nắm lấy tay Văn Phi Yến cùng nhảy lên.

Vương Thế Kỳ lo sợ nói, "a di, điểu huynh đâu thể chở một lúc những hai người.?"

Từ trên lưng đại điểu, Vi Tuyết Ngọc đáp, "Ta biết rồi. Nhưng từ nay trở đi ta sẽ luyện cho xí điêu quen với điều đó, biết đâu sẽ có lúc hữu dụng. Kỳ nhi bảo trọng.?"

Văn Phi Yến cũng nói, "Ðệ đệ yên tâm. Ta và sư phụ đang vận dụng khinh công để làm cho nhẹ bớt đây. Cáo biệt.?"

"Vút ?"

Tuy đại điểu đưa cả hai đi đã xa rồi nhưng Vương Thế Kỳ vẫn chưa đoán được tâm ý của a di trong những lời mập mờ vừa nói. Chàng thở dài và lao người bỏ đi.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Sat Oct 11, 2014 9:51 am

Hồi 14

Quay lại Cửu u tra sự việc
Tìm về bản phái lo phục môn


Những cảnh quan cũ lần lượt đến với Vương Thế Kỳ khi chàng vận dụng bộ pháp Nhất ma chi vạn ma vừa thuận vừa nghịch để đi xuyên qua những lớp cuồng phong trong Phong Nha huyệt động. Chàng muốn quay lại Cửu u địa khuyết.

Ngay lúc còn bị giam hãm ở đầm Thủy trung nhược thủy, Vương Thế Kỳ không lúc nào không nghi ngờ về mọi việc. Và chàng cũng không ít lần lòng dặn lòng là ngay khi thoát hiểm địa Thủy trung nhược thủy chàng phải quay lại Cửu u địa khuyết để giải tỏa mối nghi ngờ kia.

Nhờ vào bộ pháp Nhất ma chi vạn ma và do chàng đã từng thoát được Phong Nha huyệt động lao xuống miệng vực Phong Nha như trước kia chang đã bị Tôn Lãnh Thu ném xuống.

Những ngách ngầm trong lòng núi tuy vẫn tối âm u nhưng với mục lực của Vương Thế Kỳ lúc này thì điều đó không gây trở ngại cho chàng nữa.

Chẳng mấy chốc Vương Thế Kỳ đã đến được chỗ thạch môn vuông vức bí ẩn. Hàng chữ Cửu u địa khuyết vẫn còn nằm lặng câm trên vuông cửa đá.

Chàng lấy tha xô vào một bên cửa đá. Vuông cửa đá không hề lay chuyển.

"Ðây là sự bố trí của Vạn thế ma quân nên vuông cửa đá không thể không lay động nếu chưa có ai vào đây kể từ khi ta bỏ đi lúc trước.

Bây giờ bí môn thật sự bị phong bế rồi. Vậy thì ai đã vào đây? ai đã dựa vào những lời thuật lại của ta để tìm đến đây hòng thu thập toàn bộ sở học của Vạn thế ma quân? Không lẽ ta đã ngờ đúng?"

Phân vân đến bồn chồn, Vương Thế Kỳ tuy mười phần đã tin chắc hết mười phần kẻ vào đây là ai rồi nhưng chàng vẫn muốn có được một bằng cớ xác đáng hơn.

Và nếu muốn như vậy, Vương Thế Kỳ chỉ còn mỗi một cách, phá bí môn và xông vào tận Cửu u địa khuyết.

Hai mắt long lên khiến tần quan lấp loáng, Vương Thế Kỳ dịch lùi lại và trụ bộ thật vững vàng.

Nâng cao song chưởng, Vương Thế Kỳ vận dụng đến năm phần lực đạo Hất mạnh tay ra, Vương Thế Kỳ quật một chưởng Hàng ma vào bí đông.

"Vù vù ?"

"ầm.?"

"Rào rào...?"

Vuông cửa đá bí môn vỡ vụn ra và bắn tung tóe vào phía trong.

Bùi tung bay mù mịt, tuy thế cảm nhận đầu tiên của chàng về cảnh tượng trước mắt chính là không còn ánh sáng dịu nhẹ rọi sáng căn thạch thất như trước nữa.

Lại thêm một phần minh chứng nữa cho nhận định của chàng, đã có người vào đây trong lúc chàng bị gian hãm ở Thủy trung nhược thủy. Người đó không hiểu sao đã phải lấy đi khối ngọc vốn được đính trên trần động nên căn thạch thất bây giờ tối đen như hũ nút.

Vẫn đứng nguyên vị, chờ cho bụi cát lắng xuống hết, Vương Thế Kỳ chậm rãi quan sát lại toàn bộ căn thạch thất.

Hai chữ "đảnh lễ" đã không còn nguyên vẹn nữa. Người đã từng vào đây không hiểu sao lại cố tình phát chưởng vào hai chữ này khiến cho hai chữ đó hầu như mất hẳn rất khó nhận ra. Chỉ có Vương Thế Kỳ vì đã biết ở vị trí đó phải có hai chữ đó nên mới nhận ra dấu vết của sự phá hủy. Chưa hết, hai dấu chân được in lõm vào nền động cũng bị kẻ đó phá hủy.

vì nguyên nhân gì kẻ đó phải có những hành động này thì Vương Thế Kỳ không được rõ lắm nhưng hiện nay ở góc trong cùng của căn thạch thất đang lồ lộ hiện ra một động khẩu nhỏ cũng tối âm u.

Lẳng lặng gật đầu như đã đoán được phần nào sự việc, Vương Thế Kỳ vừa dồn toàn bộ chân lực vào song chưởng vừa cẩn trọng tiến đến động khẩu nọ.

Sau một lúc nghe ngóng động tĩnh mà không thấy có điều gì khác lạ, Vương Thế Kỳ khom người đi sâu vào bên trong qua động khẩu đó.

Sau một lần rẽ, Vương Thế Kỳ đứng ngây người nhìn vào cảnh tượng trước mắt.

Ðúng là cách bài trí của một Vạn thế ma quân cho tương xứng với bốn chữ Cửu u địa khuyết.

Chỉ là một vuông thạch thất với hai trượng cho mỗi bề nhưng với một cái ngai bằng gỗ được khảm nhiều đoạn xương người thì cái ngai đó lại nằm ở vị thế gần như là ở trung tâm căn thạch thất.

với vị trí đó của cái ngai, căn thạch thất vốn đã nhỏ hẹp lại càng chật chội thêm. Và nếu từ cái ngai nọ nhìn ra bốn phí là bốn bức vách của thạch thất thì ở phía nào cũng vậy, người ngồi ngay trên ngai buộc phải nhìn thấy rất nhiều những mẩu xương trắng được khảm đầy trên các vách đá.

Tuy những mẩu xương đó đã bị phá hủy đi rất nhiều, khiến những mẩu xương còn lại hầu như là hỗn độn không tạo ra bất kỳ một hình dạng nào cả, nhưng Vương Thế Kỳ cũng nhận ra nhân vật đã lập nên thạch thất này cố tình dùng những mẩu xương để lưu lại toàn bộ sở học của nhân vật đó.

"Người đã vào đây, sau khi ghi nhớ toàn bộ sở học của Vạn thế ma quân lưu lại đã cố tình phá hủy hết. Có phải người đó vì sợ ai khác sẽ đến được tận đây và học được những môn công phu mà người đó đã học nên phá hủy tất cả. Hay chính Vạn thế ma quân đã di tự lại là phải phá hủy. Nếu là do Vạn thế ma quân di tự thì tại sao người đó không phá hủy cái ngai ma quân này? Cả bí môn nữa, tại sao người đó không phá hủy. Vậy là do tự ý của người đó rồi. Hắn không muốn sau hắn có ai khác học được chân truyền của Vạn thế ma quân. Và ai khác đó nêu không phải là người duy nhất còn lại trong số ba người biết được địa điểm của Cửu u địa khuyết thì còn ai vào đây nữa? Ðể xem nào. Ta, người đó không hề lo lắng về ta nữa vì ta đã bị hãm ở trong đầm Thủy trung nhược thủy rồi. Kẻ mà hắn sợ chính là người cuối cùng trong số ba người đó, không kể ta. Vậy hắn là ai nếu không phải là Lưu Trúc Hàn, kẻ đã cố tình xô ta xuống Thủy trung nhược thủy? Hừ, chẳng trách nào thế lực của Tam Tuyệt bảo lúc này lại mạnh đến vậy. Lưu Trúc Hàn ở Lưu Trúc Hàn, ngươi đâu có ngờ là Vương Thế Kỳ ta còn sống phải không? Ngươi cứ chờ đó, ta sẽ vạch mặt ngươi và ta sẽ chận đứng dã tâm của ngươi.?"

Khi đã tin chắc Lưu Trúc Hàn chính là chủ nhân đời thứ ba của Cửu u địa khuyết và là một hóa thân khác nữa của Vạn thế ma quân, Vương Thế Kỳ liền bắt đầu tìm hiểu xem tại sao Vạn thế ma quân lại Chọn Lưu Trúc Hàn chứ không chọn chàng.

Nếu bảo chính vong linh của Vạn thế ma quân vẫn quanh quẩn đâu đây và đã tự chọn lựa truyền nhân thì chàng không thể nào tin được Ðó là chuyện hoàn toàn hoang đường.

Vậy thì Vạn thế ma quân đã dựa vào đâu để chọn lựa truyền nhân?

Lão ma đâu đó đã bố trí như thế nào?

Sau khi tìm hiểu thật cặn kẽ, Vương Thế Kỳ mới phát hiện ra ở bên dưới hai chữ "đảnh lễ" như vẫn còn mờ mờ dấu tích của cũng hai chữ "đảnh lễ" khác.

Ðiều này có nghĩa là đã có người từng phá hủy đi hai chữ này sau khi dùng chỉ lực khắc lại hai chữ khác cũng cùng một vị trí đó.

Chàng ngờ ngợ hiểu ra, chàng lẩm bẩm, "Ðúng là cách thức chọn truyền nhân thật quái lạ, chỉ có hạng ác nhân bất chấp đạo nghĩa mới nghĩ ra. Và chỉ có phường vô nhân mới đoán được tâm ý của hạng ác ma để được chọn làm truyền nhân. Chẳng trách lão ma đầu, chủ nhân đầu tiên của Cửu u địa khuyết lại tự xưng là Vạn thế ma quân.

Ma quân này bị tiêu diệt thì truyền nhân kế tiếp sẽ lại xuất hiện để tạo thành một ma quân khác. Vạn thế có nghĩa là như thế.?"

Theo Vương Thế Kỳ hiểu thì người được Vạn thế ma quân chọn phải là người bất chấp đạo nghĩa để đủ đởm lược vung chưởng đánh vào hai chữ "đảnh lễ" thay vì phải đảnh lễ như chàng đã từng thực hiện.

Và khi người đó đánh vào hai chữ đó cơ quan sẽ lập tức phát động và mở ra cho người đó vào thạch thất thứ hai để tiếp nhận toàn bộ chân truyền của Vạn thế ma quân.

Tiếp nhận chân truyền của người mà không cần đảnh lễ gọi là bái sư thì kẻ tiếp nhận chân truyền đó đúng là phường vô nhân vô nghĩa.

Và một người vừa vô nhân vừa vô nghĩa đương nhiên phải là hạng ác ma rồi. Ðã là hạng ác ma lại có thêm công phu lợi hại do chính Vạn thế ma quân lưu lại, người đó thật xứng đáng để tiếp nhận ngoại hiệu Vạn thế ma quân kết truyền.

Nhận ra điều này, Vương Thế Kỳ cảm thấy ân hận. Vì chính chàng là người đã nối giáo cho giặc, đã ngu xuẩn để lộ cho Lưu Trúc Hàn biết đường tìm đến với Vạn thế ma quân.

Trách nhiệm càng nặng khi Vương Thế Kỳ càng ngẫm nghĩ về những gì Lưu Trúc Hàn đã và đang gây ra cho võ lâm.

"Vút ?"

Vương Thế Kỳ vội lão đi như lửa đang cháy sém lôm mày.

Sự lăng xăng nhộn nhịp của đệ tử Hoa Sơn phái đang tuần tự diễn ra trước mắt Vương Thế Kỳ khiến cho chàng phải động tâm.

với bộ võ phục tinh tươm và một thanh kiếm ở trên lưng, Vương Thế Kỳ đang mang một dáng đấp thường thấy ở những nhân vật chẳng biết công phu cao thâm như thế nào nhưng lại hay phô trương lộ vẻ ta đây.

Cũng vậy, Vương Thế Kỳ cố tình đặt những bước chân đi tương đối nặng nề khi chàng từ từ tiến lên sơn môn của phái Hoa Sơn.

Ngay ở chân núi sự nhộn nhịp của bọn đệ tử Hoa Sơn phái đã bắt đầu Hoặc vì họ nhộn nhịp do kết đèn treo hoa chuẩn bị một điển lễ, hoặc vì thế lực Hoa Sơn phái bây giờ đủ mạnh khi Hoa Sơn phái đã kết minh với Tam Tuyệt bảo nên không một ai tỏ ra lưu tâm trước sự xuất hiện không đúng nơi đúng lúc của Vương THế Kỳ.

Nếu vị họ nhộn nhịp mà để cho Vương Thế Kỳ đi qua và không hề hỏi đến thì họ đúng là tắc trách trong phận sự của họ. Còn nếu vì họ đã kết minh với Tam Tuyệt bảo thì việc họ không hề lưu tâm đến sự hiện diện của chàng và ngăn lại thì cũng là điều đương nhiên phải có.

Họ đã có Tam Tuyệt bảo thì họ làm gì phải sợ. Huống chi họ càng không phải sợ khi họ không nhân ra chàng là ai, không hề biết đến tánh danh của chàng, chàng chỉ là hạng vô danh tiểu tốt không đáng để họ phải lo ngại và lưu tâm.

Do đó,Vương Thế Kỳ vẫn được ung dung như một người nhàn hạ đang du sơn ngoạn thủy và vô tình lạc bước đến đây và đang tiến gần đến sơn môn của Hoa Sơn phái.

Vương Thế Kỳ chỉ bị chân lại lúc chàng sắp bước qua cánh cổng dẫn vào khu chính diện của phái Hoa Sơn.

Hai nhân vật một nam một nữ đều trạc tuổi đôi mươi vừa đưa tay ngăn chàng lại vừa nhẹ nhàng hỏi, "Thiếu hiệp có thể báo danh không?"

Vương Thế Kỳ vờ kinh ngạc nói, "Phải báo danh ư? Ðể làm gì?"

Hết sức lễ độ, nam nhân nọ lên tiếng, "Ðúng ra thì không cần, nhưng ?"

Vương Thế Kỳ vờ khó chịu, "Nếu không cần là được rồi, còn nhưng gì nữa?"

Vẫn nhã nhặn, nam nhân đáp, "Vì bổn phái không muốn bị đồng đạo giang hồ chê cười nên... ?"

Vương Thế Kỳ xua tay nói, "Không chê cười, tại hạ không chê cười đâu " Nói xong bất chấp vẫn còn có hai cánh tay đang ngăn ở phía trước, Vương Thế Kỳ cứ dịch chân bước thẳng vào.

Ðôi nam nữ nọ hoặc vì có lệnh hoặc cả hai do có công phu hàm dưỡng khá cao nên cả hai cùng bước lùi theo bước tiến của chàng. Và nữ nhân nọ lại lên tiếng, "Thiếu hiệp có thể nghe ta nói đôi lời không?"

Chàng nhăn mặt, "Cô nương nhất định không thể không nói sao?"

Nữ nhân nọ khẽ mỉm cười nói, "Vì chỉ muốn điều lợi cho thiếu hiệu nên ta buộc lòng không thể không nói.?"

Nụ cười kia và cái điều lợi mà nữ nhân nọ sắp nói liền tỏ ra có tác dụng. Vương Thế Kỳ chợt trở nên tươi tỉnh, "Là điều lợi u? Vậy thì tại hạ không thể không nghe rồi. Cô nương mau nói đi.?"

Len lén giấu nụ cười, nữ nhân nọ bắt đầu giải thích bằng cách đặt ra những câu hỏi, "Thiếu hiệp tìm đến đây phải chăng là muốn tham dự đại điển lễ của bổn phái?"

Chàng gật đầu nói, "Ðương nhiên là như vậy rồi.?"

"Bổn phải thật sự cảm kích thịnh tình này của thiếu hiệp. Nhưng còn ba ngày nữa mới đến ngày Kiết nhật, thiếu hiệp hẳn đã biết điều này?"

"ồ, đương nhiên tại hạ phải biết rồi.?"

"Vậy thì thiếu hiệp sẽ nghĩ về bổn phải như thế nào nếu trong những ngày tới bổn phải tiếp đãi thiếu hiệp không được chu đáo?"

"cô nương nói như vậy là có ý gì?"

"Thiếu hiệp, bổn phải nào muốn quan khách phải chịu thiệt thòi.

Như thiếu hiệp vậy, trong những ngày tới, thiếu hiệp cũng cần phải có chỗ nghỉ ngơi và phải có cái gì đó bỏ bụng, thiếu hiệp có tán đồng với điều ta vừa nói không?"

"Phải lắm, cô nương nói phải lắm. Tại hạ không thể không tán đồng ?"

"Vậy thì phận sự của bổn phái là phải tiếp đãi một quý khách là thiếu hiệp?"

"Ðương nhiên.?"

"Và thiếu hiệp sẽ trách bổn phải nếu bổn phải tiếp đãi không được chu đáo.?"

"ồ, điều này thì... ?"

"Sao? Thiếu hiệp không trách cũng không để tâm ư?"

"cô nương, bất quá tại hạ chỉ buồn chút chút mà thôi.?"

"Buồn nào cũng là buồn dù chỉ là chút chút. Thiếu hiệp nghĩ có phải không?"

"ái chà, ai mà dám từ chối lời thỉnh cầu của một nữ nhân xinh đẹp như cô nương?"

"Ða tạ lời khen của thiếu hiệp. Thiếu hiệp đã nhận lời?"

"Ðương nhiên, cô nương muốn tại hạ giúp cô nương việc gì nào?"

"Xin thiếu hiệp hãy báo danh.?"

Chàng vờ giật mình, vì chàng đã đoán được ý tứ của nữ nhân nọ ngay từ những câu hỏi đầu tiên.

"Vẫn là báo danh ư?"

Nữ nhân nọ nói, "Có biết được tánh danh của thiếu hiệp ta mới dễ bề thu xếp cho thiếu hiệp một chỗ nghỉ ngơi.?"

"Có phải cần như vậy không cô nương?"

"Ðương nhiên là cần rồi.?"

"Tại sao? Cô nương có thể giải thích thêm được không?"

"Ðược ?"

"Cô nương cứ nói, tại hạ đang nghe cô nương chỉ giáo đây.?"

"Là điều cần vì bổn phái không thể xếp chỗ nghỉ cho thiếu hiệp đúng với uy danh lẫy lừng của thiếu hiệp nếu thiếu hiệp không chịu báo danh. Tỷ như vì việc đó, ta lại xếp thiếu hiệp vào chung với những nhân vật không mấy nổi danh, không xứng với thiếu hiệp.

Thiếu hiệp thấy ta có đáng bị chưởng môn nhân trừng phạt không?

Mong thiếu hiệp cảm thông và giúp đỡ ta được hoàn thành phận sự.?"

Ðột nhiên nghe nhắc đến hai chữ chưởng môn, Vương THế Kỳ mất đi hứng thú nói chuyện dông dài với nữ nhân này.

Chàng đáp rõ từng tiếng một, "Hận nhân tâm Vương Thế Kỳ.?"

"Hận nhân tâm? Ngoại hiệu này... ?"

"Tại hạ là người mới xuất đạo, cô nương cứ xếp tại hạ vào chung chỗ với hạng vô danh tiểu tốt là được rồi.?"

"Vậy xuất xứ của Vương thiếu hiệp.?"

"Vô môn vô phái.?"

"Vô môn vô phái?" Lệnh sư là... ?"

"Không có sư phụ.?"

"Không có? Vậy võ công của Vương thiếu hiệp... ?"

"Chỉ võ vẽ để hộ thân. Không có gì đáng để tự hào.?"

"Vương thiếu hiệp thật là người khiêm tốn. Vậy ta cứ biết Vương thiếu hiệp là Hận nhân tâm là đủ.?"

Chàng gật đầu nói, "Ðúng, bấy nhiêu đó là đủ rồi. Cô nương định thu xếp tại hạ ở đâu, xin cứ chỉ. Tại hạ tự khắc sẽ tìm được.?"

Nữ nhân nọ chợt ngoẻn cười, "Như vậy là không được rồi. Ta sẽ đưa Vương thiếu hiệp đi. Mời!?"

Nói xong, không chờ xem phản ứng của Vương Thế Kỳ, nàng ta quay người và thản nhiên đi trước.

Cùng với động tác này của nàng, nam nhân nọ chợt bước vào trong và hí hoáy viết vài dòng vào một mảnh lục màu vàng sậm.

Vị trí của cả hai liền được một đôi nam nữ khác bước ra thế chỗ.

"Quả là Hoa Sơn phái không hề muốn bị giang hồ đồng đạo chê cười Họ sắp đặt thật chỉnh chu. Hừ!" Vừa nghĩ thầm Vương THế Kỳ vừa khoa chân bước theo vị nữ nhân nọ.

Không hề nhận ra trong bước bộ nặng nề của chàng là một cao nhân ẩn tàng, nữ nhân nọ vui vẻ đáp lời khi Vương Thế Kỳ lên tiếng hỏi.

"Cô nương có thể cho tại hạ biết danh xưng không?"

"Ta ở họ Cao, tên là Phương. Vương thiếu hiệp cứ gọi Cao Phương là được rồi.?"

Trầm ngâm một lúc, chàng lắc đầu bảo, "Gọi như vậy thật là khiếm nhã Tại hạ không gọi được.?"

"Nếu Vương thiếu hiệp không ngại thì hãy gọi là Cao tỷ tỷ?"

"Gọi tỷ tỷ chẳng hóa ra tại hạ đã vượt quá phận? Cô nương nghĩ sao nếu tại hạ xin gọi là Cao nữ hiệp?"

Cao Phương không hiểu sao lại khoác lấy vẻ mặt u buồn và không một lời đáp lại.

"Cô nương không hài lòng với lối xưng hô này sao?"

Cao Phương chợt trấn định lại rồi mỉm cười đáp, "Không phải ta không hài lòng, mà chỉ cảm thấy bất xứng thôi.?"

"Bất xứng? Sao cô nương lại nói vậy?"

Cô nương không muốn giải thích hay không giải thích được? Nếu vậy tại hạ cứ thế mà gọi. Cao nữ...?"

"vương thiếu hiệp, đừng. Ta không xứng với chữ hiệp đâu.?"

"Sao lại không xứng? Cô nương vẫn chưa giải thích cho tại hạ biết lý do.?"

"Vương thiếu hiệp đừng làm khó ta. Ta không tiện giải thích đâu.?"

"Không tiện? Hừ, hay cô nương cho tại hạ là kẻ chẳng ra gì nên không muốn nói?"

Thở ra một hơi dài, Cao Phương sau một lúc trầm tư chỉ nói, "Ta không hề nghĩ thế. Còn việc kia, Vương thiếu hiệp chỉ cần biết ta không xứng với chữ hiệp là được rồi. Ta bất tất phải giải thích.?"

Sau đó cả hai không hề lên tiếng đối đáp nữa. Cho đến khi Cao Phương đưa Vương Thế Kỳ đế một tịnh phòng nhỏ hẹp, bên cạnh một dãy tịnh phòng cũng nhỏ hẹp không kém.

Khi đi ngang dãy tịnh phòng nọ, Vương Thế Kỳ dù cố tâm nghe ngóng nhưng vẫn không phát hiện được bất kỳ một tiếng động nào.

chàng chợt mở miệng, "Dường như chưa có ai lưu ngụ ở đây thì phải?"

Có hỏi nghĩa là phải có trả lời, và Cao Phương vừa mở cửa tịnh phòng vừa đáp, "Vì còn ba ngày nữa mới là ngày chánh lễ nên vẫn chưa có mấy người bái sơn. ơ dãy này, Vương thiếu hiệp là người đầu tiên đến lưu ngụ. ối..." Ðang nói, Cao Phương chợt giật mình kêu lên một tiếng.

Cao Phương đã bị Vương Thế Kỳ khống chế huyệt đạo một cách bất ngờ và còn bị chàng lôi luôn vào tịnh phòng.

Khi đã đóng chặt cửa phòng, Vương Thế Kỳ mới lên tiếng trấn an vì nhận ra Cao Phương đang nhìn chàng bằng những tia nhìn vừa sững sờ vừa oán hận.

"Cô nương yên tâm. Tại hạ dù là kẻ chẳng ra gì nhưng cũng không phải là phường trộm đạo hái hoa.?"

Sau khi cố thử vận dụng chân khí để tự giải khai huyệt đạo mà vẫn không thực hiện được, Cao Phương rít lên, "Phương thức chế trụ huyệt đạo của ngươi quả là kỳ bí, ngươi thật sự là ai?"

Chàng mỉm cười nói, "Hận nhân tâm Vương Thế Kỳ. Tại hạ đã báo danh rõ ràng rồi mà.?"

"Nhưng ta không tin ngươi chỉ là hạng vô danh tiểu tốt như ngươi tự nhận ?"

Chàng gật đầu đáp lại rồi lắc đầu, "Cô nương nói đúng mà lại không đúng.?"

"Sao lại không đúng chứ?"

"Vì tại hạ đúng là hạng vô danh tiểu tốt nhưng về công phu thì không phải là kẻ chẳng ra gì. Cô nương có thể xem đây mà tự có nhận định ?"

Cạnh chỗ chàng đang đứng là một chiếc bàn gỗ với mặt bàn khá dày. Nói xong chàng liền kẽ đặt tay lên một góc bàn và từ từ ấn xuống.

Thoạt tiên Cao Phương ngỡ là chàng định vỗ một chưởng xuống mặt bàn hoặc là lưu lại một dấu chưởng tay hay lấy đi một góc bàn như nhiều người đã từng phô diễn để khoa trương. Và Cao Phương phải thất sắc đến kinh tâm vỡ mật khi nhìn thấy nguyên chiếc bàn từ từ lún xuống nền đá cứng dù chàng chỉ áp chưởng tay vào một góc bàn chứ không phải đặt ngay vào giữa mặt bàn.

Chưa hết, lúc chiếc bàn lún xuống được một sích Vương Thế Kỳ với sắc mặt không đổi đã thu tay về. Mặt bàn vẫn còn nguyên vẹn như chàng chưa từng đặt tay lên và truyền công lực qua chiếc bàn.

Với một nội lực thâm hậu thì việc làm cho một chiếc bàn phải lún xuống mà không hề suy suyển gì đến chiếc bàn nếu phổ một lực vào giữa mặt bàn, điều này Cao Phương có thể hiểu. Hoặc chiếc bàn đương nhiên chỉ lún xuống ở một góc khi Vương Thế Kỳ ấn một lực đúng vào một góc đó, Cao Phương vẫn có thể hiểu được điều này.

Ðằng này, Vương Thế Kỳ vừa là người không có bao nhiêu niên kỷ vừa có thể ấn nhẹ nhàng vào một góc bàn lại có thể khiến nguyên Chiếc bàn cùng một lúc lún xuống đủ bốn góc mà chiếc bàn không hề suy suyển là điều Cao Phương không bao giờ tin được.

Không tin cũng phải tin vì sự thật vẫn đang sờ sờ ra đấy. Cao Phương khẽ kêu lên, "Hảo công phu! Vương... các hạ làm như thế này là có ý gì? Ðịnh uy hiếp ta chăng?"

Thu nụ cười lại, Vương Thế Kỳ nhìn vào Cao Phương bằng ánh mắt không giận mà nghiêm.

"Cô nương cú cho đây là hành động uy hiếp đi, như vậy chúng ta dễ nói chuyện với nhau hơn.?"

Cao Phương thoáng nao núng, "Nói chuyện? Giữa chúng ta có chuyện gì để nói chứ?"

Chàng đáp, "Có chứ sao không? Cô nương đã quên mẩu đối thoại vừa rồi sao? Ðấy chính là điều tại hạ muốn cô nương phải nói.?"

Hiểu Vương Thế Kỳ muốn nhắc đến điều gì, Cao Phương thất sắc nói, "Tại hạ các hạ cứ nhất định phải biết điều đó?"

"Tại sao, rồi cô nương sẽ được tại hạ giải thích. Việc của cô nương bây giờ chỉ là nói ra mà thôi.?"

Cao Phương càng lúc càng thất thần, "Không lẽ chỉ vì một điều nhỏ nhặt đó mà các hạ phải uy hiếp ta như thế này sao?"

Chàng nhăn mặt nói, "Cô nương, chỉ cần một vài lời ngắn ngủi đã đủ cho cô nương giải thích rồi, sao cô nương không chịu nói ngay mà cứ phải dông dài như muốn kéo dài thời gian vậy?"

Hai mắt đảo quanh, Cao Phương vụt hỏi, "Ngay ở chỗ này mà các hạ dám uy hiếp ta, các hạ không sợ ta la toáng lên cho đồng môn ta biết sao?"

Chàng cười khinh khỉnh, "Tại hạ trông cô nương không phải là hạng người không biết nghĩ. Nếu cô nương có đánh động cho đồng bọn, họ chưa kịp kéo đến thì hồn của cô nương đã lìa khỏi xác rồi.?"

"Nói như các hạ thì các hạ như có oán thù sâu đậm với bổn phái vậy?"

Chàng quắc mắt nhìn vào Cao Phương, "Cô nương đã quên ngoại hiệu của tại hạ rồi sao?"

Không chút khiếp sợ, Cao Phương cũng giương mắt nhìn lại, "Trừ phi, các hạ nói rõ là các hạ có oán thù gì với bổn phái thì ta sẽ đáp ứng lời của các hạ. Bằng không các hạ muốn giết hay muốn tùng xẻo ta thì cứ ra tay đi.?"

Không ngờ đến phản ứng quyết liệt này của Cao Phương, Vương THế Kỳ thoáng để lộ sự lúng túng.

Một lúc sau, khi đã trấn định lại tinh thần, Vương Thế Kỳ hạ thấp giọng và rít lên, "Cô nương tưởng tại hạ không dám ư?"

Cao Phương với hai mắt mở to khiêu khích, "Ta đang chờ các hạ xuống tay đây.?"

Chàng vụt nâng cao hữu thủ.

cao Phương vẫn nhìn không hề chớp mắt.

Vương Thế Kỳ giữ tay lơ lửng một lúc rồi lẳng lặng thu về, "Cao cô nương, tội tình gì mà cô nương thà chịu chết chứ không chịu giải thích cho tại hạ nghe điều tại hạ muốn biết như vậy? Tại hạ biết phải làm gì cho cô nương bây giờ?"

Không hiểu tại sao chàng lại nói câu này, Cao Phương điếng cả thần hồn và nhìn vào Vương Thế Kỳ.

Không nhận ra nhãn quang sợ hãi của Cao Phương vì lúc này Vương thế kỳ đang phải mônglungnghĩngợi.

"Tha cho cô nương thì chuyện này thế nào cũng vỡ lỡ, tại hạ rồi sẽ gặp nhiều khó khăn trở ngại. Còn nếu giết được thì tại hạ đã giết rồi, đâu phải lâm vào tình trạng dở khóc dở cười này. Chỉ tại Vương Thế Kỳ này xui xẻo, tự đi dây vào nữ nhân. Hà, thật là khó nghĩ.?"

"Sao các hạ không giết ngay ta đi, như thế có phải gọn hơn không?"

Chàng bực tức, "Chỉ vì tại hạ không nỡ, cô nương vẫn chưa hiểu sao? Hừ, tại hạ giải huyệt cho cô nương đây. Cô nương muốn đi thì đi, muốn kêu ai đến thì cứ việc. Chuyện đã đến nước này rồi thì chỉ còn một cách giải quyết như vậy mà thôi.?"

Nửa hiểu nửa không, Cao Phương thật sự hoang mang khi nhìn thấy Vương Thế Kỳ thật sự đang giải huyệt cho nàng. Và Cao Phương chợt đi đến một quyết định khi nàng nhìn vào bộ dạng khá não nề của Vương THế Kỳ.

"Ta sẽ giữ kín chuyện này cho các hạ. Ðồng thời ta sẽ nói cho các hạ biết là tại sao ta cảm thấy bất xứng với chữ hiệp.?"

Vương Thế Kỳ suýt nữa đã nhảy dựng lên khi nghe chính miện Cao Phương nói ra điều này.

Cao Phương chậm rãi nói, "Vì trong lòng ta ở Hoa Sơn phái chỉ có một người xứng đáng với chữ hiệp mà thôi. Ðó là... ?"

"ai?"

"ÐượC, Có Chết ta cũng nói. Ðó là Hoa Sơn nhất hiệp, đại sư thúc của ta.?"

"Ðại sư thúc? Danh xưng này từ đâu mà có? Ðã là đại mà còn là sư thúc nữa à?"

Cao Phương do đang nhắm mắt nên không nhìn thấy nét mặt rạng rỡ của Vương Thế Kỳ. Nàng ta giải thích, "Vì sư tổ của ta là sư tỷ của chưởng môn sư phụ của Hoa Sơn thất hiệp, ta không gọi là đại sư thúc thì phải gọi như thế nào đây? Các hạ làm sao đây?"

Cao Phương phải hỏi như thế vì khi mở mắt ra nàng nhìn thấy Vương Thế Kỳ đang nhìn nàng một cách rất kỳ dị. Nửa như ngượng ngập nửa như phấn khích.

Vương Thế Kỳ cố dằn lòng, "Cô nương ngạc nhiên cũng phải.Vì tại hạ không ngờ Hoa Sơn nhất hiệp lại còn có một vị sư bá và là sư tổ của cô nương. Vậy cô nương phải gọi chưởng môn nhân đương nhiệm là nhị sư thúc, phải không?"

"Không sai.?"

Nghe Cao Phương đáp khá nhanh, như không muốn chàng cứ đề cập đến vị nhị sư thúc này nữa, Vương Thế Kỳ kinh ngạc nói, "Cô nương có vẻ bất phục vị nhị sư thúc vậy?"

Vội quay mặt đi như không muốn Vương Thế Kỳ nhìn thấy nét mặt của mình, Cao Phương chợt nói, "Việc ta nói, ta đã nói rồi. Và điều gì ta hứa, ta quyết sẽ giữ lời. Các hạ nếu không cần gì nữa thì... cáo biệt.?"

Vương Thế Kỳ chợt kêu lên, "Khoan đã.?"

Cao Phương dừng lại nói, "Các hạ còn muốn gì nữa?"

Chàng lúng túng, "à không, không có gì đâu. Tại hạ không dám quấy nhiễu cô nương nữa. Cô nương cứ tùy tiện.?"

Ðúng lúc đó, ở phía ngoài chợt có tiếng người vang lên.

"Cao sư tỷ.?"

Tiếng nói tuy vang lên khá gần nhưng Cao Phương cũng liều lĩnh quay lại căn dặn Vương Thế Kỳ, "Người vừa gọi ta chính là đại đệ tử của tệ chưởng môn. Những lời vừa rồi tốt hơn hết các hạ đừng cho hắn biết.?"

"Cao sư tỷ.?"

Tiếng kêu đã thật gần như đang ở ngay phía trước cửa vậy. Cao Phương phải lên tiếng, "Ta ở đây. Hoàng đệ tìm ta có việc gì không?"

Cánh cửa chợt mở ra và vị nam nhân khi nãy cùng đứng thành đôi với Cao Phương liền bước vào.

"Cao sư tỷ làm gì ở đây lâu vậy? Ðệ cứ tưởng... ?"

Vương Thế Kỳ bỗng lên tiếng, "Các hạ tưởng như thế nào? Tại hạ chỉ là hạng vô danh tiểu tốt thì làm gì dám mạo phạm đến vị cô nương đây.?"

Tên nọ cười ngượng nghịu, "Thiếu hiệp thật khéo nói đùa. Ta nào dám nghi ngờ gì cho thiếu hiệp. Cao sư tỷ... ?"

cao Phương ngắt lời hắn, "Hoàng đệ, Vương thiếu hiệp đây vì muốn ta chỉ dẫn những điều hay lạ của bổn phái cho Vương thiếu hiệp, nên ta chưa thể quay ra ngay được. Hoàng đệ vẫn chưa nói cho ta biết tại sao phải tìm ta?"

Tên họ Hoàng cười lần này thật tươi tỉnh.

"Không có việc gì đâu. Ðệ vì có việc đi ngang qua nên tiện thể tìm xem sư tỷ đang ở đâu thế thôi.?"

Cao Phương cũng mỉm cười với hắn, "Hoàng đệ lo cho ta à? Ta không gặp phải chuyện gì đâu. Ðệ có việc gì cần làm thì cứ đi trước đi ?"

"Còn sư tỉ?"

Vương Thế Kỳ chợt nói, "Cô nương, tại hạ muốn đi qua sơn môn của quý phái một lượt, không hiểu cô nương có thể đưa tại hạ đi một đôi đường không?"

Nghe thế, cả tên họ Hoàng lẫn Cao Phương cùng ngạc nhiên. Họ đưa mắt nhìn nhau, sau cùng Cao Phương đáp:

"Cũng được, hôm nay vẫn chưa có bao nhiêu khách, ta sẽ đưa thiếu hiệp đến những nơi mà ta có nói lúc nãy.?"

Ðể mặc tên họ Hoàng còn đứng lại, Cao Phương và Vương Thế Kỳ bước đi.

Vương Thế Kỳ chợt nghe tên họ Hoàng làu bàu, "Hừ, ngươi nghĩ ngươi là ai thế, tiểu tử kia?" Chàng mỉm cười thích thú.

Cao Phương nhận ra điều đó bèn hỏi nhỏ, "Các hạ đang thích thú vì ta phải nói dối cho các hạ ư?"

Vương Thế Kỳ lắc đầu, phân minh, "Không phải như cô nương nghĩ đâu. Tại hạ không thể nín cười với những lời mà lệnh sư đệ mới nói.?"

"Tên họ Hoàng đó à? Hắn nói gì?"

Thuật lại nguyên câu nói của họ Hoàng cho Cao Phương nghe, Vương Thế Kỳ lại hỏi, "Hắn đã từng làm cho cô nương phải bực mình Cao Phương nói như rít, "Hoàng Thông à? Không sai, hắn lúc nào cũng lẩn quẩn ngay bên chân, như muốn giám sát ta vậy.?"

"Giám sát? Tại sao Hoàng Thông phải giám sát cô nương?"

Cao Phương không đáp mà lại hỏi, "Còn các hạ, các hạ có ý gì khi bảo ta phải đưa các hạ đi xem qua mọi nơi?"

Vương Thế Kỳ bật cười, "Thì tại hạ muốn được tận mắt mục kích những điều hay lạ mà cô nương đã nói cho tại hạ nghe mà.?"

"Hừ, ta đâu đã nói gì với các hạ chứ?"

"Vậy tại sao cô nương lại nói với Hoàng Thông như thế?'

'

Cao Phương bỗng dừng lại.

"Vậy các hạ muốn ta phải nói sao đây? Không lẽ ta lại nói là các hạ đã uy hiếp ta, đã buộc ta phải nói ra những gì ta giấu kín trong lòng?"

Chàng nghiêm sắc mặt nói, "Cô nương bảo là cô nương phải giấu kín một điều mà ai ai cũng biết ư?"

"ai cũng biết ư? Vậy thì chưa chắc.?"

"Sao lại chưa chắc?"

Quắc mắt nhìn chàng, Cao Phương hỏi, "Rốt cuộc các hạ muốn gì? Sao cứ truy hỏi ta mãi thế?'

'

Chàng chậm rãi bước đi, khiến Cao Phương vì muốn nghe câu đáp của chàng cũng phải bước theo.

Thở ra một hơi dài, chàng nói, "Cô nương, dù không nói tại hạ cũng thừa đoán được.?"

"Các hạ đoán được điều gì?"

"Tôn Lãnh Thu đã khéo bưng bít tất cả, nên khó có nhiều người biết được điều cô nương biết.?"

Cao Phương chợt biến sắc, "Các hạ dám gọi ngay tánh danh của tệ chưởng môn thế ư? ?"

Chàng cười lạnh, "Gọi ngay tên thì đã làm sao? Tại hạ còn muốn làm hơn thế nữa kia.?"

Cao Phương cảm thấy rúng động, "Ðúng là các hạ có oán thù sâu nặng với bổn phái rồi. Nhưng là mối oán thù gì?"

Chàng bèn hỏi dò, "Nếu tại hạ nói là mối thù không đội trời chung thì cô nương nghĩ sao?"

Cao Phương nín lặng một lúc mới hỏi, "Nhưng kẻ nào đã gây thù chuốc oán với các hạ?"

Chàng hỏi ngược lại, "Cô nương không đoán được sao?"

Cao Phương hỏi nhẹ trong hơi thở phập phồng, "Là Tôn chưởng môn à?"

Và mọi nghi ngại chợt tan biến đi khi Vương Thế Kỳ lên tiếng minh định, "Không sai, Cao tỷ tỷ đã đoán đúng rồi đó.?"

"Tỷ tỷ? Các hạ gọi ta là... ?"

"Tỷ tỷ, đệ ở họ Vương, tỷ tỷ không nghĩ ra đệ là ai sao?"

"Không lẽ ngươi là... ?"

"Tiên phụ là Vương uy, tỷ tỷ có tin ở đệ không?"

"Là đại sư thúc ư? Ngươi... ngươi không dối gạt ta đấy chứ?"

"Ðệ nào dám!?"

"Người đúng là Vương đệ của ta đấy ư?"

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ đừng kêu to như vậy. Ðệ chưa muốn cả Hoa Sơn này biết đến sự hiện diện của đệ vào lúc này đâu.?"

Ðưa mắt nhìn quanh như sợ những gì Vương Thế Kỳ vừa nhắc nhở sẽ biến thành sự thật. Cao Phương lại hỏi, lần này gần như là lào thào, "Vậy mục đích của đệ đến đây lần này là muốn chống lại lão họ Tôn ư?"

Chàng gật đầu rồi lại cười, "Tỷ tỷ cũng không cần phải nói nhỏ như vậy Quanh đây mười trượng nếu có ai đó rình rập chúng ta thì đệ đã phát hiện được rồi.?"

Nhìn thấy Cao Phương có vẻ bẽn lẽn, chàng vội vàng đáp lại câu hỏi trước đó của Cao Phương, "Không phải chống mà đệ còn muốn ra tay thanh lý môn hộ nữa.?"

Cao Phương sững sờ, "Thanh lý môn hộ? Lão đã làm gì trác tệ lắm sao?"

Chàng lắc đầu rồi lại gật đầu, "Tuy chưa có chứng cứ đủ thuyết phục, nhưng đệ tin rằng lão ác tặc ngoài việc hãm hại đồng môn sư huynh đệ thì lão còn cò hành vi thí sư diệt tổ nữa.?"

"Hãm hại sư huynh đệ? Là ai? Còn việc thí sư kia ngươi nghe ai nói?"

"Lão đã cố tình đưa tiên phụ vào tử địa khiến tiên phụ phải tự tìm đến cái chết ngay trước mặt lão, đệ đã chứng kiến tận mắt điều này.

Còn thí sư ư? Nếu sư tổ không chết một cách bất minh, nếu sư tổ thật sự giao Hoa Sơn phái cho lão chấp chưởng môn, tại sao lão lại can tâm đưa Hoa Sơn phái vào làm một với Tam Tuyệt bảo? Như vậy không phải là thí sư, diệt tổ ư?"

Cao Phương nghe Vương Thế Kỳ đề quyết là thế cũng hoang mang dao động, "Không sai, chính ta cũng ngạc nhiên về mục đích của đại điển lễ sắp diễn ra ở đây. Tại sao lại lại dễ dàng trao trọn Hoa Sơn phái cho Tam Tuyệt bảo kia?"

"Tỷ tỷ đã thấy rồi đó, đệ đâu có nghi oan cho lão.?"

Cao Phương lại lẩm bẩm, "Ðúng rồi, lúc trước ta có nghe sư phụ ta nói rằng việc sư thúc chưởng môn tin và giao quyền chấp chưởng môn hộ cho Tôn Lãnh Thu như có điều ám muội.?"

Vương Thế Kỳ giật mình, "Tỷ tỷ, lệnh sư hiện ở đâu? Ðệ muốn gặp người càng sớm càng tốt.?"

Cao Phương thở ra một hơi dài, "Ðệ hỏi ta thì ta biết hỏi ai đây?"

"Tỷ tỷ nói như vậy là nghĩa gì?"

Cao Phương chép miệng nói, "Nguyên ta và sư phụ đang an phận tại Vô Tâm cốc, lão họ Tôn chợt xuất hiện. Giữa lão và sư phụ đã bàn bạc những gì thì ta không biết, ta chỉ biết là sau khi lão đi rồi thì sư phụ có nói với ta câu nói đó. Sau đó...?"

"Sau đó thì thế nào, tỷ tỷ?"

"Sau đó sư phụ bảo ta đi đến đây.?"

"Thế còn lệnh sư?"

"Người bảo là người sẽ đến sau. Nhưng đã ba năm rồi, ta trông mòn mắt mà sư phụ đâu vẫn chẳng thấy.?"

"Sao lạ vậy, tỷ tỷ? Chẳng lẽ sư bá đã bị... ?"

"Hừ, ta không tin lão họ Tôn dám trở mặt mà đối xử với sư phụ ta như vậy đâu ?"

Chàng hậm hực nói, "Ðối với Tôn Lãnh Thu thì có việc gì mà lão không dám. Năm năm trước không phải chính lão đã đẩy tiên phụ vào bước đường cùng, giết hại tiên mẫu, rồi lại trảm thảo trừ sâu bằng cách ném chính đệ vào vực sâu muôn trượng sao?"

Cao Phương kinh nghi, "Có thật lão đã làm điều này không? Và tại sao ngươi vẫn còn sống?"

Chàng cười buồn nói, "Là hoàng thiên hữu nhân hay lão họ Tôn đã mạt vận, tỷ tỷ muốn nghĩ thế nào cũng được.?"

Cao Phương thoáng lo sợ, "Nói như vậy, không lẽ sư phụ của ta đã bị...?"

"Tỷ tỷ, là đệ chỉ đoán vậy thôi, tỷ tỷ không nên lo lắng thái quá! ?"

"Không được, phen này lão họ Tôn có quay về, ta sẽ hỏi lão cho ra Vương Thế Kỳ ngạc nhiên, "Lão đã đi đâu mà tỷ tỷ bảo là phải đợi lão quay vê?"

Cao Phương đáp với sắc mặt giận dữ, "Còn đi đâu nữa nếu không phải lão đến với Lưu Dung Khổng, bảo chủ Tam Tuyệt bảo.?"

Xoay chuyển ý nghĩ thật nhanh. Vương Thế Kỳ nói, "Ðược lắm, hiện giờ Hoa Sơn phái kể như rắn bị mất đầu, tỷ tỷ nghĩ sao nếu đệ nhân cơ hội này lật ngược thế cờ và cho lão họ Tôn trắng mặt ra?"

"Ngươi định thực hiện như thế nào?"

"Bằng vũ lực đệ sẽ khuất phục toàn bộ môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái. Sau đó, đệ sẽ nói cho tất cả biết những tội lỗi tày đình của lão.

Làm được việc này Hoa Sơn phái kể như thay ngôi đổi chủ và đại điển lễ ba ngày tới đây thay vì mừng Hoa Sơn phái gia nhập Tam Tuyệt bảo sẽ là mừng Hoa Sơn phái được chấn hưng phục môn.?"

Cao Phương lắc đầu, "Không được đâu.?"

"Không được? Tại sao?"

"Vì ba lẽ. Ngươi chưa chắc đã khuất phục được trên dưới một trăm môn nhân đệ tử của bổn phái. Ngươi không có đủ chứng cứ thuyết phục để buộc tội lão. Và quan trọng hơn là khi lão quay về sẽ còn có người của Tam Tuyệt bảo cùng theo, đến lúc đó thế cờ mà ngươi định lật lại sẽ đổ cả lên đầu ngươi lẫn những ai vì trung thành với bổn phái cùng dự phần với ngươi.?"

"Tỷ tỷ không tin ở bản lãnh của đệ ư?"

"Ta tin nhưng ta còn tin chắc hơn là bản lãnh của bảo chủ Tam Tuyệt bảo hẳn phải cao thâm hơn ngươi.?"

"Tỷ tỷ muốn nói đến bảo chủ hay nói đến thiếu bảo chủ Lưu Trúc Hàn?"

cao Phương ngạc nhiên, "Ta nào nhắc đến Lưu Trúc Hàn sao ngươi lại nghe từ bảo chủ thành thiếu bảo chủ?"

"Vì đệ tưởng bản lãnh của Lưu Trúc Hàn hẳn phải cao thâm hơn phụ thân hắn mới phải?"

Cao Phương cố nén cười, "Ngươi sao thế? Làm gì có chuyện võ công của phụ thân lại kém hơn của con?"

Chàng phân vân, "Không lẽ đệ đã nghĩ sai sao?"

"Ngươi nghĩ gì?"

Chàng lắc đầu nói, "Mà thôi, chúng ta bất tất phải nói đến Lưu Trúc Hàn nữa. Nếu cứ như tỷ tỷ vừa nói, chỉ có võ công của bảo chủ Tam Tuyệt bảo là đáng ngại thì đệ lại cảm thấy vô ngại.?"

Cao Phương hoang mang, "Ngươi tự tin đến thế sao?"

Chàng gật đầu, "Ðệ biết là đệ đang nói gì. Tỷ tỷ cứ yên tâm.?"

"Hừ, ngươi chỉ nói bằng miệng thì bảo ta làm sao yên tâm được?"

chàng mỉm cười chợt hỏi, "Tỷ tỷ có biết gì về bản lãnh của giáo chủ Huỳnh Liên giáo không?"

Cao Phương ngạc nhiên nói, "Chuyện chúng ta đang nói có liên quan gì đến Huỳnh Liên giáo?"

"Liên quan hay không rồi tỷ tỷ sẽ biết. Tỷ tỷ cứ đáp lời đệ đã.?"

"Biết. Rồi sao?"

"Thực lực giữa giáo chủ Huỳnh Liên giáo và bảo chủ Tam Tuyệt bảo thế nào?"

"So sánh thực lực giữa giáo chủ Huỳnh Liên giáo với bảo chủ Tam Tuyệt bảo? Không lẽ ngươi đã so tài cùng với giáo chủ Huỳnh Liên giáo.?"

Chàng cười tự tin, "Ðã.?"

"Không phải mẫu thân ngươi là người của Huỳnh Liên giáo sao?"

Mặt của chàng chợt sa sầm xuống, "Việc của tiên mẫu là việc đã qua. Ðệ không muốn nhắc đến.?"

Ðoán biết giữa chàng và Huỳnh Liên giáo chắc đang có nhiều xung đột Cao Phương không hỏi nữa. Nàng đáp, "Nếu như ta phải so sánh thì một bên tám phần còn một bên mười phân.?"

"ai mười phân?"

"Bảo chủ Tam Tuyệt bảo.?"

Chàng thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì tỷ tỷ cứ yên tâm. Ðệ thắng được giáo chủ Huỳnh Liên giáo mà đệ chỉ mới dùng đến nửa phần nội lực thôi.?"

Cao Phương không tin, "Ngươi không nói quá chứ?"

"Ðây là chuyện hệ trọng, đệ sao dám nói càn?"

Lộ vẻ mừng rỡ, Cao Phương hỏi, "Nếu được như vậy thì hay quá.

Ngươi định tiến hành ra sao?"

chàng lưỡng lự, "Theo tỷ tỷ thì có bao nhiêu môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái không thích thái độ của chưởng môn bây giờ?"

Cao Phương lắc đầu, "Tuy ta sống ở đây những ba năm nhưng mọi người vẫn luôn xem ta là ngoại nhân. Họ giữ ý thì ta cũng giữ ý. Ta không thể đáp được câu hỏi này của ngươi.?"

Chàng thở ra một hơi dài, "Thôi được, chúng ta cứ khống chế hết tất cả là xong. Sau đó sẽ tuần tự tìm cách thanh lọc.?"

"Ngươi định chừng nào tiến hành?"

Chàng đáp một cách quả quyết, "Ngay bây giờ.?"

"Bây giờ? Ðược sao?"

"Sao lại không được. Khách đến dự đại điển lễ chưa có mấy người hơn nữa có lẽ họ cũng không muốn nhúng tay vào nội tình của Hoa Sơn phái. Theo đệ, chúng ta cứ tốc chiến tốc thắng thì hơn.?"

Nhận được cái gật đầu đồng tình của Cao Phương, Vương Thế Kỳ vội dặn thêm, "Tạm thời tỷ tỷ không nên lộ diện, kẻo bọn họ tìm cách bắt giữ tỷ tỷ và gây khó khăn cho đệ. Hay là thế này vậy.?"

Cao Phương vội hỏi, "Là thế nào?"

Chàng nhanh tay chế trụ huyệt đạo của nàng, sau đó mới nói, "Ðệ tạm thời khuất tất tỷ tỷ vậy.?"

Nhìn Cao Phương lộ vẻ lo sợ, chàng trấn an, "Tỷ tỷ yên tâm. Ðệ không dối gạt tỷ tỷ đâu. Tỷ tỷ có bảo trọng. Hẹn gặp lại.?"

"Vút ?"

Ðưa mắt nhìn theo bóng nhãn ảnh mờ nhạt của Vương Thế Kỳ, Cao Phương cứ chớp mắt vì ngỡ là đang trong một giấc chiêm bao vậy ?

Hồi 15
Lầm độc kế rơi vào độc lao
Chốn lao lung gặp người cùng cảnh


Ðúng như dự định của Vương Thế Kỳ, hiện tình của Hoa Sơn phái đâu khác gì rắn không có đầu. Với thân thủ của chàng, không đầy một canh giờ chàng đã chế trụ được toàn bộ môn nhân đệ tử của phái Hoa Sơn mà gom cả về khu chính điện.

Số quan khách đến dự đại điển lễ và là đến sớm như chàng chỉ có năm người vỏn vẹn. Chàng cũng trụ huyệt đạo của họ mà không cho họ biết là ai đã ra tay. Chàng sợ trong số đó nếu có bằng hữu của Tôn Lãnh Thu thì những ai đó ắt sẽ lẻn đi vào báo trước tin này cho Tôn Lãnh Thu, hậu quả sẽ khó lường.

Khó có thể diễn tả hết những nỗi lo lắng và sợ sệt của những môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái trước diễn biến này. Nhất là Hoàng Thông, hắn không ngờ hắn lại dễ dàng thất thủ trước một tiểu tử mà hắn đã có ý xem thường.

Hắn đưa mắt tìm kiếm, và khi nhìn thấy Cao Phương cũng chịu chung một số phận với bọn hắn, hắn càng cảm thấy hoang mang, khó hiểu hơn.

Hắn và mọi người lần lần hiểu ra khi nghe Vương Thế Kỳ đứng trước mọi người và oang oang nói.

"Xin tất cả hãy nghe tại hạ nói đây. Tại sao tại hạ lại có hành động này, trước hết tại hạ xin tất cả hãy lượng thứ tội mạo phạm của tại hạ và bây giờ tại hạ xin nói. Tại hạ họ Vương tên gọi là Thế Kỳ. Tiên phụ chính thật là Hoa Sơn nhất hiệp Vương uy. Mười bảy năm trước Tôn Lãnh Thu đã từng tìm cách hãm hại tiên phụ hầu ngấp nghé cương vị chưởng môn. Mười hai năm sau, Tôn Lãnh Thu đã...?"

Vương Thế Kỳ tha hồ nói, mặc tình vạch trần mọi tội lỗi của Tôn Lãnh Thu mà không hề gặp bất kỳ trở ngại nào. Vì mọi người ngoài việc bị chàng chế trụ huyệt định thân còn bị chàng điểm luôn vào á huyệt.

Tuy họ không thể nào lên tiếng được nhưng qua ánh mắt của từng người mà chàng nhìn thấy thì mỗi người mỗi vẻ. Có người tin, có người để lộ sự không tin vào lời nói của chàng. Và đại đa số là lộ vẻ bán tín bán nghi.

Vì chưa có cách nào biết được tâm ý của mỗi người nên Vương Thế Kỳ không một lời nhắc đến chuyện sư bá chàng, là sư phụ của Cao Phương cho đến nay vẫn thất tung.

Sau khi đã giải bày xong tất cả, chàng bèn phô diễn công phu bằng cách giải huyệt cho Hoàng Thông từ khoảng cách ngoài hai trượng.

Chàng hỏi hắn, "Hoàng các hạ, Vương mỗ vốn biết các hạ là đại đệ tử của họ Tôn, nhưng Vương mỗ vẫn muốn biết định kiến của các hạ.

các hạ nghĩ sao về những gì Vương mỗ mới giải bày?"

Hoàng Thông nuốt nước bọt vài lần và luống cuống mãi vần không thốt được một lời nào.

Chàng lên tiếng trấn an, "Mỗ biết với những gì mỗ nói các hạ khó có thể tin ngay. Nhưng mỗ vẫn không có ý định miễn cưỡng các hạ hoặc bất kỳ ai khác. Các hạ có thể nói những gì các hạ cho là đúng, là hợp đạo lý, bất kể lời nói các hạ là bất đồng với lời mỗ vừa giải bày.?"

Nhưng Hoàng Thông vẫn câm lặng trong một tâm trạng cực kỳ hỗn loạn, hoang mang.

Vương Thế Kỳ đến lúc này mới biết rằng những gì Cao Phương lo ngại là hoàn toàn đúng. Chàng đang vấp phải một trở lực mà nếu chàng không có được những bằng chứng có sức thuyết phục chàng khó có thể vượt qua.

Bừng bừng sắc giận, Vương Thế Kỳ lại sang sảng cất tiếng, "Chư vị huynh đệ, tại hạ gọi như vậy vì trong thâm tâm tại hạ đã tự xem mình là một phần tử của Hoa Sơn phái rồi. Và đã là phần tử của bổn phái, tại hạ không thể không lo lắng cho sự tồn vong, vinh nhục của bổn phái. Chư vị huynh đệ không lẽ không cảm thấy đau lòng và nhục nhã trước hành vi của chưởng môn đương nhiệm đang gây ra cho bổn phái sao? Chỉ ba ngày nữa chư vị huynh đệ có còn là môn nhân đệ tử của Hoa Sơn phái được nữa không? Chư vị huynh đệ có cam tâm hòa mình vào vũng bùn đen tội lỗi là bọn Tam Tuyệt bảo đầy dã tâm không? Các hạ, các hạ thử trả lời xem nào.?"

Vừa nói, Vương Thế Kỳ vừa đưa tay chỉ vào người đang đứng cách Hoàng Thông không xa. Vì người này cứ luôn biểu hiện một sự giận dữ trên nét mặt trong lúc nghe chàng nói đến sự tổn thất của phái Hoa Sơn trong vài ngày tới.?"

Bằng cái chỉ tay, Vương Thế Kỳ cũng đã cách không giải huyệt cho người đó.

Nhân vật đó tuy có niên kỷ suýt soát với Hoàng Thông nhưng phong tư và khí độ xem ra trên bậc Hoàng Thông. Vừa được chàng giải khai huyệt đạo, nhân vật đó liền ung dung phát thoại, "Vương thiếu hiệp nói không sai! Ta tuy là đệ tử của tôn chưởng môn nhưng ta...?"

Hoàng Thông chợt quát lên, "Tần Quỳ, ta không ngờ người lại là kẻ nhu nhược, tham sanh úy tử. Ngươi còn không ngậm cái miệng thối tha của ngươi lại thì đừng trách ta... ?"

"Hoàng Thông, chính ngươi phải ngậm miệng lại thì đúng hơn. Từ lâu ta đã phải làm kẻ tai ngơ mắt điếc để nhìn người mà ta gọi là sư phụ có những hành vi hủy hoại Hoa Sơn phái này.?"

Quát mắng Hoàng Thông xong, và Hoàng Thông phải thật sự ngậm miệng lại khi hắn chạm phải ánh mắt đầy uy lực của Vương Thế Kỳ, Tần Quỳ lại hướng về Vương Thế Kỳ nói tiếp lời, "Thiếu hiệp tin cũng được mà không tin cũng không hề gì. Tần Quỳ này không can tâm nhìn Hoa Sơn phái đến ngày mạt vận. Ta sẵn sàng tin vào những gì thiếu hiệp vừa nói. Và để cho lời nói của thiếu hiệp được bao nhiêu huynh đệ ở đây tin tưởng, ta xin hiến cho thiếu hiệp một kế mọn.?"

Cả mừng, Vương Thế Kỳ hỏi vội, "Là kế gì, Tần các hạ hãy nói ra đi Mỗ xin được lắng nghe cao kiến.?"

Tần Quỳ liếc xéo Hoàng Thông một cái đoạn oang oang thổ lộ, "Ðã lâu rồi ta cảm thấy chưởng môn như có rất nhiều điều mờ ám. Và thường khi chưởng môn vẫn hay nghị bàn với họ Hoàng kia trong một mật thất. Theo ta, nếu thiếu hiệp vào được mật thất kia, ắt sẽ thu thập được nhiều điều hay.?"

Nhìn thần tình của Hoàng Thông cứ luôn biến đổi theo sự cáo giác của Tần Quỳ, Vương Thế Kỳ hài lòng.

"Hay, kế sách của Tần các hạ hay lắm. Mật thất đó ở đâu, các hạ có thể đưa mỗ đến không?"

Lại liếc nhìn Hoàng Thông bằng cái nhìn đầy hậm hực, Tần Quỳ bảo, "Mật thất đó ở đâu thì ta biết, nhưng nếu thiếu hiệp muốn vào được mật thất thì cần phải nhờ đến họ Hoàng kia. Ta vẫn chưa biết cách điều động cơ quan để mở được mật thất. Bằng không, hừ! ?"

Hiểu cái hừ của Tần Quỳ là hắn đang tiếc nuối vì chưa vào được mật thất để có một nhận định xác thực về hành vi của Tôn Lãnh Thu, Vương Thế Kỳ liền nhìn Hoàng Thông và rít lên, "Hoàng Thông, hóa ra ta đã đánh giá ngươi quá thấp. Cũng may còn có Tần sư đệ của ngươi kịp thời nhắc nhở. Ngươi muốn sống hay muốn chết nào?"

Hoàng Thông lúng túng trong miệng, "Ta... ?"

"Ngươi dù sao cũng là hạng tay sai, ta cũng không muốn giết ngươi làm gì cho bẩn tay. Ta sẽ buông tha cho ngươi nếu ngươi ưng thuận đưa ta vào mật thất mà Tần sư đệ ngươi vừa nói. Sao nào?"

Với sắc mặt khẩn trương, Hoàng Thông càng thêm luống cuống, "Ngươi... ngươi... Ta... ta...?"

"Hừ, rượu mời không uống ngươi lại muốn uống rượu phạt ư?"

Tần Quỳ lại vọt miệng nói khi hắn nhìn thấy Vương Thế Kỳ đang tỏ ra động nộ, "Thiếu hiệp, họ Hoàng đã sợ đến vỡ mật rồi. Thiếu hiệp cứ khống chế và đưa họ Hoàng đi. Ta xin dẫn đường cho.?"

Gật đầu, Vương Thế Kỳ khẽ chớp động thân hình.

"Vút ?"

Không một ai nhìn rõ được thân thủ của chàng. Họ chỉ biết là sau cái gật đầu của chàng thì bóng nhân ảnh của chàng chợt biến đi. Và khi Vương Thế Kỳ hiện ra, Hoàng Thông đã bị chàng giữ chặt.

Tiếp đó, mọi người nghe chàng bảo, "Tần các hạ, phiền các hạ đi trước cho.?"

Tần Quỳ trước, Vương Thế Kỳ sau, cả hai lần lượt lao người chạy biến đi trong sự nơm nớp lo ngại của mọi người.

Một lúc sau, mọi người nhìn thấy Tần Quỳ quay lại. Theo sau Tần Quỳ không phải là Vương Thế Kỳ với Hoàng Thông trong tay, mà là chính là Hoàng Thông đang ung dung nối gót.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người Tần Quỳ bật cười lên cuồng ngạo, "Ha ha ha... tên cẩu tạp chủng họ Vương thật là ngu muội. Tần Quỳ ta chỉ cần một kế mọn là đã đưa hắn đến Quỷ môn quan rồi! Hừ, ngữ như hắn thì làm sao qua được thần cơ diệu toán của chưởng môn sư phụ chứ? Ha ha ha...?"

Ðang lúc Tần Quỳ cười, Hoàng Thông đã giải khai huyệt đạo cho bọn đồng môn. Những người này lại nhanh nhẹn giải khai cấm chế cho số khác.

Chẳng mấy chốc tất cả đều trở lại nguyên trạng, kể cả Cao Phương.

Cao Phương kinh ngạc hỏi dò, "Hoàng, Tần nhị sư đệ. Ta và mọi người đang nôn nóng muốn nghe cả hai thuật lại mọi việc đây. Làm cách nào cả hai có thể loại trừ được tên tiểu tử đó khi hắn có bản lĩnh Cao hơn cả hai?"

Tần Quỳ nhìn Hoàng Thông, Hoàng Thông đưa mắt nhìn lại Tần Quỳ.

Sau đó, Hoàng Thông phấn khích giải thích, "Cao sư tỉ, ngạc nhiên cũng phải. Vì chính đệ cũng không ngờ Tần nhị đệ lại nghĩ ra được một kế tuy liều lĩnh nhưng lại rất vẹn toàn. Ha ha ha... ?"

Ðưa mắt nhìn lướt qua mọi người, Hoàng Thông lại nói, "ở bổn phái làm gì có mật thất. Chính ta cũng cảm thấy bất ngờ khi nghe Tần nhị đệ mở miệng nói đến mật thất. Do đó, ta có cách nào khác hơn là phải lúng túng khi nghe tiểu tử buộc ta phải đưa hắn đến một nơi không hề có ở tại đây. Chỉ đến khi Tần nhị đệ tự nguyện làm người dẫn đường thì ta mới hiểu. Hừ, mật thất thì chúng ta không có thật, ngược lại chúng ta lại có Câu hồn tuyệt độc lao.?"

Có không ít người khi nghe Hoàng Thông nhắc đến danh tự này đã phải kinh ngạc kêu lên hỏi nhau, "Câu hồn tuyệt độc lao? Là nơi nào trong sơn môn bản phái vậy?"

Cao Phương chính là người ngạc nhiên nhất. Vì không riêng gì nàng không hề nghe nói đến Câu hồn tuyệt độc lao, những người vừa mới lên tiếng cũng giống nàng vậy mà họ cũng chưa hề biết đến.?"

Hoàng Thông đắc ý bảo, "Với Câu hồn tuyệt độc lao thì đừng nói gì đến tiểu tử cẩu tạp chủng họ Vương, dù có là Ðại La kim tiên hạ phàm cũng đừng mong thoát được. Chờ khi chưởng môn sư phụ về và sau khi tra vấn xong tiểu tử nếm mùi lợi hại tột cùng của Câu hồn tuyệt độc lao. Thôi tất cả hãy quay lại, lo phận sự của mỗi người đi.?"

Cao Phương tuy đang hòa mình vào dòng người quay lại với phận sự nhưng nàng cứ tựa như kẻ bị thu mất hồn phách vậy.

Một tia hi vọng nhỏ nhoi vừa được Vương Thế Kỳ thổi bùng lên trong lòng nàng giờ lại tắt ngấm. Cao Phương không thể không lạc mất hồn phách.

Cũng vậy Vương Thế Kỳ cũng phải xiêu hồn lạc phách với những diễn biến vừa xảy ra.

Khi chàng định dùng biện pháp thật cứng rắn để buộc Hoàng Thông phải khai mở mật thất cho chàng thì Hoàng Thông đã giả vờ sợ sệt, "Ta ta... được rồi, nếu ngươi chịu hứa là sẽ không hại ta, ta sẽ mở mật thất cho ngươi.?"

Chàng đã đáp ứng.

Rồi trước khi Hoàng Thông điều động cơ quan, hắn còn căn dặn chàng, "Cửa mật thất ngay sau khi mở ra ngươi phải thật nhanh chân bước vào. Vì chỉ trong chốc lát cơ quan ám tàng sẽ điều động ngược lại và làm cho cửa mật thất đóng lại thật nhanh.?"

Chàng vừa gật đầu tỏ ý đã hiểu thì Hoàng Thông đã nạt khẽ, "Rồi đấy ?"

cửa mật thất mở ra thật và chàng cũng nhanh chân thật. Nhưng khi toàn thân của chàng thay vì trầm ổn trên một nền thật vững chắc thì lại rơi ào ào về phía dưới.

"Vù vù ?"

Chàng vừa nhận ra là chàng vừa trúng phải mưu kế thâm hiểm của Hoàng Thông thì tràng cười đắc ý của Hoàng Thông và cả Tần Quỳ nữa liền dội vào tai chàng.

"Bình.?"

Tiếng động đột ngột vang lên làm cho tràng cười của hai tên khả ố ngưng lại giữa chừng. Chàng biết cánh cửa không phải của mật thất đã đóng lại rồi và chàng thì lại bị rơi vào chốn lao lung chưa biết kiết hung như thế nào.

Bóng đêm đen chợt phủ chụp lấy chàng và vì thân hình chàng vẫn không ngừng rơi nên chàng càng cảm nhận bóng đêm thêm dày đặc.

Tuy thế, Vương Thế Kỳ vẫn dồn toàn bộ chân khí lên thượng bàn, sẵng sàng chờ đón cú va chạm thật mạnh ắt sẽ đến với chàng khi chàng phải rơi đến tận cùng.

Và điều đó đã đến, nhưng cú va chạm không đến nỗi nặng nề như chàng nghĩ.

"Phịch.?"

Chàng chưa kịp hoàn hồn thì một giọng nói không thể nào lầm với giọng của nam nhân chợt vang lên rõ mồn một, "Thêm một ngày nữa lại trôi qua. Ðến khi nào mới chấm dứt đây?"

Chàng ngưng thần nghe ngóng.

ở mé bên tả, cách chàng ngoài một trượng có từng làn hơi thở nặng nhọc vẫn đưa đến từng chập một, sau khi âm thanh nọ không còn vang lên nữa.

"Nữ nhân này là ai đây? Theo khẩu ngữ này chắc hẳn cũng là một nạn nhân của Tôn lão tặc đây.?"

chàng cố giữ giọng thật nhẹ nhàng và lên tiếng, "Phương giá là ai?

Sao lại bị giam ở đây?"

Hơi thở kia vụt nín bặt.

Vương Thế Kỳ cố giương hết mục lực để nhìn về phía đó.

"Ðúng rồi! Chỉ là nạn nhân của Tôn lão tặc nên nữ nhân này mới có bộ dạng thảm thương như thế?

Chàng lại lên tiếng, "Tiểu bối Vương Thế Kỳ hậu nhân của Hoa Sơn nhất hiệp. Xin phương giá cho tiểu bối biết quý cao danh quí tánh.?"

Hơi thở kia lại vang lên cùng với tiếng phát thoại, "Tiểu tử, trước mặt ta ngươi đừng hòng giở thủ đoạn. Tôn Lãnh Thu còn sâu độc hơn ngươi nhiều nhưng vẫn chưa khuất phục được mảy may Vô tâm tiên tử ta chứ đừng nói gì đến ngươi.?"

"Vô tâm tiên tử? Rốt cuộc nương giá là ai?"

vô tâm tiên tử bật cười khàn khàn nói, "Ha ha ha... ngươi lại giấu đầu hở đuôi rồi. Nếu người chính là hậu nhân của Hoa Sơn nhất hiệp thì ngươi không thể hỏi lại ta câu đó.?"

Chàng hoang mang nói, "Tiên phụ đúng là Hoa Sơn nhất hiệp.

Nhưng quả tình tiểu bối chưa hề nghe tiên phụ nhắc đến danh xưng này.?"

"Ðiều đó chứng tỏ ngươi không gặp Hoa Sơn nhất hiệp. Thế nào?
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Sat Oct 11, 2014 9:56 am

(Chương 15--Xem tiếp)

Tôn Lãnh Thu định sai bảo ngươi làm gì bản tiên tử đây?"

Chàng cố thanh minh, "Tiền bối, Tôn Lãnh Thu không hề sai bảo gì cả Tiểu bối cùng là người bị hại như tiền bối đây.?"

"Hừ, ngươi nói dối mà không biết thẹn ư. Ngươi cũng là hạng mặt dầy và vô sỉ không kém gì người đã sai bảo ngươi.?"

"Nói dối? Tiền bối căn cứ vào đâu mà bảo tiểu bối nói dối.?"

Vô tâm tiên tử hừ lạnh nói, "Còn không ư? Nếu ngươi đúng là người bị hại thì tại sao võ công của ngươi vẫn còn nguyên vẹn?"

chàng kinh ngạc, "Thế tiền bối muốn sao đây? Tiểu bối buộc phải thất tán võ công sao?"

Chính điều đó đã tự tố giác sự dối trá của ngươi. Thôi, ngươi hãy kêu lão họ Tôn đưa ngươi ra đi. Bằng không, ta tuy võ công không còn nhưng vẫn còn có thể thóa mạ ngươi đấy.?"

"Tiền bối đã hiểu lầm rồi, Tôn lão tặc còn chưa biết tiểu bối lâm vào tình trạng này. Nếu lão biết, không những lão không đưa tiểu bối ra mà còn tìm cách hủy diệt tiểu bối nữa là khác.?"

"Ha ha ha... ngươi lại thêm một lần nói dối nữa. Tại Hoa Sơn phái này, nhất cử nhất động đều được Tôn Lãnh Thu giám sát chặt chẽ, ngươi đừng hòng ta tin vào lời ngụy biện của ngươi. Mau cút đi.?"

"Tôn lão tặc vẫn chưa biết thật mà. Tiền bối, hãy nghe... ?"

"Quân đê tiện, thối tha, vô sỉ. Ngươi cứ muốn Vô tâm tiên tử ta phải mắng ngươi thì ngươi mới chịu được ư? Ðồ hèn mạt, đồ vô liêm sỉ Ngươi...?"

"Thật oan uổng mà, chỉ vì một chút khinh suất của ta mà mọi việc đều hỏng bét, không khéo ta lại làm liên lụy đến Cao tỷ tỷ thì thật không phải với sư bá.?"

Vô tâm tiên tử kia cứ mắng còn chàng vì tự hận mình vụng tính nên cứ lảm nhảm thám oán chàng đã làm liên lụy đến Cao Phương.?"

Một người không còn võ công thì làm gì không nghe lọt vào tai những lời nói dù là lảm nhảm của một người vẫn còn nguyên vẹn công lực. Vì dù sao, âm thanh của người có nội lực vẫn vang vọng lớn hơn âm thanh của người không có.

Vô tâm tiên tử bỏ dở chừng những lời thóa mạ để hỏi, "Ngươi vừa gọi ai là Cao tỷ tỷ?"

Dẫu đang bực tức bởi lầm quỷ kế của Tần, Hoàng hai người, nhưng vì lòng tôn kính đối với bậc trưởng thượng nên Vương Thế Kỳ không thể không nói, "Có nói ra thì tiền bối không biết đâu. Chính tiểu bối cũng không ngờ ở trên sư tổ tiểu bối vẫn còn có một vị sư bá tổ nữa.?"

"Hừ, ngươi nói lạ thật đấy. Sư môn của ngươi gồm những ai với những ai không lẽ người lại không biết? Như vậy, ngươi không những là vô sỉ mà còn là một nghịch đồ đáng phải trừng trị mới đúng.?"

Chàng không giận vì lời quở trách này, ngược lại chàng còn tự thống trách nhiều hơn.

"Tiền bối quở phạt... là đúng. Một khi tìm gặp sư bá, tiểu bối nhất định phải cúi đầu chịu tội.?"

"Ha ha ha... ngươi hối hận cứ như thật vậy. Nhưng nếu ngươi đúng là kẻ bị hãm hại như ta, ta chỉ giả dụ như thế thôi chứ ngươi nhất quyết đang giả vờ đây. Ngươi đừng mong có ngày ngươi gặp lại sư bá của ngươi.?"

Chàng chợt rít lên, "Nhưng tiểu bối nhất định phải thoát ra chốn này. Tiểu bối quyết phải trừng trị Tôn Lãnh Thu. Và Tiểu điệt quyết không để Hoa Sơn phái phải lọt vào Tam Tuyệt bảo.?"

"Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó? Hoa Sơn là Hoa Sơn, Tam Tuyệt bảo là Tam Tuyệt bảo, làm gì có chuyện Hoa Sơn phái phải lọt vào tay Tam Tuyệt bảo được?"

Ðược dịp, chàng bèn trút hết mọi nỗi căm phẫn ra. Chàng nói, "Chỉ ba ngày nữa thôi, tiền bối có tin không? Chỉ ba ngày nữa Tôn Lãnh Thu sẽ đường hoàng cử hành một đại điển lễ để dâng bằng hai tay toàn bộ Hoa Sơn phái cho Tam Tuyệt bảo đó.?"

"Ngươi nói có thật không tiểu tử?"

"Ðương nhiên là thật rồi.?"

"Hừ, Tôn Lãnh Thu lại dám làm như thế sao?"

"Chuyện gì mà lão lại không dám.?"

Vô tâm tiên tử chợt đổi giọng, "Ngươi nói đi, rốt cuộc Tôn Lãnh Thu muốn gì ở ta, khi lão sai ngươi đưa tin này đến cho ta? Lão muốn gì chứ?"

chàng không ngờ Vô tâm tiên tử lại hiểu sai hoàn toàn những gì chàng vừa nói.

Chàng không thể không hậm hực, "Tiền bối nghĩ tiền bối là ai chứ?

Tôn Lãnh Thu muốn hủy hoại Hoa Sơn phái thì đâu có liên can gì đến tiền bối? Chỉ một cái cất tay là Tôn Lãnh Thu đã lấy được tính mạng của tiền bối rồi. Nếu lão muốn có lẽ lão chỉ muốn sinh mạng của tiểu bối mà thôi.?"

"Hừ, vậy mà Tôn Lãnh Thu lại không dám đoạt mạng ta đó. Ngươi nghĩ sao?"

"Không phải lão không dám mà tại lão chưa muốn đấy thôi.?"

Vô tâm tiên tử chợt nạt lên, "Ta bảo lão không dám là không dám, hừ." Rồi Vô tâm tiên tử chợt đổi giọng, "Mà thôi, suýt nữa ta đã bị ngươi đưa vào tròng rồi. Ngươi hẳn là tâm phúc của Tôn Lãnh Thu và ngươi không thể không biết là tại sao Tôn Lãnh Thu lại không dám giết ta.?"

Thủy chung, Vô tâm tiên tử luôn đề quyết Vương Thế Kỳ lọt vào đây là do Tôn Lãnh Thu sai phái khiến chàng dù giận vẫn vô phương biện minh.

Chàng chỉ biết thở dài, "Ta bị Tần Quỳ đưa đi lâu như thế này, hẳn Cao tỷ tỷ đã đoán được ta đang gặp chuyện bất trắc. Ta không mong được Cao tỷ tỷ giải thoát, chỉ mong sao Cao tỷ tỷ kịp thoát đi trước khi Tôn Lãnh Thu đưa bọn Tam Tuyệt bảo quay về đây. Mong hoàng thiên phù hộ cho Cao tỷ tỷ.?"

Vô tâm tiên tử nghe thế liền hỏi, "Ngươi vừa bảo là Tôn Lãnh Thu đang hiện diện ở Tam Tuyệt bảo ư?"

Chàng thẫn thờ đáp lại, "Chính Cao tỷ tỷ đã nói với tiểu bối như vậy ?"

"Nghĩa là Tôn Lãnh Thu hiện không ở tại sơn môn?"

Chàng cáu gắt, "Thì ngay từ đầu tiểu bối đã nói với tiền bối như vậy rồi kia mà?"

"Ngươi nói hồi nào?"

"Không phải tiểu bối có nói là Tôn Lãnh Thu vẫn chưa hay biết việc của tiểu bối rồi sao?"

Vô tâm tiên tử nín lặng một lúc rồi lại hỏi, "Tại sao ngươi lại cầu mong cho Cao tỷ tỷ nào đó của ngươi kịp thoát đi?"

"Tiền bối việc gì phải quan tâm đến chuyện này?"

"Hừ, ta chỉ thuận miệng hỏi thế thôi. Ngươi muốn nói cũng được mà không muốn nói cũng không sao.?"

Không còn việc gì để làm, Vương Thế Kỳ đành phải tiếp tục trút nỗi bực dọc ra. Chàng tuần tự kể lại những mưu đồ chàng đã cùng với Cao Phương bàn bạc và thực hiện cho Vô tâm tiên tử nghe. Sau đó chàng lại hậm hực tự thống trách, "Tên Tần Quỳ thật là ranh ma.

Hắn đã đưa tiểu bối vào tròng, tiểu bối vì ngu muội nên khi nhận ra thì đã muộn.?"

Vô tâm tiên tử chợt dè dặt hỏi, "Những gì ngươi vừa nói là sự thực?"

Chàng gật đầu không đáp.

Nhưng khi kịp nghĩ ra Vô tâm tiên tử không thể nào nhìn thấy chàng như chàng đang nhìn thấy Vô tâm tiên tử nên chàng phải đáp thành lời, "Tiểu bối có dối gạt tiền bối thì cũng đâu có ích lợi gì?"

Ðáng lẽ phải động nộ trước lời lẽ này của chàng, Vô tâm tiên tử lại giữ nguyên thái độ đang có. Vẫn dè dặt, Vô tâm tiên tử lại hỏi, "Ngươi bảo bản lãnh của ngươi hơn hẳn giáo chủ Huỳnh Liên giáo?"

Chàng thở ra, "Có hơn cũng bằng thừa. Vì tiểu bối không phải là thú sa vào bẫy sao?"

"Tiểu tử, ngươi không dám đáp thẳng vào câu hỏi của ta sao?"

"Ðáp thẳng? Tiền bối muốn biết ư? Ðược, tiểu bối xin nói dù biết rằng tiền bối khó có thể tin. Không sai, Huỳnh Liên giáo chủ đã từng là bại tướng của tiểu bối.?"

"với Chỉ năm phần lực đạo?"

"Ðúng là năm phần.?"

"Cao Phương là người đồng mưu với ngươi?"

"Không sai.?"

"Cao Phương tin ngươi là hậu nhân của Hoa Sơn nhất hiệp?"

"Cao tỷ tỷ không thể không tin.?"

"Tại sao?"

"Vì nếu tiểu bối là tâm phúc của Tôn Lãnh Thu, chỉ bằng vào sự tôn kính của Cao tỷ tỷ đối với tiên phụ cũng để tiểu bối bắt giữ hoặc giết hại Cao tỷ tỷ rồi.?"

"Cao Phương có nói với ngươi là sư phụ của y thị đã bị thất tung.?"

"Có, và tiểu bối tin chắc chính Tôn Lãnh Thu đã hãm hại sư bá.?"

"Sư bá của ngươi là ai?"

"Tiểu bối đã nói rồi, vì tiểu bối không hề nghe tiên phụ nhắc đến nên tiểu bối không hề biết là mình còn có một vị sư bá.?"

"Tại sao?"

"Vì khi tiểu bối được mười hai tuổi, Tôn Lãnh Thu đã dồn tiên phụ đến chỗ không thể không chết.?"

"Dồn như thế nào?"

"Lão tặc bảo sư tổ phải ngậm hờn mà thác oan vì do tội lỗi của tiên phụ. ?"

"Còn mẫu thân ngươi?"

"Lão dùng Tử dương thần chưởng giết ngay đương trường.?"

"Còn ngươi?"

"Lão vứt tiểu bối xuống vực, nhưng may thay tiểu bối vẫn còn có ngày hôm nay.?"

"Chuyện đã xảy ra bao lâu rồi?"

"Năm năm.?"

"Trong năm năm đó thì ngươi được cao nhân nào cưu mang giáo dưỡng?"

"Không một ai cả.?"

"Vậy bản lãnh này từ đâu ngươi có.?"

"Vắn tắt thuật lại chuyện đã xảy ra tại đầm Thủy trung nhược thuỷ, chàng tiếp lời, "Có thể nói chính Vô Danh Tăng là ân sư của tiểu bối.?"

"Ngươi thật sự đã ở Thủy trung nhược thuỷ ư?"

"Tiểu bối không nửa lời nói dối.?"

"Hà, chuyện ngươi kể thật là khó tin. Vì không ai có thể thoát được một khi đã lọt vào Thủy trung nhược thuỷ đầm. Huống chi ngươi lại cho ta biết nước trong đầm lại là độc thủy.?"

Ngừng lời một lúc, Vô tâm tiên tử chợt hỏi, "Ngươi không có một Cảm nhận gì khi nghe ta xưng ra ngoại hiệu sao?"

Chàng kinh ngạc, "Cảm nhận gì mới được? Vô tâm tiên tử? Vô tâm tiên tử...?"

Ðang lẩm bẩm, Vương Thế Kỳ đột nhiên nhảy dựng lên.

Hồi 16
Tiếp nhận công phu nhận lệnh phù
Rời độc lao thực hiện di mệnh


Chàng suýt nữa đã hét lên, "Tiền bối, Cao tỷ tỷ có nói gia sư bá vốn đang ẩn thân tại Vô Tâm cốc, và ngoại hiệu của tiền bối là Vô tâm tiên tử, không lẽ tiền bối đây chính là ân sư của Cao tỷ tỷ?"

Chàng thì mừng còn Vô tâm tiên tử vẫn dửng dưng, "Ðến lúc này ngươi mới biết ư?"

Không để ý đến thái độ dửng dưng của Vô tâm tiên tử, Vương Thế Kỳ cứ sụp người xuống hành đại lễ, "Sư bá ở thượng vị nhận lễ tham kiến của Tiểu điệt Vương Thế Kỳ.?"

"Hừ, ngươi mừng cứ như thật vậy. Nhưng ta vẫn chưa tin vào ngươi đâu.?"

chàng bối rối nói, "Sư bá muốn Tiểu điệt phải làm gì cho sư bá tin đây?"

Ðúng là không có cách nào buộc Vô tâm tiên tử phải thở dài, "Ta đã lầm khi tin vội vàng vào lời lẽ ngon ngọt của Tôn Lãnh Thu, đến nỗi phải nhận kết cục bi thảm này. Không lẽ cao xanh lại khiến ta phải lầm một lần nữa sao? Hà, ngươi hãy tiến lại gần ta xem nào.?"

Ðợi cho chàng tiến lại, Vô tâm tiên tử nghiêm giọng bảo, "Ta muốn ngươi phải lập trọng thệ là phải giết cho bằng được Tôn Lãnh Thu.

Ngươi có thực hiện thì ta mới tin.?"

Vương Thế Kỳ bèn phát thệ, "Trên có hoàng thiên, dưới có hậu thổ. Nếu Vương Thế Kỳ không giết Tôn Lãnh Thu, không báo gia thù, không chấn hưng Hoa Sơn phái thì xin chịu trời tru đất diệt, ngũ lôi phanh thây.?"

Buộc chàng thề chỉ một điều, chàng lại thề những ba. Vô tâm tiên tử không thể không tin.

"ÐượC lắm, ta sẽ có cách giúp ngươi mau khôi phục được bổn phái và vạch trần tội lỗi của Tôn Lãnh Thu. Trước hết, ngươi cần phải biết tất cả mọi công phu của bổn phái nếu ngươi muốn nhận mình là người của phái Hoa Sơn. Ngươi vốn có nội lực uyên thâm, chỉ cần ngươi lưu tâm học và hiểu được mọi khẩu quyết thì kể như ngươi đã là người của Hoa Sơn phái rồi. Chú ý và nghe đây.?"

Như có việc gì đó rất cấp bách nên Vô tâm tiên tử không muốn phí thời gian dù chỉ là chút ít. Vô tâm tiên tử tuần tự đọc cho chàng nghe mọi khẩu quyết của các loại công phu thuộc về Hoa Sơn phái. Và quan trọng nhất chính là công phu Tử dương thần chưởng.

Và đúng như Vô tâm tiên tử đã nói, do Vương Thế Kỳ có sẵn nội lực uyên thâm và lại có tâm tư thông tuệ nên chỉ trải qua đúng hai lần nhận thức ăn được ném xuống từ bên trên, mỗi lần cho một ngày, vì vậy khi Vương Thế Kỳ bị rơi xuống, Vô tâm tiên tử lầm tưởng là thức ăn nên cho là một ngày trôi qua, Vương Thế Kỳ đã biến thành một môn đồ Hoa Sơn phái thực thụ.

Hơn nữa, theo Vô tâm tiên tử, Vương Thế Kỳ khi thi triển Tử dương thần chưởng thì uy lực quả là cao minh, trước đây ở Hoa Sơn phái chưa có ai đạt được mức độ thành tựu như chàng.

Sau đó, Vô tâm tiên tử còn gấp rút hơn khi lên tiếng bảo chàng, "Kỳ nhi, hoặc là ngươi giả vờ thật khéo khiến ta phải lầm, hoặc ngươi đúng là người như ngươi tự nhận. Ngươi đã tiếp nhận chân truyền của Hoa Sơn phái như người lần đầu tiên chấp nhận. Không hề có dấu hiệu nào cho ta biết là ngươi đã từng được luyện qua công phu của bổn phái. Mong sao ta đã nghi ngờ sai. Còn bây giờ, ngươi hãy mau quỳ xuống nghe ta truyền đạt di mệnh của chưởng môn đây.?"

"Chưởng môn? Ðây hẳn phải là di mệnh của chưởng môn sư tổ chứ không thể của Tôn Lãnh Thu được," vừa thầm suy đoán Vương Thế Kỳ vừa quỳ xuống theo lời Vô tâm tiên tử vừa bảo.

Nâng cao ở trên tay một vật vuông vức, nhỏ bằng nửa lòng bàn tay và có màu đen sì. Vô Tâm tiên tử cao giọng truyền đạt di mệnh.

"Theo di mệnh của tiên chưởng môn. Ta, người tạm tiếp chưởng lệnh phù ra lệnh. Vương Thế Kỳ từ hôm nay chấp chưởng quyền chưởng môn đời thứ hai mươi mốt của bản phái Hoa Sơn. Ngay khi chấp chưởng cương vị, Vương Thế Kỳ phải lãnh nhận trọng trách thanh lý môn hộ và chấn hưng môn phái. Nếu vi lệnh ắt bị thảm tử.?"

Trịnh trọng đặt lệnh phù vào hai bàn tay đang mở ra của Vương Thế Kỳ, Vô Tâm tiên tử lại run giọng lên tiếng, "Ðệ tử là Huỳnh Ðại Mỹ, môn nhân đời thứ hai mươi xin tham kiến chưởng môn. Vì bị phản đồ hãm hại, đệ tử không tiện hành lễ mong chưởng môn tha thứ.?"

Biết đây là lễ, không thể không thể không có. Vương Thế Kỳ chờ cho Vô Tâm tiên tử dứt lời, bèn dùng giọng nghiêm nghị bảo, "Bổn chưởng môn hiểu rồi, sư bá chớ nên đa lễ.?"

"Tạ ơn chưởng môn.?"

Cất lệnh phù vào bọc áo, chàng sà xuống ngồi cạnh Vô Tâm tiên tử và bảo, "Tại sao sư bá mấy ngày nay lại tỏ ra khẩn trương như vậy?"

Vô Tâm tiên tử rít lên, "Kỳ nhi, ngươi có biết nơi này được Tôn Lãnh Thu gọi là gì không?"

"Là Câu hồn tuyệt độc lao. Qua những gì ngươi đã nói thì khi Tôn Lãnh Thu quay lại lão sẽ không tha cho ngươi. Lão sẽ tuôn chất kịch độc vào đây nhằm hủy diệt ta và ngươi.?"

"Chất kịch độc ư? Sao sư bá biết tường tận như vậy?"

"Tôn Lãnh Thu đã từng hăm dọa ta như vậy khi ép ta phải tìm cho bằng được lệnh phù và giao cho lão.?"

"Lão làm cách nào để biết sư bá có lệnh phù chưởng môn?"

Vô Tâm tiên tử thở dài và nói những lời đầy căm phẫn, "Ba năm trước, lúc lão đã lừa được ta để ta phải rời Vô Tâm cốc và đi với lão, ta đã bị lão bất ngờ không chế huyệt đạo và đưa vào Câu hồn tuyệt độc lao này. Ðến lúc đó ta mới biết chưởng môn đời trước vốn đã bị lão hãm hại và giam cầm cũng chính ở nơi này. Lão hy vọng gặp được ta, chưởng môn sẽ thổ lộ chỗ cất giấu lệnh phù chưởng môn cho ta biết và qua sự ngấm ngầm giám sát lão sẽ có được lệnh phù. Nhưng lão đâu ngờ chưởng môn còn tinh khôn hơn lão, chưởng môn chờ khi biết chắc ta không phải là phường bội bạc, cá mè một lứa với Tôn Lãnh Thu. Chưởng môn mới ám thị cho ta biết chỗ cất dấu lệnh phù.

Sau đó...?"

"Sau đó thế nào, sư bá?"

"Hừ, sau đó tuy chưởng môn phải mệnh chung nhưng Tôn Lãnh Thu vẫn hoài công vô ích. Lệnh phù chưởng môn rốt cuộc cũng đã vào tay người xứng đáng. Là người đó, Kỳ nhi.?"

"Sư bá yên tâm! Kỳ nhi quyết không phụ lòng mong đợi của sư bá và sư tổ Phen này sư bá sẽ được nhìn thấy Tôn Lãnh Thu đền tội.?"

Vô Tâm tiên từ chậm rãi lắc đầu, "Chỉ cần ngươi thực hiện lời ngươi đã hứa là ta đủ mãn nguyện rồi. Ta đâu dám mong có ngày ta nhìn thấy kẻ phản đồ phải đền tội.?"

"Sư bá đừng vội nản lòng. Kỳ nhi sẽ tìm được cách thoát khỏi chốn này và sẽ đưa sư bá cùng đi.?"

"Ngươi nói như vậy là đánh giá quá thấp về Tôn Lãnh Thu rồi. Có thoát được chăng ta e chỉ có mỗi mình ngươi mà thôi.?"

Nhưng Vương Thế Kỳ vẫn khăng khăng, "Thoát thì thoát hết, Kỳ nhi nỡ lòng nào bỏ mặc sư bá?"

Nở một nụ cười héo hắt, Vô Tâm tiên tử đáp, "Ngươi đừng quá mơ mộng kẻo phải thất vọng đó.?"

Ðúng lúc đó, một giọng nói âm trầm nham hiểm vẫn từng ám ảnh Vương Thế Kỳ suốt năm năm qua bỗng xuất hiện, "Phải đó tiểu tử, đã lọt vào câu hồn tuyệt độc lao mà ngươi còn vọng tưởng đến việc thoát ra ư? Ðúng là ngươi đã quá mơ mộng. Ha ha ha... ?"

Vương Thế Kỳ vùng dậy thật nhanh và quát lên, "Tôn Lãnh Thu ta đang chờ lão đây. Lão có gan hãy bước vào đây xem nào.?"

Giọng nói của Tử dương thủ Tôn Lãnh Thu lại vang lên nhưng dường như không hề rõ hướng xuất phát, "Ha ha ha... Ta cần gì phải phí lực để bước vào đó chứ? Vương Thế Kỳ, năm năm trước ngươi có cái may mắn ngoài sức tưởng của ta. Giờ đây, chính ngươi chán sống mới tự chui đầu vào lưới. Câu hồn tuyệt độc lao chính là ngưỡng cửa đưa ngươi và mụ Vô tâm kia bước vào Quỷ môn quan đó! Ha ha ha...?"

Chàng thoắt động nộ, "Tôn Lãnh Thu, lệnh phù chưởng môn ta đang giữ đây, ngươi không muốn chiếm lấy lệnh phù sao?"

"Ha ha ha... chờ khi ngươi và mụ kia chết đã. Lúc đó, lo gì lệnh phù chưởng môn không lọt vào tay ta?"

"Tôn ác tặc, nếu ta chết thì lệnh phù này cũng sẽ bị hủy diệt theo ta, ngươi... ?"

Chàng đang quát bỗng phải bỏ giữa chừng. Một phần vì Vô tâm tiên tử chợt đưa tay chạm vào chàng một cái để ra hiệu, phần khác là vì Tôn Lãnh Thu đã lớn tiếng mắng át đi, "Vương Thế Kỳ, đối với ta lệnh phù chưởng môn bắt đầu từ hôm nay đã trở nên vô ích rồi. Ta bây giờ đã là phó bảo chủ Tam Tuyệt bảo. Ta đâu cần phải dùng đến cái phế vật đó? Ngươi cứ giữ nó đi nếu ngươi thích. Ha ha ha... ?"

Trong tràng cười vang dội của Tôn Lãnh Thu, Vương Thế Kỳ phải chú tâm lắm mới nghe được những lời thì thào của Vô Tâm tiên tử, "Ta đã đoán không sai. Tôn Lãnh Thu quyết không buông tha cho ngươi. Trước lúc Tôn Lãnh Thu phóng ra độc vụ câu hồn, ngươi hãy nghe cho kỹ đây. Với độc vụ này, ngươi có bế quan cũng chỉ là vô ích.

Vì độc vụ cũng sẽ làm cho da thịt ngươi rữa nát. Ðó là ta chỉ nói theo lẽ thường tình. Ta hy vọng ngươi sẽ vượt qua được độc vụ nếu ngươi đã từng bình yên vô sự với độc thủy ở Thủy trung nhược thủy đầm.

Ngươi phải giả chết và chờ để lúc Tôn Lãnh Thu vào đây thu hồi lệnh phù hãy ra tay. Ngươi đã nghe kỹ rồi chứ?"

Vương Thế kỳ chỉ dám gật đầu.

"Tôn lãnh thu đang tuôn độc vụ câu hồn vào đó. Ngươi không được quên lời ta căn dặn. Hự.?"

Tai nghe rành rọt tiếng nấc nghẹn chót cùng của sư bá, nhưng Vương Thế Kỳ đưa mắt nhìn cũng không dám. Vì chung quanh chàng lúc này đâu đâu cũng là lớp sương vụ mà sư bá có nói là độc vụ câu hồn. Với lớp sương vụ dày đặc này, chính Vương Thế Kỳ cũng không dám tin tưởng vào khả năng kháng độc của chàng nên nói gì đến việc chàng ám hé miện ghé mắt, tựu trung là để lộ ngũ quan.

Bế khí, bế kín ngũ quan, đó là điều Vương Thế Kỳ đang thực hiện.

Nhưng chàng vẫn đang âm thầm lo lắng vì không hiểu liệu chàng có qua được vụ độc câu hồn như sư bá tin tưởng không?

Phó mặc cho số mệnh. Vương Thế Kỳ hầu như là nhập định, dù không cam tâm cũng phải đợi những điều sẽ xảy đến dẫu kết cục là tốt hay xấu.

Lâu thật lâu, ngỡ như là chưa có hoặc không bao giờ xảy đến, chàng bỗng nghe một câu nói mơ hồ và một tiếng độc cũng mơ hồ không kém.

"Mau lên đi tứ sư đệ, sư phụ đang chờ lệnh phù để bắt đầu khai diễn đại điển lễ kìa.?"

Một luồng ánh áng mờ nhạt chợt chiếu thẳng vào chỗ Vương Thế Kỳ đang ngồi im như pho tượng.

"Ðại sư ca, sao thi thể của Vương tiểu tử vẫn còn nguyên?"

"Ðúng là Hoàng Thông và tứ sư đệ hắn đang tìm đến.?"

chàng nhận định thầm là vậy ngay trước khi âm thanh giọng nói của Hoàng Thông lại vang lên, "Ðệ lại đùa với ta sao? Thi thể nào lại không rữa nát khi đã bị độc vụ câu hồn ngấm vào?"

"Ðệ không đùa đâu, đại sư ca không tin thì hãi nhìn thử xem.?"

"Vút ?"

Toàn thân của Vương Thế Kỳ vụt chớp động, và chàng đột ngột xuất hiện ngay trước mặt hai nhân vật đang lom lom nhìn vào Câu hồn tuyệt độc lao từ một cửa ngách ngầm dưới một luồng sáng nhợt nhạt từ đâu đó chiếu rọi vào.

"Không cần phải xem lại. Là ta đây," vừa nói Vương Thế Kỳ vừa vươn tay điểm vào huyệt đạo của hai tên nọ.

Tay chàng vừa chạm vào cà hai tiếng hú liền vang lên nghe thật thảm khốc.

chàng kinh ngạc. Chàng đâu có làm gì cả hai mà cả hai phải kêu lên như vậy?

"Phịch, phịch.?"

Cả hai chợt ngã ra và từ từ tan biến trước mắt chàng.

Nhìn vào tay của chính mình, chàng lẩm bẩm, "Ðộc vụ câu hồn chỉ từ tay ta truyền sang bọn chúng mà lợi hại đến thế sao? Ðây đúng là gậy ông đập lưng ông rồi.?"

"Vút ?"

Vương Thế kỳ liền thoát đi theo cửa ngầm.

Chàng đứng nhìn trân trân vào một hốc đá nhầm chứa đầy nước có ở bên trong một gian phòng nằm ở cuối con đường ngầm.

"Chỗ nước này không phải vô duyên vô cớ được đặt ở đây. Nó phải có một hiệu dụng nào đấy.?"

xoay Chuyển ý nghĩ thật nhanh Vương Thế Kỳ chợt lao cả người vào hốc đá chứa đầy nước. Vì chàng nghĩ chỗ nước này ngoài tác dụng tẩy rửa chất độc đương nhiên phải là lệnh phù hoặc vật gì khác mà Tôn Lãnh Thu muốn lấy đi thì không còn có bất kỳ tác dụng nào khác Ðúng hay sai, Vương Thế Kỳ chưa rõ nhưng chàng có phần nào yên tâm hơn khi nghĩ độc vụ câu hồn vừa ngấm vào y phục và vào da thì chàng giờ đã không còn nữa.

Và khi chàng bước ra khỏi gian phòng, những tiếng huyên náo từ phía xa vọng lại, báo hiệu đại điển lễ của Hoa Sơn phái sắp đến lúc bắt đầu.

Vương Thế Kỳ bất giác nộ khí xung thiên khi nghĩ đến bao nhiêu tội ác chất chồng của Tôn Lãnh Thu. Và tội ác gần đây nhất là cái chết cực kỳ thảm khốc của Vô tâm tiên tử do chính Tôn Lãnh Thu trực tiếp gây ra.

chấn hưng môn phái.

Thanh lý môn hộ.

Báo phục gia thù.

Tuy đây chỉ là những ý tưởng đang xuất hiện trong tâm trí chàng nhưng nó như là tiếng kêu gào của những oan hồn uổng tử đang ong ong vang lên bên tai chàng, thúc giục Vương Thế Kỳ mau mau hành động.

Chàng mím môi, lóng mắt nhìn về phía phát ra tiếng huyên náo.

"Vút ?"

Chàng chạy biến đi.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Sat Oct 11, 2014 9:58 am

Hồi 17

Phá huỷ đại điển lề diệt môn
Kế ly gián của Huỳnh Liên giáo


Ðúng là đại điển lễ sắp sửa tiến hành. Vì tuần tự danh tánh của những nhân vật quan trọng đang được người của Hoa Sơn phái xướng lên và mời những nhân vật đó lên khu vực hành lễ.

"Mời Vô Trần đại sư, phương trượng Thiếu Lâm phái bước đến tọa vị ?"

"Mời Thái Huyền đạo trưởng, chưởng môn Võ Ðang phái.?"

Vương Thế Kỳ chợt nhìn thấy Cao Phương đang lăng xăng đi bên Tần Quỳ và đang rời khu vực chính diện.?"

"Mời Lâm Vân sư thái, chưởng môn Nga Mi phái.?"

Vương Thế Kỳ vội vàng đi theo Cao Phương lẫn Tần Quỳ.

chàng nghe Tần Quỳ càu nhàu, "Ðại sư ca chỉ mỗi việc đi lấy lệnh phù mà cũng không xong. Chẳng trách chưởng môn vẫn chê đại sư ca là thiếu cả tài lẫn đức, không xứng với cương vị một đại sư ca.?"

Cao Phương chỉ mỉm cười nhiều lẽ mà không nói gì.

Tần Quỳ được dịp tự tâng bốc, "Cao sư tỷ nói có đúng không? Nếu không nhờ Tần Quỳ này, đại sư ca làm gì có dịp lên mặt tự nhận là có công trong việc giam giữ tiểu tử họ Vương vào độc lao với chưởng môn sư phụ? Ðệ lại phải một phen chịu thiệt vì bị đại sư ca cướp công.?"

ở khu vục chính diện, sự huyên náo vẫn còn vang lên.

"Mời Hỗn Nguyên tam chưởng Ðàm Gia Thạch, chưởng môn Không Ðộng phái.?"

Tần Quỳ phổng mũi nói, "Không biết đến lúc nào đệ mới được mọi người trọng vọng và xướng lên như bọn họ? Ðến lúc đó... ?"

Tần Quỳ còn đang nói bỗng giật mình đánh thót lên một lượt khi nghe có một giọng nói từ phía sau đến, "Thì Diêm vương đã xướng tên ngươi rồi đó.?"

Cùng quay lại thật nhanh. Cao Phương và Tần Quỳ cùng kêu lên một lượt, "Vương THế Kỳ!?"

Sau tiếng kêu này, phản ứng của cả hai hoàn toàn trái ngược nhau.

Cao phương thì sững sở đến không nói cũng không thể khích động được Còn Tần Quỳ thì dồn toàn bộ chân nguyên vào cước lực để bỏ chạy thật nhanh.

"Vút ?"

Không chậm, Vương Thế Kỳ liền thi triển bộ pháp Nhất ma chi vạn ma và chân ngay trước mặt Tần Quỳ.

"Ðố ngươi chạy thoát đó.?"

Tần Quỳ kinh hoàng hé miệng chực hô hoán lên.

vương Thế Kỳ nạt khẽ, "Ngươi thử kêu lên một tiếng xem, hừ.?"

Dưới ánh mắt đầy vẻ rờn rợn của Vương Thế Kỳ, Tần Quỳ quả nhiên không dám lên tiếng. Hắn lùi dần theo từng bước chân tiến lên của Vương THế Kỳ.

Hắn chợt giật mình sửng sốt khi bước chân đang lùi của hắn lại va vào chính Cao Phương. Hắn như có được chút can đảm khi ở bên hắn lúc này là đồng môn của hắn, "Cao sư tỷ hãy giúp đệ một tay nào.?"

Cao Phương vẫn bất động vì Vương Thế Kỳ dang nói thật rõ ràng, "Tần Quỳ, ngươi có biết ở trong Câu hồn tuyệt độc lao còn có một người có ngoại hiệu là Vô tâm tiên tử không? Và Vô tâm tiên tử phải chuốc lấy hậu quả gì khi bọn ác nhân các ngươi phóng độc vụ câu hồn vào độc lao?"

Tần Quỳ rúng động, "Ta... ta... ?"

cao Phương đã xuất kỳ bất ý vỗ vào thiên linh cái của Tần Quỳ một chưởng, khiến Tần Quỳ phải chết ngay dương trường.

"Vương Thế Kỳ, ngươi đã gặp gia sư ư? Ngươi ở đây còn gia sư đâu?"

Chàng không đáp. Chỉ khi cầm được lệnh phù chưởng môn trên tay chàng mới bảo, "Lệnh phù chưởng môn đây, Cao Phương hãy nghe lệnh.?"

Cao Phương au một thoáng chấn động, liền nói, "Ðệ tử Cao Phương xin tham kiến chưởng môn.?"

Chàng dõng dạc nói, "Hãy quay lại và giúp bổn chưởng môn trong việc thanh lý môn hộ. Chờ xong việc bổn chưởng môn sẽ tự tay mang đầu Tôn Lãnh Thu để bái tế vong linh của lệnh sư.?"

Hai mắt đõ hoe, Cao Phương chờ đến khi Vương Thế Kỳ thu lại lệnh phù mới dám hỏi, "Chưởng môn, gia sư... ?"

Trước mối chân tình của Cao Phương đối với sư phụ, chàng không thể không dộng lòng trắc ẩn. Vắn tắt thuật qua cho Cao Phương nghe, sau đó chàng lại nói trong nỗi niềm ân hận, "Tỷ tỷ, lúc lâm vào tình trạng đó, thật lòng đệ không dám nghĩ đến chuyện vẫn còn sống.

Ðệ cảm thấy áy náy khi biết sư bá đang chết ở ngay bên mà không giúp được gì. Tỷ tỷ có hiểu cho đệ không?"

Ðưa tay gạt ngang dòng lệ thảm, Cao Phương hết sức phẫn nộ, "Ta hiểu và ta không trách gì ngươi. Dẫu sao thì tâm nguyện của gia sư cũng đã có kết quả. Hoa Sơn phái đã có một vị chưởng môn. Ði, ta muốn tự tay lấy mạng tên Tôn lão tặc.?"

Cao Phương xăm xăm đi trước.

Lúc đó, Tiếng xướng danh vẫn còn tiếp diễn.

"Tiếp đến là mời bảo chủ Tam Tuyệt bảo Lưu Dung Khổng.?"

Và Cao Phương khi đếm đủ quan khách liền cao giọng xướng danh, "Sau cùng là mời chưởng môn nhân phái Hoa Sơn Vương Thế Kỳ đến đăng đàn tiếp vị.?"

Có là tiếng sấm nổ giữa trời quang cũng không gây kinh ngạc bằng giọng nói lảnh lót của Cao Phương.

Tất cả cùng nghe rõ lời này và cùng quay lại để nhìn vào Cao Phương và một nhân vật nữa đi ở phía sau.

ở bên trên, đang chễm chệ tọa vị, Tôn Lãnh Thu chợt gầm lên, "Cao Phương! ai cho ngươi đến đây gây náo loạn như thế?'

'

Vương Thế Kỳ xê mình về phía trước. Vừa đồng hành cùng Cao Phương, chàng vừa vận lực quát lên, "Là ta, Tôn Lãnh Thu, lệnh phù chưởng môn đây, ngươi còn chờ gì nữa mà không cúi đầu nhận tội?"

Tuy chưa biết mồm ngang mũi dọc của Vương Thế Kỳ là thế nào nhưng với lệnh phù đó và với sự xướng danh vừa rồi của Cao Phương, Tôn Lãnh Thu buộc phải nhìn vào Vương Thế Kỳ mà cười lên, "Ha ha ha... hóa ra chính ngươi đã đánh cắp lệnh phù của bổn Chưởng môn.?"

Sau khi dặn khẽ Cao Phương là hãy tự bảo trọng, Vương Thế Kỳ phóng người lao nhanh tốc đến khu vực hành lễ.

"Vút ?"

Bình ổn xong cước bộ, Vương Thế Kỳ lại quát, "Tôn Lãnh Thu, ngươi đợi bổn chưởng môn ra tay rồi mới chịu hành lễ trước lệnh phù của tổ sư sao?"

Thất sắc, Tôn Lãnh Thu không ngờ Vương Thế Kỳ lại dùng lời lẽ này để đưa lão vào tình trạng khốn đốn trước mặt giang hồ đồng đạo.

Hành lễ thì kém thế, còn không chịu hành lễ thì phải ăn nói sao đây trước bao vị nhất môn chi chủ đang nhìn vào lão?

Bắt gặp ánh mắt nhìn ám thị của bao chủ Tam Tuyệt bảo Lưu Dung Khổng. Tôn Lãnh Thu bèn quát lên, "Ðược, bổn chưởng môn sẽ trị tội nghịch đồ trước, sau sẽ tạ tội với tổ sư. Tiểu tử, dỡ.?"

"vù vù ?"

vầng chưởng quang mang màu tím nhạt liền xuất hiện ngay khi Tôn Lãnh Thu vẫy tay xô kình.

Chuyển lệnh phù sang tả thủ Vương Thế Kỳ hất mạnh hữu thủ với tiếng nạt đầy uy lực, "Phản đồ muốn chết! Ðỡ.?"

"Vù vù ?"

Chưởng kình của Vương thế Kỳ cũng ánh lên một màu tím, nhưng xem ra màu tím đó sậm hơn so với của Tôn Lãnh Thu.

Ðâu đó có người thì thào, "Tử dương thần chưởng.?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

Tôn Lãnh Thu lùi dài với huyết khí nhộn nhạo.

Như bóng với hình, Vương Thế Kỳ lướt người tới, "Nằm xuống nào.?"

"vù vù ?"

Thấy Vương Thế Kỳ niên kỷ chỉ độ mười bảy, mười tám, nhưng chỉ với một lần ra tay đã đưa một cao thủ hữu danh là Tử dương thủ Tôn Lãnh Thu rơi vào thế hạ phong, quần hùng đang quan chiến đều kinh ngạc đến sững người.

Và người kinh ngạc nhất phải kể là bảo chủ Tam Tuyệt bảo Lưu Dung Khổng. Với thân pháp quán tuyệt, Lưu Dung Khổng vừa lướt vội đến vừa hô hoán ầm lên, "Chuyện đã thế này rồi thì phải ra tay thôi. Tiểu tử kia, tiếp kiếm.?"

Bất chấp những lời đàm tiếu chắc chắn sẽ có ở quần hùng, Lưu Dung Khổng ngang nhiên vận dụng kiếm pháp đã thành danh là kiếm tuyên nhất tuyệt trong tam tuyệt cùng liên tay với Tôn Lãnh Thu tiến đánh với một mình Vương Thế Kỳ.

Mưu đồ giữa Tôn Lãnh Thu và Tam Tuyệt bảo ra sao thì chàng đã rõ nên chàng không hề kinh ngạc khi nghe tiếng kiếm khí rít véo ở phía sau.

Chàng chỉ thật sự kinh ngạc khi nghe hỗ quần hùng đang tọa vị có nhiều tiếng kêu la hoảng loạn:

"Sư thái, sao lại động thủ với bần đạo?"

"a di đà phật, đàm chưởng môn đã phát rồ rồi sao?"

"Ha ha ha... hôm nay nếu ai không quy thuận Tam Tuyệt bảo, thì đừng mong toàn mạng. Ðệ tử Không Ðộng phái đâu, động thủ.?"

"Ðệ tử Nga My phái, tiến lên.?"

"Choang choang... ?"

"Keng... ?"

"ào ào ?"

"ám, ầm.?"

Vương Thế Kỳ vừa đỡ xong một chưởng của Tôn Lãnh Thu phải vội vàng quay lại diện đối diện với chiêu kiếm lăng lệ của bảo chủ Tam Tuyệt bảo.

Chàng lại hất ra một kình Tử dương thần chưởng với tiếng hét phẫn nộ, "Hóa ra bảo chủ đã có mưu toan từ trước, cố tình nhúng tay xen vào nội tình của bổn phái. Ðược lắm, Vậy thì đừng trách Vương THế Kỳ này. Ðỡ.?"

Vẫn cuộn thẳng vầng kiếm quang vào luồng chưởng kình mang màu tím sậm của Vương Thế Kỳ, bảo chủ Tam Tuyệt bảo cao ngạo cười lên vang dội, "Tiểu tử, kể từ hôm nay làm gì còn Hoa Sơn phái nữa. Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.?"

"Soạt vù ?"

"ám, ầm.?"

Lưu Dung Khổng thoáng biến sắc vì không ngờ bản lãnh của Vương Thề Kỳ lại cao hơn lão tưởng. Chẳng trách Tôn Lãnh Thu chỉ mới một chiêu đã phải ở thế hạ phong.

Lưu Dung Khổng quát ầm lên, "Toàn thể môn hạ Hoa Sơn phái nghe đây. Người nào muốn được tồn vong cùng bổn bảo, trung thành với Tôn chưởng môn thì hãy mau liên tay diệt trừ tiểu tử này.?"

Không ngờ Lưu Dung Khổng lại định lung lạc đệ tử bản phái bằng lời lẽ khích nộ này, Vương Thế Kỳ vội nâng lệnh phù lên cao và cả tiếng kêu gọi, "Ðệ tử bản phái nghe lệnh. Tôn Lãnh Thu là phản đồ của bản phái. Ngoài việc khi sư diệt tổ. Tôn lão tặc còn định tâm phế bỏ toàn bộ tâm huyết bao đời nay của tổ sư bản phái. Hãy bắt giữ Tôn Lãnh Thu và chống trả Tam Tuyệt bảo đến cùng. Tiến lên.?"

Ngay sau lời kêu gọi của Vương Thế Kỳ, môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái chợt phân làm hai phe và tạo nên một quang cảnh hỗn loạn khiến cho đương trường đã nhiệt náo lại càng thêm náo nhiệt.

Quét mắt nhìn quanh khắp lượt, Vương Thế Kỳ bất giác nộ khí xung thiên. Chàng nhận ra số môn nhân đã tử trung kiên của bản phái vốn đã ít ỏi và đang phải vất vả với bọn đồng môn nhưng lại về hùa với Tôn Lãnh Thu, giờ lại lâm vào tình huống nguy cấp hơn bội phần bởi lực lượng của hai phái Không Ðộng và Nga My.

Ðúng như nhận định trước đây của giáo chủ Huỳnh Liên giáo, hai phái Không Ðộng và Nga My đã cam tâm về cùng một phe với Tam Tuyệt bảo.

Trước tình thế này và đang bị quấn chân với hai nhân vật cao thủ là Lưu Dung Khổng và Tôn Lãnh Thu, chàng định lớn tiếng kêu gọi các phái cùng hiệp lực với Hoa Sơn phái để diệt trừ Tam Tuyệt bảo thế nào cũng trở thành mối hậu họa của võ lâm đang có Không Ðộng và Nga My hai phái làm vây cánh thì từ phía xa chợt vang lên những tiếng la hét làm náo động cả một góc trời.

Nổi bật lên trên tất cả mọi sự huyên náo là những trành cười dài Chói tai.

"Ha ha ha... ?"

" Hố hố hố... ?"

âm thanh của những trành cười này vừa lọt đến tai tất cả mọi người tại khu vực chính điện của Hoa Sơn phái tình thế lại một phen nữa biến đổi.

Bọn môn nhân phái Hoa Sơn thuộc phe của Tôn Lãnh Thu, môn nhân đệ tử của hai phái Không Ðộng và Nga My, tất cả đang hùng hùng hổ hổ ập đánh vào số môn nhân trung thành của Hoa Sơn phái liền bị tập kích bởi bọn môn hạ của hai phái Côn Luân và Tuyết Sơn.

Ðiều này khiến cho đấu trường đang hỗn loạn lại càng thêm hỗn loạn Lâm Vân sư thái, chưởng môn phái Nga My và Hỗn nguyên tam chưởng Ðàm Gia Thạch, chưởng môn phái Không Ðộng, cả hai đang giao đấu với hai vị chưởng môn của hai đại phái Thiếu Lâm và Võ Ðang Trước sự biến đổi của tình hình rõ ràng là đang nguy cấp cho môn nhân đệ tử hai phái này, cả hai cùng gầm lên và quát hỏi.

"Hạ chưởng môn, sao lại để cho môn nhân Côn Luân phái tàn sát đệ tử bồn phái?"

"Ngụy Bất Túc, nếu ngươi không gọi người Tuyết Sơn phái ngừng tay lại ngay thì đừng trách Ðàm mỗ trở mặt, đồi bạn thành thù.?"

Hạ Ðiền, chính là chưởng môn nhân phái Côn Luân liền cười lên, "Sư thái, chuyện xảy ra chỉ là bình thường mà thôi. Sư thái thì hợp tung với Tam Tuyệt bảo, bổn tọa thì về phe với u Linh giáo. Nếu sư thái không muốn đệ tử bị tàn sát, thì còn chần chừ gì nữa mà không lui đi Ha ha ha...?"

Chưởng môn của phái Tuyết Sơn là Bất Kiếm bất câu Nguy Bất Túc vừa vũ lộng một loại khí giới kỳ lạ không thành kiếm cũng không là Câu kiếm đánh vào một tên đệ tử của phái Không Ðộng vừa phàn bác lại lời hăm doạ của Hỗn Nguyên tam chưởng Ðàm Gia Thạch.

"Ðàm lão huynh, ngay từ lúc Ðàm lão Huynh cúc cung tận tụy với lão họ Lưu, Ðàm lão huynh hãy tự trách mình trước, chứ đừng trách Ngụy mỗ trở mặt.?"

Ngay tức khắc, vì muốn giải nguy cho bọn đệ tử dưới quyền, Lâm Vân sư thái liền buông bỏ Thái Huyền đạo trưởng và quấn lấy Hạ Ðiền.

Tương Tự, Ðàm Gia Thạch vội vội vàng vàng thoát ra khỏi trận chiến với Vô trần đại sư để vung hết lượt chưởng này đến lượt chưởng khác vào vầng kiếm quang quái dị của Bất kiếm bất câu Ngụy Bất Túc.

Ðang khi Vô Trần đại sư và Thái Huyền đạo trưởng ngơ ngẩn vì diễn biến này. Tôn Lãnh Thu và Lưu Dung Khổng cũng bối rối không kém.

Cả hai hoàn toàn bất ngờ trước sự xuất hiện của một tốp người lạ mặt cùng với sự xuất thủ của hai phái Tuyết Sơn và Côn Luân khiến mưu đồ của hai lão phải đổ sông đổ biển nên hoàn toàn quên rằng cạnh cả hai đang hiện diện một vị sát tinh cực kỳ lợi hại là Vương Thế Kỳ.

Không bỏ lỡ cơ hội, Vương Thế Kỳ sau khi cất lại lệnh phù vào bọc áo liền vung cả song chưởng Tử dương quật thẳng cánh vào Tôn Lưu hai lão. Tả chưởng cho Tôn Lãnh Thu phản đồ. Hữu chưởng cho bảo chủ Tam Tuyệt bảo với mưu đồ độc bá võ lâm.

"Tôn phản đồ, Lưu thất phu, tiếp chưởng của bổn chưởng môn này.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

Giật mình bởi tiếng gầm đầy uy lực của Vương Thế Kỳ, khi hai lão kịp nhận ra tình thế thì hai bóng chưởng tím sậm của Vương Thế Kỳ đã như hai trái núi cuộn vào hai lão rồi.

Dồn toàn bộ chân lực vào song chưởng. Tôn Lãnh Thu nghiến răng nghiến lợi khi đỡ thẳng vào Tử Dương thần chưởng của Vương Thế Kỳ. Bằng vào hành động này Tôn Lãnh Thu chỉ mong đợi có mỗi một điều là nếu lão có chết ngay dưới chưởng của Vương Thế Kỳ thì chí ít lão cũng làm cho Vương Thế Kỳ phải khốn đốn. Huống chi, ngoài lão còn có Lưu bảo chủ nữa chi.

Quả nhiên, Lưu Dung Khổng với tâm tưởng được ăn cả ngã về không, kiếm quang rừng rực những sát khí liền được Lưu Dung Khổng tận bình sinh bủa thẳng vào chưởng kình của Vương THế Kỳ.

Còn lợi hại hơn, Lưu Dung Khổng ngoài việc động thủ còn động luôn cả khẩu Lưu Dung Khổng rít lên, "Vương Thế Kỳ, ngươi mắng Tôn chưởng môn là phản đồ vì đã đưa Hoa Sơn phái vào làm một với bản bảo, còn ngươi, ngươi sẽ bị mọi người gán cho tội danh gì khi ngươi cam tâm về hùa với u Linh giáo và Huỳnh Liên giáo?"

áp lực của chưởng và kiếm do Tôn Lãnh Thu, Lưu Dung Khổng đang tung về phía chàng, chàng không coi là gì. Nhưng áp lực của câu nói của Lưu Dung Khổng và hậu quả sau đó mới khiến Vương Thế Kỳ kham không nổi.

Bọn đệ tử Hoa Sơn phái, những tên về hùa với Tôn Lãnh Thu, khi nghe được lời này của Lưu Dung Khổng liền ca tiếng kêu lên vang trời.

"Vương Thế Kỳ chính là người của u Linh giáo.?"

"Chính Vương Thế Kỳ đã mở đường cho bọn Huỳnh Liên giáo kia đến đây.?"

"Ðúng rồi, vì yêu nữ ở Huỳnh liên giáo chính là mẫu thân của hắn mà.?"

"Hắn là phản đổ, chính hắn là phản đồ.?"

"Là hắn chứ không phải bổn chưởng môn hủy hoại tâm huyết bao đời nay của tổ sư bản phái.?"

Khó có thể kể hết sự hoang mang dao động của những môn nhân đệ tử trung thành với phái Hoa Sơn do Cao Phương là người đang cầm đầu.

Ðúng là bọn Huỳnh Liên giáo vừa từ dưới chân núi xông lên tận nơi này.

Ðúng là Côn Luân và Tuyết Sơn đang phối hợp nhịp nhàng với Huỳnh Liên giáo.

Mà như lời của Hạ Ðiền vừa nói thì Côn Luân đã là người cùng phe với u Linh giáo. Vậy thì đúng là Huỳnh Liên giáo cùng ở một phe với Linh giáo.

và điều đúng nhất, đáng nói nhất ở đây khi mẫu thân của Vương Thế Kỳ chính là môn nhân của Huỳnh Liên giáo. Cũng may mà chàng chưa một lần dùng đến Thập chỉ truy hồn là công phu của Huỳnh Liên giáo.

Họ hoang mang một thì Vô Trần đại sư và Thái Huyền đạo trưởng hoang mang đến hai. Ðồng thời chính Vương Thế kỳ lại hoang mang đến mười lần hơn so với bọn đệ tử trung thành với Hoa Sơn phái.

Ðể tất cả cùng thời hoang mang, Vương Thế Kỳ chỉ còn mỗi một cách thu hồi song chưởng ngay lập tức, nhún mình lao đi, đảo mắt tìm Huỳnh Liên giáo giáo chủ và quát ầm lên. Bấy nhiêu động tác đó Vương Thế Kỳ thực hiện thật nhanh, nhanh ngoài sức tưởng tượng của Tôn Lãnh Thu và Lưu Dung Khổng.

Vương Thế Kỳ quát, "Hồ giáo chủ, thế này là thế nào đây? Tại sao giáo chủ lại cố tình quên đi lời nói của Vương Thế Kỳ này?"

Lúc đó, giáo chủ Huỳnh Liên giáo tuy có đưa bọn giáo đồ đến nhưng tất cả hầu như chỉ tụ thủ bàng quan, đứng nhìn trường hỗn loạn đang diễn khai giữa võ lâm các phái ở Trung nguyên mà thôi.

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo ngoác mồm ra cười, "Ha ha ha... sao Vương chưởng môn lại trách ta? không phải chính nhờ sự xuất hiện của bổn giáo mà Vương chưởng môn và số môn nhân ít ỏi của quý phái đã vãn hồi được thế trận sao? Ha ha ha... ?"

Xét lời lẽ của giáo chủ Huỳnh Liên giáo, vì lời nói của Lão đúng một phần nào nên Vương Thế Kỳ có muốn động thủ cũng khó coi.

Nhưng nếu xét kỹ hơn, vì lời lẽ này quá mập mờ dễ tạo hiểu lầm cho mọi người nên chàng không thể không hăm dọa.

"Hồ giáo chủ, bổn chưởng môn xin nói trước, bổn chưởng môn không hề cảm kích Huỳnh Liên giáo về bất kỳ phương diện gì. Nếu người của Huỳnh Liên giáo có một hành động nào gây nguy hại cho bổn phái, bổn chưởng môn quyết không nương tay đâu, hừ.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo càng cười lớn hơn, "Ha ha ha... được, được Hiện tình của quý phái giờ đã yên ổn rồi, người của bổn giáo đâu cần phải lưu lại nữa, cáo biệt. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau, ha ha ha...?"

Ðứng sửng như trời trồng, Vương Thế Kỳ nhìn giáo chủ Huỳnh Liên giáo đang dẫn bọn giáo đồ xuống núi. Vì họ là những người cuối cùng rời khỏi sơn môn của Hoa Sơn phái. Trước họ, không hiểu từ lúc nào và theo phương hướng nào, môn nhân đệ tử của sáu phái Thiếu Lâm, Võ Ðang, Không Ðộng, Nga My, Côn Luân và Tuyết Sơn đã đi sạch. Còn số đệ tử Hoa Sơn phái về hùa với Tôn Lãnh Thu thì đương nhiên còn lẹ chân hơn để nối gót Tôn Lãnh Thu và đi theo bọn Tam Tuyệt bảo.

Quanh Vương Thế Kỳ lúc này là một bầu không khí lạnh tanh và ngột ngạt, dù vẫn còn gần năm mươi người, đều là số đệ tử trung thành với bản phái đang đứng thành một nhóm với Cao Phương.

sự ngột ngạt này hiện diện không phải do trước đó có đến mấy trăm người giờ chỉ còn xấp xỉ năm mươi người. Mà là do gần một trăm cặp mắt đang chăm chú nhìn vào Vương Thế Kỳ như đang nhìn vào một quái nhân.

Vì không một ai lên tiếng nên bầu không khí không thể không vắng lặng. Và vì họ đang nhìn chàng một cách hoang mang, ngờ vực, bất tín nhiệm nên không khí không thể không ngột ngạt.

Vương Thế Kỳ cảm nhận được những điều đó qua những cặp mắt đang nhìn chàng, nhất là cặp mắt của Cao Phương.

Ðể giải toả những nghi ky này, Vương Thế Kỳ chỉ còn duy nhất một biện pháp.

Không hiểu từ lúc nào, chàng bắt đầu thuật lại cho bọn họ nghe những gì Huỳnh Liên giáo giáo chủ đã nói với chàng. Và chàng cũng thuật lại những gì đã xảy ra sau đó. Khi chàng không chấp thuận những lời đường mật của giáo chủ Huỳnh Liên giáo.

cả hai đã giao đấu với nhau như thế nào, giáo chủ Huỳnh Liên giáo đã dùng ám khí tẩm chất độc Bạch thiết mao diêm vương điểm để ám toán chàng ra sao, và giáo chủ Huỳnh Liên giáo tại sao lại có hành vi quái đản như bọn họ vừa thấy, nhất nhất chàng đều nói cho bọn họ nghe.

Tin hay không tin là quyền của họ. Vương Thế Kỳ chỉ biết tiếp tục thuật lại những gì chàng đã cùng Cao Phương bàn định những nguy hiểm chàng đã nếm trải tại Câu hồn tuyệt độc lao của Tôn Lãnh Thu cho họ nghe.

Chàng đã dứt lời từ lâu nhưng bọn họ không một ai chịu lên tiếng.

Và biện pháp cuối cùng liền được Vương Thế Kỳ thực hiện. Chàng lấy trong bọc áo ra mảnh lệnh phù. Chàng trịnh trọng đặt lệnh phù lên một chiếc bàn duy nhất may mắn vẫn còn nguyên vẹn.

Chàng lùi lại.

Chàng quay mặt về phía họ.

chàng nhìn họ nhưng lại nói với Cao Phương, "Cao tỷ tỷ, những gì đệ đã hứa với Vô tâm tiên tứ sư bá, đệ quyết sẽ hoàn thành. Chỉ khi nào đệ diệt trừ xong phản đồ Tôn Lãnh Thu, giải toả mọi dị nghị của mọi người và đồng đạo giang hồ về mối tương quan giữa đệ và Huỳnh Liên giáo hoặc u Linh giáo và chỉ khi toàn thể môn nhân đệ tử bản phái tin tưởng và trao trọng trách cho đệ, đệ mới nhận lại Lệnh phù này. ơ đây, chỉ có Cao tỷ tỷ là người có bối phận cao nhất, đệ xin giao lại Lệnh phù cho tỷ tỷ. Trọng trách bảo vệ sơn môn rất nặng nề, đệ tin rằng Cao tỷ tỷ sẽ được mọi người ủng hộ và hiệp lực.

Cao tỷ tỷ bảo trọng, mọi người xin hãy bảo trọng, Vương Thế Kỳ xin đi đây ?"

Nếu lúc đến sơn môn Hoa Sơn phái Vương Thế Kỳ hăm hở như thế nào thì bây giờ, lúc ly khai, chàng lại chùng lòng còn hơn thế ấy.

Vương Thế Kỳ của ba ngày trước đã chết đi, chỉ còn lại Vương Thế Kỳ của ngày hôm nay. Hơn thế nữa, Vương Thế Kỳ của ngày hôm nay, ngoài những căm phẫn đến tột cùng còn là một người hoàn toàn trầm tĩnh. Với những mưu ma chước quỷ chàng đã nếm trải từ khi thoát khỏi đầm Thủy trung nhược Thủy, Vương Thế Kỳ như đã tinh khôn bằng một người có đến ba mươi niên kỷ hoặc hơn. Vương Thế Kỳ đã lột xác hoàn toàn không còn như trước nữa.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Oct 20, 2014 7:51 pm

Hồi 11

Muốn nhận gia thân đâu phải dễ
Vương Thế kỳ hiển lộ thần công


Không những thế, Văn Phi Yến còn quay mặt về phía Vương Thế Kỳ và hối thúc, "Ðây là tam vị lệnh sư, đồng cấp với Vi di di trước kia.

Nếu ngươi đúng là người mà ta nghi thì ngươi phải hành động như thế nào ngươi có biết không?"

Không hiểu vì lẽ gì mà Văn Phi Yến bây giờ lại tỏ ra lo lắng cho Vương Thế Kỳ, hoàn toàn khác với lúc mới gặp.

Vừa không muốn phụ lòng Văn Phi Yến, vừa muốn nhân cơ hội này giải thích rõ hắc bạch. Vương Thế Kỳ vội vòng tay thủ lễ với ba nhân vật kia, "Hoá ra là tam vị tiền bối. Tiểu điệt Vương Thế Kỳ, gia mẫu Vi Tuyết Nương, xin ra mắt tam vị tiền bối.?"

Nghe thế, Văn Phi Yến chợt kêu lên, "Ta nghĩ không sai mà. Ngươi đúng là con của Vi di di rồi." Ðoạn, Văn Phi Yến vừa chạy đến nắm vào tay của một nữ nhân duy nhất trong ba nhân vật vừa xuất hiện, nàng ta vừa huyên thuyên, "Ðây là sư phụ ta và cũng là bảo tỉ của mẫu thân ngươi đó.Ngươi hãy gọi lại xem nào.?"

"Là bào tỉ của mẫu thân ư? Vậy đây chính là thân quyến duy nhất còn lại của ta sao?" Nghĩ xong, Vương Thế Kỳ liền nhìn chằm chằm vong nhân đó.

Nhờ có Văn Phi Yến lẹ miệng chỉ điểm, nên Vương Thế Kỳ phần nào nhận ra sự giống nhau giữa nữ nhân này và hình bóng của mẫu thân trong trí nhớ của Vương Thế Kỳ.

Thật sự xúc động, Vương Thế Kỳ lại lên tiếng, nhưng là lên tiếng hỏi lại Văn Phi Yến, "Văn cô nương nói có thật không? Vị đây là bào tỉ của...?"

"Của lệnh đường đó. Ngươi không nhận ra sự giống nhau của họ sao? Vì ngươi chưa từng gặp mặt nên ta chẳng trách ngươi không nhận ra. Ngươi cứ đưa tất cả bọn ta đến chỗ của lệnh đường thì mọi việc liền minh bạch thôi.?"

Văn Phi Yến càng nói, Vương Thế Kỳ càng bồi hồi xúc động. Cuối cùng, Vương Thế Kỳ không cầm được nữa, bèn sụp người xuống, "a di, Kỳ nhi không hề biết là Kỳ nhi còn có một a di nữa. Ðược gặp a di như thế này, ở chốn suối vàng hẳn tiên mẫu phải thỏa dạ.?"

Vị nữ nhân kia khi thấy Vương Thế Kỳ sụp người xuống hành lễ liền nhăn mặt tỏ vẻ không khứng chịu, có lẽ do chưa tin chắc Vương Thế Kỳ là người như Văn Phi Yến vừa nói, nhưng thần sắc của nữ nhân chợt biến đổi ngay lúc Vương Thế Kỳ vừa nói tròn câu.

Không những chỉ biến đổi thần sắc không thôi, vị nữ nhân kia còn bước gấp đến chỗ Vương Thế Kỳ đang sụp người xuống nữa. Vừa chộp vào hai đầu vai của Vương Thế Kỳ, vị nữ nhân vừa lay lay với Câu hỏi giật giọng, "Ngươi vừa mới nói gì? Cái gì là ở suối vàng với tiên mẫu? Không lẽ muội muội của ta đã... ?"

Cũng kinh hoàng không kém, Văn Phi Yến hỏi cướp lời, "Vi di di đã chết rồi ư? Ngươi nói thật không? Kẻ nào đã giết Vi di di chứ? Sao ngươi không mau nói đi.?"

Hai nhân vật kia hoàn toàn không biết phải làm gì trong một tình huống ngoài dự liệu thế này. Họ hết nhìn vào vị nữ nhân kia và Vương Thế Kỳ, lại quay về phía sau nhìn thiếu giáo chủ của họ. Họ quay lại và cũng thấy thiếu giáo chủ của họ đang lăng không lao đến.

Lao vượt qua vị trí mà Vương Thế Kỳ sụp người xuống, thiếu giáo chủ vừa buông tay điểm loạn vào Vương Thế Kỳ vừa rít lên, "Hắn nói như vậy mà tam vị cũng tin sao? Vừa mới nhận Vi lệnh sư là thân mẫu, nay lại nghe bọn ta muốn đến tận chỗ Vi lệnh sư sinh sống thì hắn liền đổi giọng. Bổn thiếu giáo chủ đến nửa phần cũng không tin ở Hành vi của thiếu giáo chủ không chỉ bất ngờ với tam vị lệnh sư kia và Văn Phi Yến không thôi, mà còn đầy bất ngờ đối với Vương Thế Kỳ nữa.

Huyệt đạo bị khống chế, Vương Thế Kỳ tự hận chính bản thân, "Thế Kỳ ơi Thế Kỳ, ngươi đã tam phen tứ thứ đều lầm phải gian kế của địch nhân, tại sao ngươi lại khinh suất đến vậy chứ?"

Còn đang tự trách là thế, tai Vương Thế Kỳ liền nghe vị nữ nhân đang đứng phía trước lên tiếng, "Thiếu giáo chủ, xá muội một thân một mình giữa Trung Nguyên, với thành kiến mà bọn chúng dành cho bổn giáo thì việc sống chết của xá muội khó có thể lường được.

Tiểu tử này có khi đúng là...?"

"Vi tam lệnh sư, chỉ vì cốt nhục tình thâm, Vi tam lệnh sư vì quá thương nhớ lệnh muội nên bị tiểu tử lừa dối. Nếu Vi tam lệnh sư không tin thì cứ để bổn thiếu giáo chủ tra vấn tiểu tử cho.?"

Bằng cương quyền của một thiếu giáo chủ, vừa thấy vị nữ nhân kia lùi lại tỏ ý tuân theo cách xử trí của mình, vị thiếu giáo chủ liền bước vòng ra phía trước Vương Thế Kỳ, vẫn trong tư thế cúi người xuống như đang hành lễ với hắn, và lên tiếng hỏi, "Xú tiểu tử, theo ngươi nói thì người mà ngươi gọi là mẫu thân đã chết?"

Vương Thế Kỳ nuốt hận đáp lời, "Không sai, vì nào có ai bất hiếu vô đạo đến phải rủa mẫu thân như thế?'

'

Thiếu giáo chủ lại hỏi, "Cũng như ngươi nói thì mẫu thân ngươi chính là Vi Tuyết Nương?"

Vương Thế Kỳ không thể không đáp, "Ðúng vậy, khi nãy ta đã nói rồi còn gì.?"

"Hừ, vậy còn phụ thân ngươi? Phụ thân ngươi có tính danh là gì?

Và thân phận của phụ thân ngươi ra sao?"

"Tiên phụ có húy danh là Vương uy, đại đệ tử của Hoa Sơn phái, có ngoại hiệu là Hoa Sơn nhất hiệp.?"

Vừa nghe Vương Thế Kỳ đáp thế, vị nữ nhân kia chợt rú lên, "Vậy thì đúng rồi, nhưng sao ngươi lại gọi là tiên phụ? Không lẽ phụ mẫu ngươi đều chết cả ư?"

Vương Thế Kỳ chớp mắt lộ vẻ đau thương nhưng Vương Thế Kỳ chưa kịp lên tiếng minh định một lần cho chắc chắn thì thiếu giáo chủ Huỳnh Liên giáo chợt cười lên sặc sụa, "Ha ha ha... xú tiểu tử ngươi thật khéo bịa chuyện đấy. Hừ, nhưng ngươi lại quên rằng nếu ngươi nói Vi lệnh sứ và trượng phu cùng chết thì sẽ không còn ai minh chứng được lai lịch của ngươi đâu. Rốt cuộc rồi lời ngươi nói chẳng được ai trong chúng ta tin cả.?"

"Thiếu giáo chủ, nhưng Văn Phi Yến này thì tin đấy.?"

Tiếp lời của Văn Phi Yến, sư phụ của nàng ta cũng nói, "Bản nhân cũng tin nữa, thiếu giáo chủ.?"

vị thiếu giáo chủ giật mình, "Vi tam lệnh sứ tin ư? Cả Văn muội nữa, Văn muội cũng tin vào những lời ba hoa của hắn sao?"

Văn Phi Yến đáp, "Vậy thiếu giáo chủ nghĩ sao khi hắn lần lượt nêu được đích danh của Vi di di và trượng phu? Trong khi chưa một ai trong chúng ta đề cập đến hai tính danh này?"

Vị thiếu giáo chủ lúng túng, "Ðiều này thì... Hừ, biết đâu tên tiểu tử này vì muốn dò xét sự tình của bổn giáo trong lần di nhập Trung Nguyên nên đã tìm hiểu tất cả từ trước? Chuyện rất có thể là như vậy!?"

Văn Phi Yến lắc đầu và đưa tay chỉ vào đại điểu vẫn đứng gần đó mà nói, "Không lẽ hắn vì muốn trà trộn vào bổn giáo để dò xét nội tình nên hắn đã kết thân với xí điêu và được xí điêu chở hắn đến tận đây ư? Thiếu giáo chủ đừng quên rằng dù thiếu giáo chủ đã phí nhiều tâm huyết nhưng thiếu giáo chủ vẫn chưa hề kết thân được với xí điêu đấy ?"

Nghe thế vị nữ nhân kia kinh ngạc kêu lên, "Yến nhi, hài tử có lầm không vậy? Không lẽ nào xí điêu lại cho một người là cỡi lên mình nó.

Nói gì đến việc xí điêu còn chở người đó đến tận đây.?"

Hai vị lệnh sứ còn lại cũng nhao nhao tán thành, "Vi tam muội nói đúng lắm. Chúng ta cũng chưa từng thấy xí điêu thân với ai khác ngoài tam muội và Văn Phi Yến. Làm gì có việc xí điêu đã chở tiểu tử kia đến đây?"

Vì muốn minh oan cho Vương Thế Kỳ, Văn Phi Yến mỉm cười bảo, "Nhị vị bá bá không tin ư? Thì đấy, xí điêu hiểu được những gì chúng ta nói cơ mà, sao nhị vị bá bá không thử hỏi xí điêu xem?"

Không chờ ai phải hỏi đến vì đại điểu đã nghe được tất cả. Ðại điểu vừa gật đầu vừa lững thững tiến lại gần Vương Thế Kỳ. Không những thế, trước bao ánh mắt ngỡ ngàng đại điểu còn khẽ đập đập cánh vào người Vương Thế Kỳ, trông rất là thân tình.

Vương Thế Kỳ buột miệng, "Xem ra ở đây chỉ có điểu huynh là thông tình đạt lý hơn.?"

Lời nhận định này của Vương Thế Kỳ đâu khác gì lời mắng chửi gián tiếp vị thiếu giáo chủ. Thiếu giáo chủ nổi giận quát lên, "Ngươi có ý mắng bổn thiếu giáo chủ đấy à? Ngươi không muốn sống nữa sao?"

Miệng thì quát còn hai chân của thiếu giáo chủ thì đảo bộ, định tìm một phương vị thích hợp để đánh Vương Thế Kỳ mà không gây nguy hại đến đại điểu. Nhưng tuy Vương Thế Kỳ bị chế trụ huyệt đạo, vẫn còn có đại điểu ở bên cạnh. Thấy sinh mạng của Vương Thế Kỳ bị uy hiếp, đại điểu cũng thậm thịch đôi chân để đi vòng quanh Vương Thế Kỳ như muốn dùng chính thân mình của nó che chắn cho Vương Thế Kỳ.

Thiếu giáo chủ càng sôi giận hơn, "Súc sinh, cả ngươi nữa, ngươi cũng chán sống rồi sao?"

Trước những diễn biến này xem ra còn có giá trị hơn gấp trăm lần những lời giải thích của Văn Phi Yến. Sư phụ của Văn Phi Yến và hai vị kia cùng khẩn thiết kêu lên, "Thiếu giáo chủ... ?"

Văn Phi Yến thì cuống cuồng, sợ vị thiếu giáo chủ kia sẽ thật sự vung chưởng đánh vào đại điểu trong cơn giận giữ, nàng bất kể tôn ti đã rít lên, "Hồ Vĩnh Lạc, nếu ngươi động vào xí điêu thì từ nay trở đi ngươi đừng nhìn ngó gì đến Văn Phi Yến ta nữa.?"

Cơn giận của vị thiếu giáo chủ có danh tánh là Hồ Vĩnh Lạc như Văn Phi Yến vừa gọi ngay lập tức liền xẹp xuống. Tuy nhiên, Hồ Vĩnh Lạc vẫn còn phần nào tức tối, "Vậy Văn muội nói đi, ta phải xử trí thế nào với tiểu tử này đây?"

Văn Phi Yến bĩu môi nói, "Người là thiếu giáo chủ chứ đâu phải Văn Phi Yến này. Thiếu giáo chủ muốn xử trí thế nào thì tuỳ ở thiếu giáo chủ vậy.?"

Hồ Vĩnh Lạc càng nghe càng lúng túng. Một trong hai vị lệnh sứ kia bỗng lên tiếng đề xuất, "Hay là như thế này vậy, chúng ta cứ tạm thời giữ tiểu tử lại. Chờ khi giáo chủ quay về sẽ xử trí tiểu tử sau, được không?"

"Hay lắm, cứ y như Dư lệnh sứ... ?"

Hồ Vĩnh Lạc còn đang nói dở thì Văn Phi Yến xen vào, "Hay cái gì mà hay? ai trong chúng ta bắt được hắn mà đòi giữ lại một cách ngang nhiên vậy?"

Biết Văn Phi Yến đang nói Hồ Vĩnh Lạc vì Hồ Vĩnh Lạc đã bằng thủ đoạn bất minh mới khống chế được Vương Thế Kỳ, sư phụ của Văn Phi Yến liền gắt nàng, "Yến nhi, đủ rồi đấy!?"

Văn Phi Yến chợt phụng phịu, "Ðồ nhi nói không phải sao? Nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, ít ra cũng phải quang minh lỗi lạc mới đúng.

Thiếu giáo chủ làm như vậy sao khiến mọi người phải tâm phục khẩu phục?"

Hồ Vĩnh Lạc không lấy thế làm giận, còn cười lên, "Ha ha ha... ta đã khống chế được hắn, đủ chứng tỏ là ta có mưu cơ hơn hẳn. Ta đâu cần hắn phục hay không phục ta. Nhưng nếu Văn muội muốn như thế cũng được." Nói xong, trước khi vươn tay giải huyệt cho Vương Thế Kỳ, Hồ Vĩnh Lạc còn hướng về tam vị lệnh sứ mà hỏi, "Lúc tam vị lệnh sứ vừa đến thì bổn thiếu giáo chủ đã bảo tam vị làm gì, tam vị còn nhớ không?"

Thấy cả ba cùng lẳng lặng gật đầu, Hồ Vĩnh Lạc liền nhanh tay giải huyệt cho Vương Thế Kỳ, và còn nhanh hơn khi Hồ Vĩnh Lạc nhảy lùi ra.

Tuy đoán biết ý đồ của Hồ Vĩnh Lạc là dùng ba vị lệnh sứ kia để hiệp lực vây bắt chỉ mỗi một mình mình, nhưng Vương THế Kỳ vẫn tỏ vẻ ung dung. Chờ khi chân khí nội nguyên đã thông suốt trở lại, sau một lúc huyệt đạo bị khống chế, Vương Thế Kỳ chợt đưa tay ra và vỗ vào mình đại điểu, "Ðiểu huynh thật là tận khổ, ta sẽ không quên điểu huynh đâu. Ðiểu huynh lùi lại đi, ta sẽ không việc gì đâu.?"

Nhưng lần này Vương Thế Kỳ đã lầm, đại điểu vẫn nguyên vị, không hề lùi lại theo lời Vương Thế Kỳ nói, đã thế đại điểu còn dùng đầu đẩy vào người Vương Thế Kỳ vài lượt.

Hiểu ý, Vương Thế Kỳ cười lớn, "Ha ha ha... điểu huynh không sợ cho ta mà sợ cho ba vị tiền bối kia sao?"

Thấy đại điểu gật đầu, tất cả mọi người đương diện đầu giật mình, kể cả Vương Thế Kỳ. Vương Thế Kỳ nhăn mặt, "Song phương chưa một lần tỷ đấu thì Ðiểu huynh dựa vào đâu mà đề cao ta đến vậy?

Ðiểu huynh không thấy ba vị tiền bối kia cùng đang tức giận với điểu huynh đó sao?"

Quả như lời Vương Thế Kỳ nói, ngoài Văn Phi Yến kinh ngạc và Hồ Vĩnh Lạc lo sợ thì tam vị lệnh sứ kia đều để lộ sắc mặt giận dữ. Vì họ làm sao tin được rằng cả ba người bọn họ liên tay vẫn không là đối thủ của một kẻ chỉ độ mười bảy, mười tám tuổi như Vương Thế Kỳ.

Không hiểu riêng sư phụ của Văn Phi Yến giận đến đâu nhưng Chính sư phụ của nàng là người lên tiếng đầu tiên, "Xí điêu, ngươi còn không mau lùi lại ư?"

Tuy chỉ là loài thú nhưng đại điểu cũng phân biệt rất rõ đâu là chủ nhân của nó và phải tuân theo mệnh lệnh của ai. Ðại điểu líu ríu lùi lại và lùi về phía Văn Phi Yến.

Chờ khi đại điểu đã lui đi, sư phụ của Văn Phi Yến dõng dạc nói, "Luật bất vị thân, dù ngươi có liên quan thế nào đến xá muội của ta đi nữa, ta cũng không thể trái lệnh mà nương tay cho ngươi. Tốt hơn hết là ngươi cứ tận lực bình sinh đi.?"

Nhìn cả ba người lần lượt tiến về phía mình, Vương Thế Kỳ vẫn nói, "a di, Kỳ nhi biết rồi. Kỳ nhi sẽ tự biết bảo trọng. Mời!?"

Mệnh lệnh là mệnh lệnh, chính a di của Vương Thế Kỳ động thủ trước, kéo theo sự động thủ của hai vị lệnh sứ kia.

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

chiêu thức của cả ba rõ ràng là Thập chỉ truy hồn, nhưng với sự vận dụng và liên tay của họ, Thập chỉ truy hồn này thật là thiên biến vạn hoá, đã vây chặt lấy Vương Thế Kỳ vào giữa như không còn một chỗ trống cho Vương Thế Kỳ xoay sở.

Nhận thức được sự lợi hại của họ, Vương Thế Kỳ nào dám sơ tâm.

Khẽ đảo người, Vương Thế Kỳ ngay tức khắc thi triển Nhất ma chi vạn ma bộ pháp.

Bọn họ cùng kêu lên.

"ồ, hay thật!?"

"Quái lạ! Tiểu tử chạy đâu rồi?"

"úy, đây là công phu gì đây?"

Riêng Vương Thế Kỳ thì mỉm cười, "Tam vị bất tất phải lo ngại.

Vãn bối vẫn chưa ra tay đâu.?"

Hai vị lệnh sứ kia chợt gầm lên.

"Thân thủ khá lắm đấy! Nhưng... đỡ.?"

"Tiểu tử khoan đắc ý vội! Tiếp chưởng.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

ai di của Vương Thế Kỳ cũng đâu dám chậm chân, vì còn Hồ Vĩnh Lạc đứng lược trận ở bên ngoài. Ngọc thủ vung lên, ai di của Vương Thế Kỳ kêu lên rành rọt, "Liên hoa tam tài trận, ngươi cứ liệu đấy!?"

Biết a di muốn nhắc khéo, Vương Thế Kỳ liền bảo, "Thú lắm, đây là lần đầu tiên vãn bối được mở rộng tầm mắt đây. Tam vị cứ thẳng tay cho.?"

"Vút ?"

"Vút ?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

Bất kể là trận thế hay chưởng kình giăng giăng đan xen vào nhau.

Vương Thế Kỳ cứ thản nhiên đi xuyên qua xuyên lại giữa họ như không hề gặp việc gì bất trắc đang ngăn trở bộ pháp.

Bao nhiêu lượt chưởng kình của họ đều bị rơi vào khoảng không, ngay cả lúc tưởng chừng đâu đã ập ngay vào đúng phương vị của Vương Thế Kỳ rồi.

Năm chiêu, mười chiêu rồi là hai mươi chiêu trôi qua. Thủy chung bọn họ ba người vẫn không làm gì được Vương Thế Kỳ. Ngược lại, như lời đã nói trước, Vương Thế Kỳ vẫn chưa một lần xuất thủ,dù là thử đỡ vào chưởng lực của họ.

ở bên ngoài, nếu Văn Phi Yến càng xem càng kinh ngạc thì Hồ Vĩnh Lạc càng mục kích càng thêm kinh hoàng. Sự kinh hoàng cao độ của Hồ Vĩnh Lạc càng tăng lên cao độ khi diễn tiến sự việc xảy ra tiếp đó Một trong hai vị lệnh sứ kia chợt quát lớn, "Tiểu tử, ngươi cứ lách tránh mãi như thế này thì đâu phải là hảo hán. Ngươi không dám đối chưởng với ta sao? ?"

Vương Thế Kỳ bật cười lên giòn giã, "Ðối thì đối, vãn bối đâu việc gì phải ngại.?"

Vị lệnh sứ kia gầm lên, "Ðỡ này.?"

Vị lệnh sứ thứ hai khi nhận định rõ được phương vị của Vương Thế Kỳ thì cũng nhanh tay xuất chiêu, "Tiếp chiêu.?"

Trong khi a di của Vương Thế Kỳ còn chưa biết là có nên đánh vào Vương Thế Kỳ với hai vị kia không thì Vương Thế Kỳ đã quát trả, "Chư vị hãy thận trọng. Ðỡ.?"

Song thủ cùng khoa lên, mỗi một tay Vương Thế Kỳ đả ngay vào chưởng kình của mỗi vị lệnh sứ, trông thật là liều lĩnh.

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

a di của Vương Thế Kỳ buột miệng kêu lên, "Là Thập chỉ truy hồn!

Nguy rồi!?"

Không hiểu là a di của Vương Thế Kỳ kêu nguy là nguy cho ai, nhưng hai tiếng chấn kình vang lên thật lớn.

"ầm.?"

"ầm.?"

Bụi cát tuy đang bay mịt mù nhưng a di của Vương Thế Kỳ cũng đã kịp nhận ra kết quả của lần giao chiêu vừa rồi.

a di của Vương Thế Kỳ không hiểu đang nghĩ gì khi lanh lảnh nạt lên, "Bản lãnh khá lắm đấy. Ðỡ này.?"

Vừa nghe tiếng nạt này của sư phụ Văn Phi Yến không thể không bồn chồn lo ngại. Và cả đại điểu đang đứng gần đó cũng vậy, đại điểu giẫm thình thịch hai chân như muốn chạy vào trận chiến đang bị cát bụi mịt mờ che khuất.

Giữa đám bụi mờ, có tiếng quát của Vương Thế Kỳ vang rõ lên mồn một, "a di cẩn trọng. Ðỡ.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

ở bên ngoài không ai biết rõ là chuyện gì đã xảy ra, ngoại trừ đại điểu vốn là loài thú nên mục lực rất tinh tường. Ðại điểu chợt lao đi như tên bắn và lao đúng vào một thân hình đang loạng choạng thoái lui từ giữa đám bụi mờ.

Ðến khi Văn Phi Yến nhận ra bóng người loạng choạng đó chính là sư phụ nàng, nàng liền lao đến với tiếng hỏi thất thanh, "Sư phụ, sư phụ có sao không?"

Lúc Văn Phi Yến vừa đỡ được thân hình của sư phụ vào vòng tay, đại điểu chợt quay đầu tiếp tục chạy vào giữa đám bụi vẫn còn vương vương đầy không gian. Và rồi có tiếng động kì quặc vang ra.

"Phạch, phạch.?"

Với những tiếng động như thế, Văn Phi Yến lẫn Hồ Vĩnh Lạc đều biết răng đại điểu đang vì sự bại trận của chủ nhân nên sinh giận. Ðại điểu đang dùng đôi cánh to khỏe của mình để giao đấu với Vương Thế Kỳ nên mới có những tiếng động đó và mới có những lớp bụi mù bay lên như vậy. Chẳng biết là điều gì đang xảy ra giữa lớp bụi mù nhưng chỉ ít lâu sau những tiếng động kia đã không còn vang lên nữa.

Cũng lúc đó, Văn Phi Yến chợt nghe sư phụ của nàng nói khe khẽ vào tai nàng, "Sư phụ chỉ giả vờ thế thôi. Hài tử hãy gọi xí điêu lại, chớ để bọn chúng hiểu lầm nhau.?"

Biết bọn chúng mà sư phụ muốn nói là xú tiểu tử kia và xí điêu, Văn Phi Yên cũng vội vàng ghé tai sư phụ và đáp nhỏ, "Chúng đã hết hiểu lầm rồi. Có lẽ xú tiểu tử kia đã kịp giải thích cho xí điêu nên sư phụ nghe, xí điêu đâu còn đập cánh nữa.?"

Thấy cả hai cứ phụ nhĩ qua lại như có điều gì đó ám muội, Hồ Vĩnh Lạc bực tức hỏi, "Văn muội đang làm gì đó?"

Văn Phi Yến vờ nhăn nhó, "Còn làm gì nữa nếu không phải là đang lo cho xí điêu gặp nguy?"

Tuy cảm thấy khó tin nhưng Hồ Vĩnh Lạc cũng không sao phản bác được.

Lúc đó có lẽ đại điểu đã nghe được câu nói của Văn Phi Yến nhưng không hiểu là Văn Phi Yến chỉ giả vờ, đại điểu liền chạy ra từ giữa đám bụi mờ với Vương Thế Kỳ ngồi trên lưng. Nhìn thấy mọi người, nhất là hai vị lệnh sứ kia đang mang thần sắc nhợt nhạt, Vương Thế Kỳ nhảy xuống từ lưng đại điểu và thản nhiên nói, "Chư vị tiền bối xin thứ cho tội mạo phạm của vãn bối. Thiếu giáo chủ, tuy tại hạ là người thắng cuộc nhưng vì muốn làm rõ chuyện này và muốn được diện kiến giáo chủ nên tại hạ tự nguyện lưu lại. Thiếu giáo chủ nghĩ sao?"

Quả là bất ngờ với mọi người, nhất là Hồ Vĩnh Lạc.

Hồ Vĩnh Lạc buộc lòng phải nói, "Ðược, ngươi biết nghĩ như thế cũng tốt. Vi tam lệnh sứ, việc quản cố tên kia giao cho Vi tam lệnh sứ đấy Hừ.?"
Hồi 12

Nhận a di nhận luôn tỷ tỷ
Sắm lề vật tế bái song thân


Chờ khi Hồ Vĩnh Lạc đi khuất hẳn trong sự giận dữ không rõ nguồn cơn, Vương Thế Kỳ vội hỏi a di, "a di có hề gì không?"

a di của Vương Thế Kỳ lắc đầu, "Không sao đâu. Ta còn chịu được May mà ngươi kịp nương tay.?"

Căn cứ theo ngữ điệu này, Vương Thế Kỳ chợt lo sợ cho a di. Vì rõ ràng khi nãy Vương Thế Kỳ với định tâm khác hẳn nên hầu như chỉ ra chiêu cho lấy có vậy thôi. Không ngờ người bị đả bại lại không phải là Vương Thế Kỳ mà là a di. Vậy là Vương Thế Kỳ đã rõ là a di chỉ giả vờ mà thôi, nhưng sao bây giờ a di lại nói như thế?

Vương Thế Kỳ mấp máy môi định hỏi cho ra lẽ thì bắt gặp ánh mắt nhìn kỳ dị của a di và của Vân Phi Yến nữa.

vương Thế Kỳ chợt động tâm và giả vờ nói khác đi, "May mà a di không sao.?"

Lúc đó, từ phía sau Vương Thế Kỳ chợt có âm thanh phát ra, "Tiểu tử, ngươi cứ gọi tam muội của bản nhân là a di luôn miệng, không lẽ ngươi đích thực là cốt nhục của tứ muội sao?"

Vương Thế Kỳ quay lại, đối mặt với hai vị lệnh sứ vẫn còn lưu lại đây chứ không cùng đi với Hồ Vĩnh Lạc.

Vương Thế Kỳ lộ vẻ ngạc nhiên, "Nhị vị tiền bối gọi tiên mẫu là tứ muội, không lẽ giữa tiên mẫu với nhị vị tiền bối cũng là... ?"

Biết Vương Thế Kỳ đã hiểu sai, từ phía sau, Vân Phi Yến chợt lên tiếng ngắt lời, "Không phải như ngươi nghĩ đâu. Sư phụ ta, mẫu thân ngươi và nhị vị bá bá đây vì đều là lệnh sứ đồng cấp của bổn giáo nên xưng hô với nhau là huynh muội.?"

Gật đầu, Vương Thế Kỳ thi lễ, "Tiểu điệt Vương Thế Kỳ xin tham kiến nhị vị bá bá.?"

Người lớn tuổi hơn trong hai vị lệnh sứ chợt đưa tay lên ngăn lại, "Là bại tướng, bản nhân đâu xứng nhận lễ của ngươi. Huống chi... ?"

Vị thứ hai tiếp lời, "Huống chi bọn ta còn chưa biết là giữa ngươi và tứ muội liệu có phải là mẫu tử thật sự hay không.?"

Vương Thế Kỳ hiểu ngay là cả hai vẫn còn phần nào hậm hực về lần chiến bại vừa rồi nên mới có thái độ như thế. Vương Thế Kỳ vì muốn hóa giải mọi hiềm khích nên cố nói thêm, "Nhưng dù sao vãn bối cũng phải giữ lễ của kẻ hậu sinh đối với bậc trưởng thượng là nhị vị tiền bối đây. Không lẽ như vậy vẫn không được sao?"

Người cao niên hừ lạnh, "Ðược thì đương nhiên là được rồi.

Nhưng bản nhân vẫn cảm thấy bất xứng.?"

Nhận thấy thành ý của Vương Thế Kỳ vẫn không lay chuyển được lòng dạ sắt đá, nếu không muốn nói là khí độ hẹp hòi của nhị vị sư bá, Vân Phi Yến nói chen vào, "Ðại bá, nhị bá, đâu phải chỉ riêng nhị vị bá bá là những người bại trận? Không lẽ nhị vị bá bá cứ để tâm mãi Chuyện đó mà quên rằng dù sao hắn cũng là một phần tử của bổn giáo sao?"

Vị cao niên cười lạnh, "Nếu hắn như ngươi nói thế bản nhân còn có thể chịu được. Nhưng chưa chắc hắn đã chịu khuất phục mình, nhận là người của Huỳnh Liên giáo như ngươi tưởng đâu. Không tin, ngươi cứ thử hỏi hắn xem.?"

Vương Thế Kỳ không chờ ai phải hỏi đã tự nói, "Là người của môn phái nào, điều đó không quan trọng. Quan trọng nhất là bản thân của mỗi người chúng ta đừng làm điều gì sai trái đến phải tự hổ thẹn với lòng là được. Nhị vị bá bá không cần phải nói nữa. Nếu Huỳnh Liên giáo không có bất kỳ hành động nào đi ngược lại với đạo nghĩa giang hồ và thuận theo lẽ trời, Vương Thế Kỳ đương nhiên sẽ tự xem mình là một phần tử của Huỳnh Liên giáo.?"

Hai vị lệnh sứ kia vừa nghe Vương Thế Kỳ nói xong bèn đưa mắt nhìn nhau. Sau đó, cả hai vùng cười lên. Và không nói thêm bất kỳ một lời nào nữa, cả hai cứ thế lẳng lặng bỏ đi.

Hoang mang, Vương Thế Kỳ qua lại và nhìn vào a di như muốn hỏi.

a di của Vương Thế Kỳ chợt thở dài, "Kỳ nhi, ngươi đừng mong ta sẽ giải đáp những nghi ngại của ngươi. Trước hết là ngươi hãy tự tìm hiểu lại. Bây giờ là đến chuyện giữa ta và ngươi đây. Chuyện gì đã xảy ra cho phụ mẫu của ngươi?"

Biết a di vẫn còn chưa tin lắm về quan hệ huyết thống giữa hai người. Vương Thế Kỳ sau một lúc đắm mình vào dĩ vãng buồn thương mới bắt đầu thuật lại, "Kể từ lúc Kỳ nhi bắt đầu hiểu biết thì Kỳ nhi và song thân đã sinh sống tại Bạch Phong sơn rồi. Từ đó, Kỳ nhi và tiên mẫu luôn để ý tìm Phong Nha huyệt động để mong có được Vạn Niên Thiên Ðịa Quả hầu khôi phục võ công cho tiên phụ.

Nhưng tạo hóa lại trêu ngươi, phải đến ngày khi song thân của Kỳ nhi lần lượt bị hãm hại, Kỳ nhi mới biết Phong Nha huyệt động tọa lạc ở đâu Càng nghe Vương Thế Kỳ thuật lại chuyện xưa, Vân Phi Yến và sư phụ của nàng càng thêm đau lòng. Vừa đau lòng cho cái chết thảm của Vi Tuyết Nương cùng trượng phu là Vương uy, cả hai vừa đau buồn cho số phận long đong của Vương Thế Kỳ.

Vì Vương Thế Kỳ tuy tìm được Phong Nha huyệt, nhưng lại bị kẻ ác chiếm mất Vạn Niên Tuyệt Ðịa Quả. Sau đó, khi Vương Thế Kỳ được Lưu Trúc Hàn nhận làm huynh đệ kết nghĩa, những tưởng đâu số phận đã mỉm cười với Vương Thế Kỳ. Nào ngờ, Vương Thế Kỳ một lần nữa lại bị hãm vào tuyệt địa. Nếu không phải Vương Thế Kỳ là ân nhân cứu mạng của đại điểu thì giờ này đây chưa chắc họ đã được gặp Vương Thế Kỳ.

Nhỏ lệ mừng mừng tủi tủi, a di của Vương Thế Kỳ nói, "Hài tử, ta... ta... hà, hài tử thật là cơ khổ! Vậy là ta không còn hy vọng gì được gặp lại nhị muội của ta nữa rồi.?"

Vương Thế Kỳ cũng nói, "Nhưng dẫu sao ở dưới cửu tuyền tiên mẫu hẳn cũng mừng về việc Kỳ nhi được trùng phùng với a di. Tất cả những chuyện này có lẽ cũng là do vong linh của tiên mẫu xui khiến nên mới xảy ra thật đúng lúc. Bằng không điểu huynh đâu phải ngẫu nhiên đến được chỗ của Kỳ nhi.?"

Vân Phi Yến reo lên tán thưởng, "Ngươi nói phải lắm, theo gia sư nói lại thì xí điêu này là do Vi di di cứu mạng và nuôi dưỡng. Có lẽ chính vong linh của Vi di di đã đưa xí điêu đến với ngươi. Ta tin chắc là như vậy ?"

Lúc đó, đại điểu chợt gật đầu vài lượt như hàm ý tán thành nhận định này.

Vương Thế Kỳ vừa mừng vừa kinh ngạc, "Thì ra điểu huynh là do tiên mẫu nu ôi dưỡng ư? Thảo nào... ?"

Nhưng a di của Vương Thế Kỳ, là Vi Tuyết Ngọc, chợt ngắt lời, "Theo ta thì chỉ là ở hiền gặp lành mà thôi. Xí điêu nếu không gặp được hài tử là người có tâm tánh thiện lương thì xí điêu khó tránh khỏi cái chết. Ngược lại, nếu hài tử không phải là người tốt thì làm gì có cơ may thoát khỏi cảnh lao lung của hóa công?"

Vân Phi Yến liền phản bác, "Sư phụ đừng quên bản lãnh cao minh của hắn...?"

"Yến nhi, con là tỷ tỷ của Kỳ nhi, con không thể gọi Kỳ nhi bằng hai chữ đệ đệ được sao?"

Vân Phi Yến bèn reo lên, "Vậy thì đồ nhi càng thích nữa. Chà chà... hảo đệ đệ của ta. Ðể ta nói tiếp cho đệ đệ nghe nha. Với công phu Hàng ma chưởng, đệ đệ dù không gặp xí điêu thì theo ta trước sau đệ đệ cũng thoát được thiên la địa võng như thường. Ta nói có đúng không, đệ đệ? Ðồ nhi nói có đúng không, sư phụ?"

Mỉm cười, Vi Tuyết Ngọc lặng thinh chờ nghe Vương Thế Kỳ sẽ đối đáp như thế nào với Vân Phi Yến.

Vương Thế Kỳ lắc đầu, "Ðó là tỷ tỷ chưa nhìn thấy địa hình hiểm trở của Thủy trung nhược thủy nên tỷ tỷ mới tưởng như vậy. Chỉ nói riêng về độc thủy mà thôi cũng đủ làm nản lòng tất cả những ai lâm vào hoàn cảnh như đệ rồi.

"Nhưng rõ ràng là đệ đệ vẫn còn sống dù đã rơi đúng phải độc thủy kia mà?"

Vương Thế Kỳ lại lắc đầu, "Có thể là hoàng thiên hữu nhãn hay sao, đệ đệ có được cái may mắn là gặp lúc độc thủy vì lẽ nào đó chợt mất đi. Chứ như bây giờ, nếu ai đó bảo đệ chạm thử tay vào độc thủy một lần nữa thì đệ không dám.?"

Vân Phi Yến phụng phịu hỏi sư phụ, "Sao lạ thế, sư phụ? Ðã là độc thủy thì tại sao lúc có lúc không? Nếu không phải như thế thì tại sao hắn... à, đệ đệ của đồ nhi lại vẫn không bị độc thủy hủy diệt?"

Vi Tuyết Ngọc cũng đang băn khoăn về điều này, "Như Kỳ nhi nói thì chính Ðộc Vương, một kỳ nhân có thật cách đây ngoài trăm năm và Vô Danh Tăng nữa, vẫn không thoát chết bởi độc thủy. Chuyện xảy ra cho Kỳ nhi quả là kỳ lạ! Hay là... ?"

Vân Phi Yến hối hả hỏi, "Sư phụ vừa nghĩ ra điều gì?"

Vi Tuyết Ngọc thở dài, "Chưa chắc ta đã đoán đúng. Bằng không Kỳ nhi không thể không chết.?"

"Nhưng là điều gì, sư phụ?"

Vi Tuyết Ngọc vừa nhìn Vương Thế Kỳ vừa đáp lời Vân Phi Yến, "Theo ta nghĩ có lẽ trước đó Kỳ nhi đã được phục sẵn một loại kỳ dược gì đó rồi nên mới có khả năng kháng độc. Nhưng ta không sao nghĩ ra là loại kỳ dược gì lại có công năng cao hơn các loại giải dược Của độc Vương?"

Biết a di muốn hỏi chính mình, Vương Thế Kỳ làm tỉnh đáp, "Kỳ dược ư? Chắc là không có đâu. Nếu có thì Kỳ nhi phải nhớ chứ.?"

Vân Phi Yến dù đang cố tâm dò xét từng phản ứng dù là nhỏ nhặt của Vương Thế Kỳ, nhưng nàng ta cũng đành phải tiu nghỉu nét mặt khẽ lên tiếng, "Vậy thì lạ thật. Không lẽ ngay lúc sanh ra, đệ đệ đã được Vi di di dạy cho thuật kháng độc? Nhưng trên đời này làm gì có loại công phu có thể kháng được bách độc?"

Nhận thấy Vương Thế Kỳ dường như chưa nói hết sự thật, đó là theo cảm tính của một nữ nhân, Vân Phi Yến vụ thỏi, "Còn bộ pháp mà đệ đệ đã thi triển, tên của bộ pháp đó là gì vậy? Có phải bộ pháp đó cũng là do Vô Danh Tăng lưu lại không?"

Vương Thế Kỳ vì lần lập trọng thệ trước kia nên nào dám nửa lời nói đến Vạn thế ma quân và Nhất ma chi vạn ma bộ pháp. Do đó, vương Thế Kỳ liền cứ y như lối giải thích với Lưu Trúc Hàn mà nói cho Vân Phi Yến nghe, "Ngoài Hàng Ma chưởng, Vô Danh Tăng không còn lưu lại thêm bất kỳ một công phu nào cả. Riêng bộ pháp đó chính là do đệ tự nghĩ ra mà luyện thành, lúc đệ phải xông pha và đối chọi với cuồng phong trong Phong Nha huyệt động.?"

"Tự nghĩ ra ư? Ðệ đệ làm được điều đó ư?"

Vương Thế Kỳ mỉm cười, "Do hoàn cảnh khắc nghiệt, bức bách nên đệ không thể không làm càn. Chỉ tổ làm trò cười cho a di và tỷ tỷ thôi.?"

"Không là trò cười đâu. Ta nói thật nha, với bộ pháp này, bóng nhân ảnh của đệ đệ cứ một biến thành trăm thì đừng nói là vài ba người, có đến mấy mươi người cùng đánh vào đệ đệ đi nữa cũng chỉ phí công vô ích mà thôi.?"

Nghe Vân Phi Yến bảo thế, Vương Thế Kỳ giật mình, "Thật sao tỷ tỷ?"

vi Tuyết Ngọc lên tiếng thừa nhận, "Yến nhi nói không sai. Trận chiến vừa rồi chính ta cũng phải bối rối vì không biết bóng nào là hư, bóng nào là thực.?"

Vân Phi Yến cũng nói, "Thì chính ta lúc giao đấu với đệ đệ, ta cũng lâm vào tình trạng tương tự mà.?"

Vi Tuyết Ngọc chợt thở dài, "Biển học thật là mênh mang không biết đâu là tận cùng. Như công phu Thập chỉ truy hồn vậy, bổn giáo vốn xem công phu này là tuyệt kỹ trấn sơn, chỉ truyền thụ cho các vị lệnh sứ trở lên mà thôi. ay vậy mà khi Kỳ nhi cùng luyện với Hàng ma chưởng lại khiến cho công phu đó biến đổi khác đi so với nguyên bổn. Ðiều đó chứng tỏ rằng trong kinh văn khẩu quyết của Hàng ma chưởng phải hàm chứa một nội công tâm pháp thượng thừa của Phật môn. Bằng không phải như thế thì phải giải thích như thế nào về nội lực thâm hậu của Kỳ nhi.?"

Vương Thế Kỳ ngẫm lại và gật đầu tán thành, "a di luận việc đúng lắm. Chính Kỳ nhi cũng không ngờ là nội lực của Kỳ nhi lại uyên thâm đến như vậy.?"

Vân Phi Yến với tâm tính thiện lương, nàng mừng cho Vương Thế Kỳ, " Như thế nào cũng được. Tất cả chỉ vì trời không phụ lòng người ngay mà thôi. Ðã có đệ đệ ở bên ta, từ nay về sau ta không còn sợ bị kẻ khác quấy rầy nữa.?"

"Kẻ khác? Quấy rầy? Tỷ tỷ muốn nói đến ai vậy?"

Vân Phi Yến chưa kịp đáp thì Vi Tuyết Ngọc đã gạt ngang, "Yến nhi không được nói càn. Chuyện đó chỉ là thường tình mà bất kỳ nhi nữ nào cũng phải trải qua. Sao lại nói là quấy rầy được?"

Vân Phi Yến thè lưỡi ra, "Nhưng đồ nhi lại không ưng chuyện đó.

Như sư phụ vậy, đồ nhi dường như không hề có hứng thú nào đối với Chuyện mà sư phụ cho là thường tình đó.?"

Ðoán được tám chín phần, Vương Thế Kỳ mỉm cười nói, "u ng hay không ưng là tùy ở tỷ tỷ. Còn kẻ khác muốn quấy rầy tỷ tỷ thì là chuyện thường tình của kẻ khác, đâu có thể tùy ở tỷ tỷ muốn hay không muốn?"

"Nhưng đã là chuyện ta không hề mong muốn thì tại sao hắn lại không bu ông tha cho ta? ?"

Vi Tuyết Ngọc vụt thở dài, "Hà, mãi rồi ta cũng không biết phải giải quyết như thế nào đây. Một bên là đồ đệ còn một bên là... Mà thôi, chúng ta hãy quay lại chỗ trú chân, để ta xem có tìm được cho Kỳ nhi một bộ y phục nào cho tươm tất không. Sau đó chúng ta còn phải sắm sanh ít lễ vật rồi đến tế bái cho song thân của Kỳ nhi nữa. Ði thôi nào.?"

với bộ võ phục khá vừa vặn và được Vi Tuyết Ngọc sửa sang lại đầu tóc, Vương Thế Kỳ như biến thành một người khác hẳn. Và chàng không thể không ngượng ngùng trước những ánh mắt tán thưởng của a di và Vân Phi Yến.

Ðến như đại điểu, khi cả ba người sắm sanh lễ vật xong và định nhờ đại điểu đưa đến Bạch Phong sơn cho mau lẹ, đại điểu đã không nhận ra Vương Thế Kỳ trong bộ dạng mới này. Dù Vân Phi Yến đã hết lời phủ dụ, nhưng đại điểu vẫn không để cho Vương Thế Kỳ đến gân Chỉ khi Vương Thế Kỳ lên tiếng thì đại điểu mới nhận ra. Chàng nói, "Ðiểu huynh, không lẽ đến âm thanh giọng nói của ta mà điểu huynh vẫn không nhận ra sao? Ðiểu huynh không thích ta được vận y phục tươm tất sao? Hóa ra điểu huynh cũng nhận định mọi người qua bộ dạng bên ngoài à?"

Ðại điểu sau vài cái gật đầu rồi lại lắc đầu khiến cho mọi người không sao đoán được ý tứ.

Sau cùng, Vương Thế Kỳ mới vỡ lẽ khi chàng hỏi Vân Phi Yến, "Tỷ tỷ, trong lần nhập Trung Nguyên này, có ai trong môn hạ bổn giáo thường vận y phục như thế này không?"

Vân Phi Yến lắc đầu, "Ngoại trừ sư phụ và ta vốn là người Trung Nguyên vẫn ưa ăn vận theo lối của người Trung nguyên. Kỳ dư tất cả đều vận y phục truyền thống của bổn giáo là ngoại tộc so với Trung Nguyên.?"

"Thế còn Hồ Vĩnh Lạc và hai vị lệnh sứ kia thì sao?"

Vân Phi Yến khẽ liếc nhìn sư phụ rồi mới đáp, "Ðại bá và nhị bá vì muốn trà trộn vào giang hồ Trung Nguyên nên mới cải dạng như thế.

Nhưng họ chỉ mới cải dạng đây thôi.?"

"Còn Hồ Vĩnh Lạc, tỷ tỷ vẫn chưa nói kia mà?"

"Hồ Vĩnh Lạc thì khác. Hắn vì muốn đeo đuổi ta nên mấy năm gần đây, hắn vẫn vận y phục của người Trung nguyên.?"

"Vậy điểu huynh thường có thái độ như thế nào mỗi khi gặp Hồ Vĩnh Lạc?"

Vân Phi Yến hậm hực, "Cũng như ta, xí điêu không bao giờ ưa thích tên Hồ Vĩnh Lạc cả. Dù hắn có là...?"

Vi Tuyết Ngọc bỗng gắt, "Yến nhi, con lại gán cho xí điêu một ý nghĩ của chính con rồi.?"

Như để phản bác lời nói của Vi Tuyết Ngọc, đại điểu chợt giẫm hai chân và lắc đầu vài lượt.

Vương Thế Kỳ bật cười, "Vậy thì đệ hiểu rõ rồi. Chỉ vì đệ có lối ăn vận giống với Hồ Vĩnh Lạc là người mà điểu huynh trông không được thuận mắt, nên điểu huynh mới tỏ ra xa cách với đệ. Phải thế không, điểu huynh?"

Thấy đại điểu lần này lại gật đầu, Vi Tuyết Ngọc sau khi mỉm cười, bèn tư lự nói, "Dẫu sao Kỳ nhi và Yến nhi đừng quên rằng chúng ta là môn hạ của Huỳnh Liên giáo, còn Hồ Vĩnh Lạc thì lại là thiếu giáo chủ. Hai ngươi nói năng nên phải dè chừng đó.?"

Vân Phi Yến hất mặt về phía khác, tỏ y không hài lòng.

Còn Vương Thế Kỳ thì nói với đại điểu, "Ðiểu huynh, đây đã là đất của Trung Nguyên rồi. Từ nay về sau, điểu huynh sẽ còn trông thấy có nhiều người vận y phục theo lối này. Ðiểu huynh có thận trọng cũng nên, nhưng điểu huynh hãy tập phân biệt mọi người dựa theo giọng nói đi là vừa.?"

Thấy đại điểu gật đầu lộ vẻ đã hiểu, Vương Thế Kỳ mới bảo đại điểu, "Bây giờ phiền điểu huynh hãy đưa ta đi một đôi đường. Sau đó điểu huynh phải quay lại đưa a di và tiểu chủ nhân đến với ta. Ðược không điểu huynh?"

Chờ đại điểu tỏ dấu ưng thuận xong, Vương Thế Kỳ liền tung người nhảy lên lưng đại điểu.

"a di, tỷ tỷ, hai người hãy đến sau vậy.?"

"Vút ?"
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Oct 20, 2014 8:14 pm

Hồi 13
Ðau lòng trước cảnh quá tang thương
Vì chính nghĩa một phen giao đấu


Người đến sau Vương Thế Kỳ chính là Vân Phi Yến.

Vân Phi Yến trông thấy sắc mặt của Vương Thế Kỳ buồn rười rượi, liền hỏi, "Ðệ đệ không tìm được hài cốt của song thân ư?"

Vương Thế Kỳ đau đớn, "Ðệ không ngờ lần xa cách vừa rồi lại dài những năm năm. Ðừng nói gì hài cốt bị muông thú quấy nhiễu, chỉ riêng việc phơi nắng dầm sương cũng đủ làm cho tất cả đều bị hủy hoại. a, đệ đúng là bất hiếu tử mà.?"

Vân Phi Yến không biết nói gì hơn ngoài lời an ủi, "Ðệ không có lỗi đâu Là hoàn cảnh đưa đẩy mà thôi. Vả lại không phải bây giờ để đã thành nhân và đang quay lại đây sao? Ðệ đừng tự thống trách mình nữa.?"

vương Thế Kỳ đáp, "Tuy biết là thế, nhưng là con, đệ làm sao chịu được việc song thân phải tử vô địa táng mà không có lấy một mộ huyệt như mọi người?"

Vân Phi Yến đưa mắt nhìn quanh, rồi bảo, "Hay là ta và đệ cùng quay lại chỗ lưu ngụ trước đây của đệ đệ, chúng ta cứ lập ở đó một mộ chí và tế bái ở đó?"

Vương Thế Kỳ gật đầu, "Ðành phải như vậy thôi. Nhưng chúng ta hãy chờ a di đến đã.?"

Trong khi chờ đại điểu đưa a di đến, vì đại điểu chỉ có thể chở mỗi lần có một người, Vương Thế Kỳ chợt hỏi, "Sao tỷ tỷ lại gọi điểu huynh là xí điêu?"

Vân Phi Yến bật cười, "Không phải thế sao? Ðệ cứ trông bộ dạng của xí điêu thì biết là ta gọi đâu có sai.?"

"Là tỷ tỷ đặt tên cho điểu huynh à?"

"Theo gia sư kể lại thì từ lúc Vi di di cứu được xí điêu, gia sư và Vi di di chỉ gọi là tiểu nhi mà thôi. Ðến khi ta được gia sư cưu mang và giáo dưỡng, ta cứ gọi là xí điêu mãi nên đã thành tên. Ðến gia sư cũng đã quen cách gọi này của ta.?"

Vương Thế Kỳ cười theo rồi hỏi lại, "Phàm là loài điểu, lý ra điểu huynh phải kêu thành tiếng mới đúng. Tại sao cho đến bây giờ đệ vẫn chưa lần nào nghe được tiếng của điểu huynh?"

Vân Phi Yến lắc đầu giải thích, "Muốn biết rõ mọi việc thì trừ phi xí điêu biết nói và thuật cho chúng ta nghe mới được. Thật ra khi Vi di di cứu được xí điêu thì xí điêu đã bị ai đó cắt mất một phần lưỡi rồi.?"

"ôi chao, ai lại tàn độc và đối xử quá tác tệ với điểu huynh vốn chỉ là muông thú như vậy chứ?"

Vân Phi Yến chắt lưỡi nói, "Nói gì đến cắt lưỡi, lúc xí điêu gặp được Vi di di thì toàn thân của xí điêu đâu đâu cũng có thương tích cả Chỉ cần Vi di di chậm tay một chút trong việc chữa thương thì xí điêu đã Chết từ lâu rồi.?"

Không ngờ chỉ là một loài vật mà đại điểu cũng không thoát được những cảnh khổ do những bàn tay độc ác gây ra. Vương Thế Kỳ lặng người đi một lúc lâu.

Sau đó, Vương Thế Kỳ chợt hoàn hồn và nhớ lại thực tại. Chàng đột nhiên hỏi, "Tỷ tỷ, khi nãy tỷ tỷ có nói là đại bá và nhị bá vì muốn chà trộn vào giới giang hồ Trung Nguyên nên mới cải trang, không hiểu Huỳnh Liên giáo đang muốn thực hiện một mưu đồ gì vậy?"

Vân Phi Yến thoáng biến sắc và khó khăn lắm nàng mới đáp được, "Ðương nhiên là lần nhập Trung Nguyên này bổn giáo phải có mục đích. Nhưng là mục đích gì, thì ta không biết.?"

Không tin vào lời của Vân Phi Yến, Vương Thế Kỳ gặng hỏi, "Là tỷ tỷ không biết hay không dám nói?"

Vân Phi Yến lúng túng, "Ta... ta không biết, thật đấy.?"

vương Thế Kỳ nhìn ngay vào Vân Phi Yến, "a di là tam lệnh sứ, còn tỷ tỷ thì là môn đồ của a di, tỷ tỷ không biết thì ai biết đây? Hay Huỳnh Liên giáo đang có mưu đồ không lấy gì làm tốt đẹp, nên tỷ tỷ không dám nói ra? Là mưu đồ gì, tỷ tỷ?"

"Ta... ta...?"

Ðang lúc Vân Phi Yến cứ mãi ấp úng mà không nói được rõ lời, từ phía bên trên chợt có một âm thanh vọng xuống, "Vân nhi, ngươi nói cho hắn nghe đi. Ta không bắt tội đâu.?"

Ngước mắt nhìn lên, Vương Thế Kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy một vị bạch diện lão nhân trạc ngũ tuần đang điềm nhiên đứng nhìn cả hai từ trên một khối đá lớn. Vì đứng ở chỗ trống nên theo gió giật, tấm trường bào bằng gấm của bạch diện lão nhân cứ tung bay phấp phới trông thật là uy phong.

Trái ngược với sự kinh ngạc của Vương Thế Kỳ, Vân Phi Yến hoảng hốt hành lễ, "Giáo chủ? Thuộc hạ xin tham kiến giáo chủ.?"

Nghe thế, Vương Thế Kỳ cũng vội vàng thi lễ, "Vãn bối Vương Thế Kỳ,là...?"

Ðưa tay ngăn lại, giáo chủ Huỳnh Liên giáo ung dung phát thoại, "Ta đã gặp Lạc nhi và đã biết ngươi là ai rồi. Không phải ngươi đang muốn biết hành vi của bổn giáo có đi ngược với đạo nghĩa giang hồ hay không đó sao? Ðược, để ta nói và ngươi sẽ tự quyết định là có theo hay không theo bổn giáo.?"

Vương Thế Kỳ ưỡn người ra và dõng dạc đáp, "Nếu giáo chủ chịu nói thì vãn bối chờ nghe.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo gật đầu khen, "Khí phách lắm! Ðởm lược lắm! Ngươi đúng là hạng người uy vũ năng bất khuất đó. Vậy thì nghe đây. Ngươi đã biết gì về hiện tình giang hồ Trung nguyên?"

Chàng lắc đầu, "Vãn bối chỉ là người lần đầu tiên xuất đạo, nên không dám lạm bàn đến những điều mà vãn bối không rõ.

"Nói hay lắm và cũng minh bạch lắm! Vậy nếu ta nói võ lâm Trung Nguyên hiện giờ đang chia năm xẻ bảy vì tranh giành ngôi vị minh chủ thì ngươi tin không?"

Cháng đáp, "Chuyện tranh giành thế lực thì đời nào mà chẳng có.

Vãn bối không lấy làm lạ về điều này.?"

"Vậy ngươi nghĩ sao nếu ta cho ngươi biết rằng Tử Dương Thủ Tôn Lãnh Thu hiện đang có tham vọng độc bá võ lâm.?"

Chàng giật mình, "Là hắn ư? Hắng không sợ làm chuyện quá tầm tay của hắn ư?"

"Không quá đâu. Nếu ngươi biết rõ về hiện tình của võ lâm Trung Nguyên.?"

Chàng vòng tay lại, "Vãn bối xin được lĩnh giáo.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo mỉm cười, "Bằng vào niên kỷ của ngươi mà chịu nghe lời của tôn trưởng như thế này quả là hiếm thấy. Phải chi Lạc nhi được nửa phần như ngươi thì ta đã toại nguyện lắm rồi.?"

"Giáo chủ, Hồ huynh rõ là người có tâm tư thông tuệ, tiền đồ của Hồ huynh vãn bối không dám so bì.?"

Người đừng quá tự khiêm như thế, kẻo làm nhụt đi nhuệ khí của nam nhi.?"

Nói xong vẫn đứng trên khối đá lớn, giáo chủ Huỳnh Liên giáo cứ đưa mắt nhìn xa xăm và bắt đầu độc thoại.

"Giang hồ thất đại môn phái ngoài Thiếu Lâm và Võ Ðang nhị phái cứ ngủ yên trên cương vị Thái sơn bắc đẩu của họ thì năm phái còn lại luôn gây hấn với nhau. Tôn Lãnh Thu với tham vọng của hắn đã đưa Hoa Sơn phái vào làm một với Tam Tuyệt bảo. Và Tam Tuyệt bảo bây giờ là một thế lực đáng gờm có khi còn hơn hẳn nhị đại phái Thiếu Lâm, Võ Ðang. Bốn phái còn lại thì Nga Mỹ, Không Ðộng sắp sửa đi vào con đường mà Hoa Sơn đã khởi xướng. Riêng Côn Luân và Tuyết Sơn vì ở mãi cực tây nên chịu ảnh hưởng của u Linh giáo.

Ðáng lẽ hai pháp này đã gia nhập u Linh giáo từ lâu rồi mới phải, chỉ vì u Linh giáo tự rối loạn nội tình nên gần đây u Linh giáo mới có thái độ với Côn Luân và Tuyết Sơn. Tựu chung, võ lâm Trung Nguyên bây giờ đang bị xâu xé bởi ba thế lực.?"

"Vậy còn Cái bang thì sao.?"

Giáo chủ Huynh Liên giáo cười khinh khỉnh nói, "Bản lãnh của Thần cái nhất chưởng bạt sơn Vệ Hồ Hiệp tuy cũng đáng kể là đại cao thủ, nhưng Cái bang đâu thể làm gì được nếu chỉ có một mình Thần cái.?"

"Vậy lần này du nhập Trung Nguyên, giáo chủ định liên minh với phe nào? Là Tam Tuyệt bảo hay u Linh giáo?"

Quắc mắt nhìn xuống, giáo chủ Huỳnh Liên giáo cao giọng hỏi, "Sao ngươi lại hỏi chỉ hai phe này? Còn Thiếu Lâm, Võ Ðang ngươi không tính đến ư?"

Vương Thế Kỳ chậm rãi đáp, "Vãn bối chỉ thuận miệng mà kể ra thế thôi. Vả lại... ?"

"Sao?"

"Theo vãn bối nghĩ, có lẽ giáo chủ không bao giờ muốn kết minh với những người đã quen tụng niệm tu hành.?"

"Ngươi nghĩ như thế thật ư.?"

Chàng kinh ngạc, "Không lẽ giáo chủ thật sự muốn kết minh với nhị đại phái này.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo sau một lúc nhìn dò xét Vương Thế Kỳ bèn nói một cách mập mờ, "Ðương nhiên là không rồi. Nói thật ra ý định của ta vào lúc này chỉ là một báo thù cho tứ lệnh sứ, tức là tìm đến Hoa Sơn phái mà thôi.?"

Biết ý của giáo chủ, Vương Thế Kỳ lại vòng tay thi lễ, "Giáo chủ có lòng nghĩ đến mối gia thù của vẫn bối, vãn bối thật sự cảm kích.?"

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo vờ sắc mặt mừng rỡ kêu lên, "Nghĩa là ngươi đồng ý với chủ trương của bổn giáo? Ngươi sẽ gia nhập vào bổn giáo?"

Vương Thế Kỳ lắc đầu, "Giáo chủ hiểu sai ý của vãn bối rồi.?"

"Hiểu sai? Không phải người vừa mới nói đến hai chữ cảm kích là gì?"

Chàng đáp, "Báo thù cho song thân là bổn phận của vãn bối.

Thanh lý môn hộ cũng là phận sự của vãn bối. Y vãn bối muốn nói là xin giáo chủ đừng lý gì đến tư sự của vãn bối. Vãn bối tự lo liệu được.?"

Sắc mặt biến đổi, giáo chủ Huỳnh Liên giáo tự đánh mất đi phong độ khi nghiến răng rít lên, "Ngươi... ?"

Vừa kịp lúc có tiếng vỗ cánh của đại điểu, giáo chủ Huỳnh Liên giáo chợt ngừng lời trước khi thốt ra tiếp những lời khó nghe.

Chưa kịp ổn định cước bộ, Vi Tuyết Ngọc vội vàng lên tiếng, "Thuộc hạ tham kiếm giáo chủ." Ðoạn quay sang Vương Thế Kỳ hỏi, "có Chuyện gì thết Kỳ nhi, hài tử vừa vô lễ với giáo chủ à.?"

Trong khi Vương Thế Kỳ lắc đầu và chưa biết phải bắt đầu nói từ đâu cho a di hiểu, giáo chủ Huỳnh Liên giáo bỗng làm mặt giận và bảo, "Tam lệnh sứ thử nghĩ xem. Ta vì muốn báo thù cho tứ lệnh sứ nên định tìm đến Hoa Sơn phái, nhưng hắn lại bảo đó là việc của hắn.

Hắn không muốn bổn phái can dự vào.?"

Không nghe thấy Vương Thế Kỳ tranh biện, Vi Tuyết Ngọc trách, "Sao thế Kỳ nhi? Giáo chủ chỉ muốn điều tốt cho chúng ta thôi mà.?"

Tuy không tiện tranh cãi với a di, nhưng chàng vẫn nói, "ai di, đó là di mệnh của tiên mẫu. Tiên mẫu muốn chính tay hài nhi hài nhi phải báo thù. Hai nhi đâu thể nương tay ai khác được.?"

"Nhưng giáo chủ đâu phải ngoại nhân. Dẫu sao ta và lệnh đường vẫn là người của Huỳnh Liên giáo mà?"

Vương Thế Kỳ lắc đầu quầy quậy, "Nếu tiên mẫu thật sự muốn hài nhi dựa vào Huỳnh Liên giáo để báo thù rửa hận thì tiên mẫu khi trăn trối đã bảo hài nhi tìm đến trú xứ của Huỳnh Liên giáo rồi.

Nhưng tiên mẫu đâu có lời nào nhắc đến điều này.?"

Giáo chủ Huỳnh Liền giáo nghe thế liền cười lạnh, "Hừ, nhưng gián tiếp tứ lệnh sứ đã bảo ngươi phải quay về với bổn giáo rồi đó.?"

Chàng hoang mang, "Giáo chủ nói như thế là có ý gì? Dựa vào đâu mà giáo chủ cho là tiên mẫu đã gián tiếp bảo vãn bối phải làm điều đó?"

Ném về Vương Thế Kỳ một cái nhìn sắc lạnh, giáo chủ Huỳnh Liên giáo buông thõng một câu, "Thập chỉ truy hồn.?"

Chàng kêu lên, "Là Thập chỉ truy hồn ư? Là ý gì?"

Nếu tứ lệnh sứ không xem ngươi là người của bổn giáo thì sẽ không bao giờ truyền thụ công phu độc môn của bổn giáo cho ngươi.

Bằng vào hành động này, chính tứ lệnh sứ đã gián tiếp bảo ngươi phải đầu nhập và tuân theo sự phân phó của bổn giáo rồi đó.?"

Sau một lúc giao động, Vương Thế Kỳ dần bình tâm lại. Chàng ung dung nói, "Giáo chủ nghe ai bảo mà biết rằng công phu của vãn bối là Thập chỉ truy hồn, một công phu đông môn của quý giáo?"

Nghe chàng cố cãi lý và còn dùng đến hai chữ "quý giáo" như không muốn nhận mối liên can, giáo chủ vụt cười lớn, "Ha ha ha...

không phải ngươi nhờ công phu này mà thắng được Thập đạo du hồn chưởng do Lạc nhi thi triển sao? Và không phải ngươi đã dùng chính công phu đó để chế thắng được một lúc những tam vị lệnh sứ của bổn giáo sao?"

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Văn Phi Yến và a di Vi Tuyết Ngọc, chàng thản nhiên lập luận, "Biển học tuy mênh mang nhưng hầu như chỉ xuất phải từ một cội nguồn. Có khi công phu của vãn bối có một phần nào đó giống với công phu độc môn của quý giáo thì sao?"

Thấy giáo chủ Huỳnh Liên giáo há miệng định nói, Vương Thế Kỳ không hề nể nang khi đưa tay ngăn lại, "Khoan đã, vãn bối còn chưa nói xong. Giáo chủ hãy chờ nghe vãn bối nói hết đã.?"

Hít mạnh một hơi đầy đặn, chàng ung dung nói tiếp, "Huống chi tiên mẫu lìa đời từ khi vãn bối được mười hai tuổi, giáo chủ hãy nói xem, một đứa bé với niên kỷ đó liệu có đủ căn cơ để luyện được công phu độc môn mà giáo chủ vừa mới nhắc đến đó không?"

Cười dài, giáo chủ Huỳnh Liên giáo đột nhiên nhảy xuống, đứng đối diện với Vương Thế Kỳ, trong sự lo sợ của Vi Tuyết Ngọc và Văn Phi Yến, giáo chủ bỗng nói, "Ðược, ta muốn tận mắt mục kích công phu của ngươi, để xem đó là công phu gì mà ngươi bảo là có phần giống với thập chỉ truy hồn của bổn giáo.?"

Chàng vẫn ung dung, "Nếu không phải thì sao?"

Giáo chủ đáp lớn, "Nếu không phải thì ngươi đường ngươi, ta đường ta. Nhưng nếu phải thì ngươi nói sao đây?"

chàng đáp, "Tùy ở giáo chủ.?"

Giáo chủ quát, "Ðược, nếu là phải thì ngươi chỉ có hai con đường để chọn.?"

"Xin giáo chủ cứ nói.?"

"Một là gia nhập bổn giáo.?"

"Giáo chủ hãy nói tiếp.?"

"Hai là," đổi giọng, giáo chủ bỗng gằn từng tiếng, "Ngươi phải trả lại công phu đó cho bổn giáo.?"

Chàng vẫn điềm nhiên dù là chàng đang nói đến một vấn đề sinh tử "Vãn bối phải phế võ công.?"

"Ðúng.?"

"Vãn bối đang chờ được lĩnh giáo đây. Giáo chủ, mời!?"

Cười một tiếng lạnh lùng, giáo chủ Huỳnh Liên giáo khen, "Ngươi thật đúng là một trang hảo hán. Tuy nhiên...?"

"Sao, giáo chủ?"

"Ngươi vẫn chỉ là hạng ếch ngồi đáy giếng nên tưởng đâu ta như là Hồ Vĩnh Lạc hoặc bọn lệnh sứ.?"

Chàng cau mặt, "Giáo chủ phí lời làm gì? Ðộng thủ đi.?"

Thoáng động nộ, giáo chủ Huỳnh Liên giáo gầm lên, "Giỏi cho tiểu tử, đỡ ?"

"Vù vù ?"

Ngay chiêu đầu giáo chủ Huỳnh Liên giáo đã dùng đến công phu Thập chỉ truy hồn và là độc chiêu để tấn công Vương Thế Kỳ.

Tự tin vào bản thân,Vương Thế Kỳ cũng xuất chiêu đáp lại, "Giáo chủ hãy lượng thứ cho. Vãn bối xin thất lễ.?"

"Vù vù ?"

vừa nhìn thấy chiêu chưởng của chàng, giáo chủ không thể không kêu lên, "Ðúng là Thập chỉ truy hồn rồi. Ngươi...?"

Nhưng âm thanh của Vương Thế Kỳ liền vang lên, "Vẻ ngoài thì như vậy Giáo chủ hãy chờ xem kết quả đã.?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

Sau tiếng chấn kình, cả hai thoáng cùng lảo đảo, giáo chủ Huỳnh Liên giáo liền tỏ vẻ hoang mang, "Không phải ư? Lạ thật!?"

Chàng mỉm cười, "Giáo chủ còn muốn nói gì nữa không?"

Giận dữ, giáo chủ lại quát, "Hừ, ngươi đã cố tình biến cải nó.

Nhưng không sao, chỉ thêm vài lượt nữa, khi ngươi phải luống cuống, không lo gì ngươi không để lộ đuôi cáo, tiếp chiêu.?"

"Vù vù ?"

Không tin lần ra tay này của giáo chủ là nhằm ý để kiểm chứng nữa, mà là muốn hủy diệt đúng hơn, Vương Thế Kỳ cũng lớn tiếng quát, "Giáo chủ muốn động thủ thật ư? Vậy thì xem đây.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ám, ầm.?"

Trong nháy mắt song phương đã qua lại được năm chiêu và đều là những chiêu trong Thập chỉ truy hồn cả. Và kết quả là bên tám lạng người nưa cân.

Không tin vào điều này, nghĩa là công phu của Vương Thế Kỳ tuy giống nhưng lại không giống với Thập chỉ truy hồn và không tin vào nội lực của chàng lại có thể đấu ngang tay với lão, giáo chủ Huỳnh Liên giáo chợt biến đổi chiêu thức lẫn đấu pháp.

Lão luôn chớp động thân mình đẻ phóng lên cao và từ bên trên bủa xuống toàn những chiêu uy mãnh trong công phu Thập đạo du hồn chưởng.

"ào ào ?"

"Vù vù ?"

Ðang khi lo ngay ngáy cho Vương Thế Kỳ thì cả hai Văn Phi Yến và Vi Tuyết Ngọc lại càng thêm lo vì cả hai biết rằng giáo chủ thế là đã động sát cơ. Hơn nữa cả hai lại không hề thấy Vương Thế Kỳ thi thố đến bộ pháp kỳ ảo nọ hoặc công phu Hàng ma chưởng pháp mà chàng đã nói. Họ chỉ thấy chàng cứ Thập chỉ truy hồn mà đánh, hết chiêu này đến chiêu kia, bất chấp giáo chủ đang thi triển tuyệt học thành danh và thân pháp lợi hại là Thập đạo du hồn chưởng và Liên hoa đăng đài thân pháp.

Tuy nhên nhiều lại chấn kình cứ lần lượt vang lên.

"ám, ầm, ầm... ?"

Và Vương Thế Kỳ vẫn ngang nhiên bình thủ với giáo chủ Huỳnh Liên giáo.

Văn Phi Yến thì tròn mắt kinh ngạc. Vi Tuyết Ngọc thì đăm chiêu tư lự, không hiểu Vương Thế Kỳ thật sự có bản lãnh cao đến mức độ nào. Lẽ nào trong công phu Hàng ma chưởng pháp lại ẩn tàng một loại nội công tâm pháp thượng thừa, đến nỗi chỉ trong năm năm Vương Thế Kỳ lại có được một mức độ công phu tu vi bằng với cả giáo chủ Huỳnh Liên giáo, có đến hơn ba mươi năm công lực. Ðiều này không thể nào có được. Ngoại trừ Vương Thế Kỳ vẫn chưa kể hết những kỳ tích mà chàng đã gặp hoặc ở Phong Nha huyệt động hay ở Thủy trung nhược Thủy đầm.

Không ai biết rõ hơn ngươi đương cục. Chính Vương Thế Kỳ cũng không thể hiểu được là nội lực của chàng cao sâu đến bao nhiêu và tại sao lại có nữa là?

Và chuyện gì đến phải đến.

Giáo chủ Huỳnh Liên giáo càng giao đấu với Vương Thế Kỳ càng ngỡ ngàng trước bản lãnh của chàng. Lão buột miệng hỏi, "Tiểu tử, thật sự ngươi là cao đồ của bậc cao nhân nào?"

Vương Thế Kỳ vừa xuất kình giao chiêu với giáo chủ Huỳnh Liên giáo vừa mở miệng nói, "Là môn đồ của ai, điều đó không quan trọng.

Ðiều quan trọng đáng bàn đến là giáo chủ đã tin lời vãn bối chưa?

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

"Tin thì sao mà không tin thì sao? Ðỡ này.?"

"Vù vù ?"

"ào ào ?"

"ầm.?"

Vương Thế Kỳ chợt nói, "Nếu giáo chủ tin thì hay lắm. Chúng ta có thể ngừng ở đây được rồi.?"

"Hừ, ngừng ư? Thì ngừng này.?"

"Vù vù ?"

"Víu víu ?"

an ước bên trong luồn lực đầu của giáo chủ Huỳnh Liên giáo như có tiếng rít mơ hồ.

Vương Thế Kỳ ngơ ngác nói, "ái chà, là công phu gì đây?"

Nhưng khi chàng đưa tay định đón đỡ vào luồng chưởng phong kia của giáo chủ Huỳnh Liên giáo thì có tiếng Vi Tuyết Ngọc vang lên, "Giáo chủ, hạ thủ xin lưu tình.?"

Nghe thế Vương Thế Kỳ thoáng động tâm.

"Vút ?"

Chàng vội vàng thi triển bộ pháp Nhất ma chi vạn ma. Nhưng...

"víu víu... ?"

"Phập.?"

ở bờ vai bên tả của Vương Thế Kỳ chợt nhói đau lên. Chàng nhìn xuống và thấy giữa giòng máu đỏ đang rỉ ra chợt lấp loáng một tia sáng bạc phản chiếu ánh dương quang.

Còn chưa hiểu là chuyện gì, tai chàng liên nghe tiếng kêu thất thanh của Vi Tuyết Ngọc vọng đến, "Bạch thiết mao diêm vương điểm! Kỳ nhi, mau mau phế bỏ tả thủ đi.?"

"Phế bỏ ư? Tại sao?" Vương Thế Kỳ càng cảm thấy khó hiểu hơn.

Và chàng chỉ hiểu khi bóng dáng của giáo chủ Huỳnh Liên giáo đang khuất dần. Chỉ còn lại dư âm tràng cười và giọng nói của lão mà thôi.

"Ha ha ha... phế bỏ ư? Ðã muộn rồi. Vương tiểu tử, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Ngươi chấp nhận số phận đi. Ha ha ha...?"

"Muộn là thế nào? a di, sao a di bảo hài nhi phải phế bỏ một cánh tay? Không lẽ... ?"

cuống quít ngắt lời chàng, Văn Phi Yến cay đắng nói, "Ðệ đệ không cảm nhận được là đang có chất kịch độc ở vết thương thấm dần vào nội thể sao? Giờ đây đệ đệ muốn phế bỏ một cánh tay thì đúng là muộn thật rồi.?"

Vương Thế Kỳ nghe thế không những đã không nao núng mà còn động nộ kêu lên, "Lão ác ma, với những thủ đoạn ti tiện này mà lão muốn Vương mỗ phải đầu nhập làm môn hạ của lão sao? Không bao giờ! Dù có chết ta cũng không bao giờ thuận phục lão. Ta...?"

Vương Thế Kỳ đúng ra còn muốn nói nhiều, nhiều nữa. Nhưng chợt nhận ra là quanh chàng còn có a di và Văn Phi Yến đều là môn hạ của Huỳnh Liên Giáo, nên chàng vội bỏ lửng. Vì càng nói chàng e rằng sẽ phải thốt ra những lời khó nghe khiến a di và Văn Phi Yến càng thêm phiền lụy.

Hiểu được tâm ý của chàng, Vi Tuyết Ngọc vừa sa lệ vừa bảo, "Kỳ nhi, ta cũng biết là Kỳ nhi đang nghĩ gì. Không sao đâu, vì từ lâu ta đã hiểu Huỳnh Liên giáo là thế nào rồi. Nhưng hiểu thì hiểu, ta và lệnh đường đều là những người tay đã lỡ nhúng chàm, có muốn thoát ra cũng quá muộn.?"

Thở ra một hơi dài. Vi Tuyết Ngọc càng tuôn lệ nhiều hơn, "Kỳ nhi, ta thật vô phúc. Bao năm bặt tin nhị muội, nay gặp lại Kỳ nhi thì đúng vào lúc chúng ta phải lâm vào cảnh tử biệt. a, Hoàng thiên đúng là hữu nhãn vô châu mà.?"

Tuy Văn Phi Yến đang phải đau buồn không kém gì sư phụ, nhưng nàng vì nhận ra một điều khác lạ nên vội vã kêu lên, "Sư phụ, sư phụ hãy nhìn chỗ vết thương của Thế Kỳ này. Sao máu chảy ra vẫn đỏ?

Sao máu không đen như thường thấy ở những người bị trúng độc?"

Vi Tuyết Ngọc sững sờ, "Ðúng rồi, lạ thật đấy. Sao lại như thế này?

Kỳ nhi, ngươi cảm thấy thế nào rồi?"

Vương Thế Kỳ sau khi cho chân khí chu lưu một vòng khắp nội thể bèn lắc đầu nói, "Hài nhi vẫn vô sự. Ðúng là lạ, không lẽ hài nhi lại có khả năng kháng độc thật sự sao? Như thế là thế nào, a di?"

"Ðúng ra đó chính là điều ta phải hỏi ngươi mới đúng, sao ngươi lại hỏi ta?"

Vương Thế Kỳ lại lắc đầu, "a di, hài nhi không biết thật mà. Sao a di lại giận hài nhi?"

"Hừ, ta không giận, mà ta chỉ buồn vì ngươi vẫn còn giấu ta một điều gì đó.?"

Vương Thế Kỳ vội vàng phân minh, "Hài nhi đâu dám, những gì phải nói, hài nhi đã nói ra rồi. Huống chi hài nhi chỉ còn mỗi ai di là người thân, hài nhi đâu thể giấu diếm được.?"

Dù đã dò xét thật kỹ từng động thái và lời nói của Vương Thế Kỳ, nhưng ở chỗ nào Vi Tuyết ngọc cũng nhìn thấy sự thật tâm của Vương THế Kỳ cả.

"Không lẽ đến Kỳ nhi cũng không hiểu rõ bản thân của Kỳ nhi sao?"

Chàng lắc đầu, "Hài nhi hoàn toàn không biết gì. Và hài nhi cũng đã tự hỏi bản thân, nhưng rốt cuộc... ?"

"Rốt cuộc thế nào, đệ đệ?"

Chàng cười buồn, đáp lời Văn Phi Yến, "Rốt cuộc bí ẩn vẫn hòn bí ẩn ?"

"Vậy còn bản thân công lực của Kỳ nhi thì sao? Thật sự bản lãnh của Kỳ nhi cao thâm đến bậc nào?"

Chàng tỏ ra ngơ ngác như câu lục vấn của a di.

"Cao đến bậc nào à, ai di? Hài nhi vẫn đang muốn biết đây.?"

Vi Tuyết Ngọc khó có thể tin vào lời nói của chàng, "Vậy Kỳ nhi nói thử xem, khi nãy lúc giao đấu với giáo chủ, Kỳ nhi đã dùng đến tận lực bình sinh chưa?"

chàng lắc đầu, "Vẫn chưa.?"

"Chưa? Thế là thế nào?"

"Vì hài nhi không muốn mạo phạm đến lão nên chỉ thuận chiêu đỡ chiêu mà thôi.?"

"Rốt cuộc là Kỳ nhi đã dụng mấy phần lực đạo.?"

"Bảy hoặc tám gì đó.?"

"Chỉ bảy hoặc tám mà đã như thế rồi ư?"

"a di nghi ngờ điều gì?"

"Kỳ nhi, ngươi có biết là công phu tu vi của giáo chủ là bao nhiêu không?"

"Hài nhi không biết.?"

"Gần bốn mươi năm chân lực đó. Ðiều đó có nghĩa là nội lực của Kỳ nhi phải tương đương năm mươi hoặc hơn nữa công phu tu vi. ơ đâu mà Kỳ nhi có được bao nhiêu đó công lực chứ?"

"chàng nghe xong càng ngơ ngắc, "ở đâu à? Không phải a di đã đoán là do Hàng Ma chưởng rồi sao?"

Vi Tuyết Ngọc lắc đầu, "Ðúng là ta đã đoán như vậy. Nhưng nay xem ra thì không đúng nữa rồi.?"

Chàng ngạc nhiên, "Không đúng! Vậy thì tại sao?"

"Hừ, ngươi hỏi ta thì ta phải hỏi ai đây?"

Chàng lắc đầu, "Nhưng đến như a di còn không giải thích được thì hài nhi làm sao có thể giải thích?"

Vi Tuyết Ngọc ngao ngán, "Việc của ngươi, ngươi không biết thì ta đành chịu vậy.?"

Văn Phi Yên dù có phần nào hoang mang nhưng vẫn nông nóng bảo, "Ðã được một lúc lâu rồi đó. Ðệ đệ hãy tự kiểm tra lại xem.?"

Nghe lời, Vương Thể Kỳ lại đảo một vòng chân khí. Chàng nói trong sự vui mừng của Văn Phi Yên, "Ðệ vẫn không sao.?"

"Hay lắm, vậy thì đệ hãy phô diễn thử xem.?"

Chàng ngạc nhiên nói, "Phô diễn cái gì tỷ tỷ?"

"Thì Hàng ma chưởng chứ còn gì nữa?"

"Ðệ phải phô diễn Hàng ma chưởng ư? ở đâu? Không lẽ ở ngay đây?"

Vi Tuyết Ngọc vì muốn được một lần mục kích tuyệt học này nên vội nói thêm vào, "Phải đấy Kỳ nhi, ta cũng muốn thưởng lãm một lần cho biết.?"

Ðưa tay chỉ vào khối đá mà khi nãy giáo chủ đã từng đứng ở bên trên, Văn Phi Yên hớn hở bảo, "Ðệ hãy xem khối này là địch nhân đi.

Ta và sư phụ sẽ đứng ở xa mà nhìn." Nói xong Văn Phi Yến vội cùng với Vi Tuyết Ngọc lùi lại khá xa như muốn Vương Thế Kỳ cũng phải mau chóng phô diễn công phu vậy.

Chàng mỉm cười bảo cả hai, "Ðệ chưa biết uy lực như thế nào, nhưng hai người nên lùi xa thêm chút nữa thì hơn.?"

Lữa nữa, được năm trượng thì cả hai mới chịu dừng.

"Ðủ chưa, đệ đệ?"

"Ðủ rồi.?"

Sau đó, Vương Thế Kỳ vừa nghiêm sắc mặt vừa căn dặn cả hai, "Do muốn biết uy lực thật sự của Hàng ma chưởng nên không thể không vận hết toàn lực. Cả hai cẩn thận đấy.?"

Nhìn tư thế phát chưởng của Vương Thế Kỳ thật là trầm trọng, Vi Tuyết Ngọc và Văn Phi Yên không thể không bồi hồi quan ngại.

Vương THế Kỳ vụt thét lên, "Ði.?"

"Vù vù ?"

"ầm.?"

"Rào rào rào...?"

Nhìn những mảnh đá vụn bay tung tóe, đến Vương Thế Kỳ phải bàng hoàng cả kinh, nói chi đến Văn Phi Yến và Vi Tuyết Ngọc.

Trong khi Văn Phi Yến thực sự vui mừng thì Vi Tuyết Ngọc ân cần khuyên bảo Vương Thế Kỳ, "Võ công củ a Kỳ nhi thật thâm hậu. Nhìn một chưởng này a di biết là Kỳ nhi ngoài việc vẫn an toàn dù đã bị trúng phải chất kích độc của Bạch thiết mao diêm vương điểm thì a di lại không an tâm về điều khác.?"

"Là điều gì, a di hãy nói đi, hài nhi nhất định sẽ tuân theo.?"

"Kỳ nhi đừng bao giờ tỏ ra lạm sát, nhất là sát hại kẻ vô tội không đáng chết. Tha được thì hãy tha. Kỳ nhi đừng bao giờ quên lời căn dặn này của a di.?"

Vương Thế Kỳ liền gật đầu lãnh ý.

Sau đó, khi đã lập một phần cho song thân tại động thất trước kia, được Vi Tuyết Ngọc hỏi lại chuyện vừa xảy ra. Vương Thế Kỳ và Văn Phi Yến liền luân phiên thuật lại cho Vi Tuyết Ngọc nghe tất cả những lời lẽ của giáo chủ Huỳnh Liên giáo.

Tiếp đó chàng nói, "Dã tâm của lão thế là đã rõ. ai di và tỷ tỷ nên rời khỏi Huỳnh Liên giáo là vừa.?"

Vi Tuyết Ngọc lắc đầu, "Phi Yên nếu muốn rời bỏ thì còn được, nhưng ta thì không.?"

Văn Phi Yên nghe thế liền kêu lên, "Sư phụ, nếu lưu lại thì đồ nhi cũng lưu lại. Ðồ nhi không thể xa rời sư phụ được đâu.?"

Vương Thế Kỳ lại nói, "Nếu nói về đạo nghĩa, a di buộc phải lưu lại Huỳnh Liên giáo thì hài nhi không tiện miễn cưỡng. Nhưng hài nhi không thể đi theo ai di được.?"

"Ta biết, và ta cũng rất mừng khi nghe Kỳ nhi nói như thế. Ðợi khi mọi ân oán giải quyết xong có lẽ chúng ta sẽ được ở gần nhau.?"

Vương Thế Kỳ lòng buồn rười rượi, "a di, phải xa a di như thế này, hài nhi thật không nỡ.?"

Nhưng Vi Tuyết Ngọc đã xua tay nói, "Có mấy ai đã là người giang hồ mà lại có thể tự ý làm theo mong muốn của bản thân. Như ta, ta không chăm sóc được cho Kỳ nhi ta cũng cảm thấy hổ thẹn với vong linh của nhị muội. Thôi, Kỳ nhi đừng buồn nữa. Kỳ nhi thử gọi xí điêu một lần xem.?"

Tuy không hiểu ý tứ của a di là thế nào nhưng chàng cũng ngửng mặt lên trời và thử cất tiếng gọi đại điểu lúc đo đang bay lượn tít trên cao.

Là linh vật nên đại điểu vừa nghe được thanh âm của Vương Thế Kỳ liền đảo thành vòng rồi từ từ lượn xuống.

Vi Tuyết Ngọc lộ vẻ mừng rỡ nói, "Ðiêu nhi quả là thông linh. Mới đó mà đã quen tiếng của Kỳ nhi rồi, hay lắm!?"

Tiếp đó chờ đại điểu đã xuống đến nơi. Vi Tuyết Ngọc liền nắm lấy tay Văn Phi Yến cùng nhảy lên.

Vương Thế Kỳ lo sợ nói, "a di, điểu huynh đâu thể chở một lúc những hai người.?"

Từ trên lưng đại điểu, Vi Tuyết Ngọc đáp, "Ta biết rồi. Nhưng từ nay trở đi ta sẽ luyện cho xí điêu quen với điều đó, biết đâu sẽ có lúc hữu dụng. Kỳ nhi bảo trọng.?"

Văn Phi Yến cũng nói, "Ðệ đệ yên tâm. Ta và sư phụ đang vận dụng khinh công để làm cho nhẹ bớt đây. Cáo biệt.?"

"Vút ?"

Tuy đại điểu đưa cả hai đi đã xa rồi nhưng Vương Thế Kỳ vẫn chưa đoán được tâm ý của a di trong những lời mập mờ vừa nói. Chàng thở dài và lao người bỏ đi.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Oct 20, 2014 8:16 pm

Hồi 14
Quay lại Cửu u tra sự việc
Tìm về bản phái lo phục môn


Những cảnh quan cũ lần lượt đến với Vương Thế Kỳ khi chàng vận dụng bộ pháp Nhất ma chi vạn ma vừa thuận vừa nghịch để đi xuyên qua những lớp cuồng phong trong Phong Nha huyệt động. Chàng muốn quay lại Cửu u địa khuyết.

Ngay lúc còn bị giam hãm ở đầm Thủy trung nhược thủy, Vương Thế Kỳ không lúc nào không nghi ngờ về mọi việc. Và chàng cũng không ít lần lòng dặn lòng là ngay khi thoát hiểm địa Thủy trung nhược thủy chàng phải quay lại Cửu u địa khuyết để giải tỏa mối nghi ngờ kia.

Nhờ vào bộ pháp Nhất ma chi vạn ma và do chàng đã từng thoát được Phong Nha huyệt động lao xuống miệng vực Phong Nha như trước kia chang đã bị Tôn Lãnh Thu ném xuống.

Những ngách ngầm trong lòng núi tuy vẫn tối âm u nhưng với mục lực của Vương Thế Kỳ lúc này thì điều đó không gây trở ngại cho chàng nữa.

Chẳng mấy chốc Vương Thế Kỳ đã đến được chỗ thạch môn vuông vức bí ẩn. Hàng chữ Cửu u địa khuyết vẫn còn nằm lặng câm trên vuông cửa đá.

Chàng lấy tha xô vào một bên cửa đá. Vuông cửa đá không hề lay chuyển.

"Ðây là sự bố trí của Vạn thế ma quân nên vuông cửa đá không thể không lay động nếu chưa có ai vào đây kể từ khi ta bỏ đi lúc trước.

Bây giờ bí môn thật sự bị phong bế rồi. Vậy thì ai đã vào đây? ai đã dựa vào những lời thuật lại của ta để tìm đến đây hòng thu thập toàn bộ sở học của Vạn thế ma quân? Không lẽ ta đã ngờ đúng?"

Phân vân đến bồn chồn, Vương Thế Kỳ tuy mười phần đã tin chắc hết mười phần kẻ vào đây là ai rồi nhưng chàng vẫn muốn có được một bằng cớ xác đáng hơn.

Và nếu muốn như vậy, Vương Thế Kỳ chỉ còn mỗi một cách, phá bí môn và xông vào tận Cửu u địa khuyết.

Hai mắt long lên khiến tần quan lấp loáng, Vương Thế Kỳ dịch lùi lại và trụ bộ thật vững vàng.

Nâng cao song chưởng, Vương Thế Kỳ vận dụng đến năm phần lực đạo Hất mạnh tay ra, Vương Thế Kỳ quật một chưởng Hàng ma vào bí đông.

"Vù vù ?"

"ầm.?"

"Rào rào...?"

Vuông cửa đá bí môn vỡ vụn ra và bắn tung tóe vào phía trong.

Bùi tung bay mù mịt, tuy thế cảm nhận đầu tiên của chàng về cảnh tượng trước mắt chính là không còn ánh sáng dịu nhẹ rọi sáng căn thạch thất như trước nữa.

Lại thêm một phần minh chứng nữa cho nhận định của chàng, đã có người vào đây trong lúc chàng bị gian hãm ở Thủy trung nhược thủy. Người đó không hiểu sao đã phải lấy đi khối ngọc vốn được đính trên trần động nên căn thạch thất bây giờ tối đen như hũ nút.

Vẫn đứng nguyên vị, chờ cho bụi cát lắng xuống hết, Vương Thế Kỳ chậm rãi quan sát lại toàn bộ căn thạch thất.

Hai chữ "đảnh lễ" đã không còn nguyên vẹn nữa. Người đã từng vào đây không hiểu sao lại cố tình phát chưởng vào hai chữ này khiến cho hai chữ đó hầu như mất hẳn rất khó nhận ra. Chỉ có Vương Thế Kỳ vì đã biết ở vị trí đó phải có hai chữ đó nên mới nhận ra dấu vết của sự phá hủy. Chưa hết, hai dấu chân được in lõm vào nền động cũng bị kẻ đó phá hủy.

vì nguyên nhân gì kẻ đó phải có những hành động này thì Vương Thế Kỳ không được rõ lắm nhưng hiện nay ở góc trong cùng của căn thạch thất đang lồ lộ hiện ra một động khẩu nhỏ cũng tối âm u.

Lẳng lặng gật đầu như đã đoán được phần nào sự việc, Vương Thế Kỳ vừa dồn toàn bộ chân lực vào song chưởng vừa cẩn trọng tiến đến động khẩu nọ.

Sau một lúc nghe ngóng động tĩnh mà không thấy có điều gì khác lạ, Vương Thế Kỳ khom người đi sâu vào bên trong qua động khẩu đó.

Sau một lần rẽ, Vương Thế Kỳ đứng ngây người nhìn vào cảnh tượng trước mắt.

Ðúng là cách bài trí của một Vạn thế ma quân cho tương xứng với bốn chữ Cửu u địa khuyết.

Chỉ là một vuông thạch thất với hai trượng cho mỗi bề nhưng với một cái ngai bằng gỗ được khảm nhiều đoạn xương người thì cái ngai đó lại nằm ở vị thế gần như là ở trung tâm căn thạch thất.

với vị trí đó của cái ngai, căn thạch thất vốn đã nhỏ hẹp lại càng chật chội thêm. Và nếu từ cái ngai nọ nhìn ra bốn phí là bốn bức vách của thạch thất thì ở phía nào cũng vậy, người ngồi ngay trên ngai buộc phải nhìn thấy rất nhiều những mẩu xương trắng được khảm đầy trên các vách đá.

Tuy những mẩu xương đó đã bị phá hủy đi rất nhiều, khiến những mẩu xương còn lại hầu như là hỗn độn không tạo ra bất kỳ một hình dạng nào cả, nhưng Vương Thế Kỳ cũng nhận ra nhân vật đã lập nên thạch thất này cố tình dùng những mẩu xương để lưu lại toàn bộ sở học của nhân vật đó.

"Người đã vào đây, sau khi ghi nhớ toàn bộ sở học của Vạn thế ma quân lưu lại đã cố tình phá hủy hết. Có phải người đó vì sợ ai khác sẽ đến được tận đây và học được những môn công phu mà người đó đã học nên phá hủy tất cả. Hay chính Vạn thế ma quân đã di tự lại là phải phá hủy. Nếu là do Vạn thế ma quân di tự thì tại sao người đó không phá hủy cái ngai ma quân này? Cả bí môn nữa, tại sao người đó không phá hủy. Vậy là do tự ý của người đó rồi. Hắn không muốn sau hắn có ai khác học được chân truyền của Vạn thế ma quân. Và ai khác đó nêu không phải là người duy nhất còn lại trong số ba người biết được địa điểm của Cửu u địa khuyết thì còn ai vào đây nữa? Ðể xem nào. Ta, người đó không hề lo lắng về ta nữa vì ta đã bị hãm ở trong đầm Thủy trung nhược thủy rồi. Kẻ mà hắn sợ chính là người cuối cùng trong số ba người đó, không kể ta. Vậy hắn là ai nếu không phải là Lưu Trúc Hàn, kẻ đã cố tình xô ta xuống Thủy trung nhược thủy? Hừ, chẳng trách nào thế lực của Tam Tuyệt bảo lúc này lại mạnh đến vậy. Lưu Trúc Hàn ở Lưu Trúc Hàn, ngươi đâu có ngờ là Vương Thế Kỳ ta còn sống phải không? Ngươi cứ chờ đó, ta sẽ vạch mặt ngươi và ta sẽ chận đứng dã tâm của ngươi.?"

Khi đã tin chắc Lưu Trúc Hàn chính là chủ nhân đời thứ ba của Cửu u địa khuyết và là một hóa thân khác nữa của Vạn thế ma quân, Vương Thế Kỳ liền bắt đầu tìm hiểu xem tại sao Vạn thế ma quân lại Chọn Lưu Trúc Hàn chứ không chọn chàng.

Nếu bảo chính vong linh của Vạn thế ma quân vẫn quanh quẩn đâu đây và đã tự chọn lựa truyền nhân thì chàng không thể nào tin được Ðó là chuyện hoàn toàn hoang đường.

Vậy thì Vạn thế ma quân đã dựa vào đâu để chọn lựa truyền nhân?

Lão ma đâu đó đã bố trí như thế nào?

Sau khi tìm hiểu thật cặn kẽ, Vương Thế Kỳ mới phát hiện ra ở bên dưới hai chữ "đảnh lễ" như vẫn còn mờ mờ dấu tích của cũng hai chữ "đảnh lễ" khác.

Ðiều này có nghĩa là đã có người từng phá hủy đi hai chữ này sau khi dùng chỉ lực khắc lại hai chữ khác cũng cùng một vị trí đó.

Chàng ngờ ngợ hiểu ra, chàng lẩm bẩm, "Ðúng là cách thức chọn truyền nhân thật quái lạ, chỉ có hạng ác nhân bất chấp đạo nghĩa mới nghĩ ra. Và chỉ có phường vô nhân mới đoán được tâm ý của hạng ác ma để được chọn làm truyền nhân. Chẳng trách lão ma đầu, chủ nhân đầu tiên của Cửu u địa khuyết lại tự xưng là Vạn thế ma quân.

Ma quân này bị tiêu diệt thì truyền nhân kế tiếp sẽ lại xuất hiện để tạo thành một ma quân khác. Vạn thế có nghĩa là như thế.?"

Theo Vương Thế Kỳ hiểu thì người được Vạn thế ma quân chọn phải là người bất chấp đạo nghĩa để đủ đởm lược vung chưởng đánh vào hai chữ "đảnh lễ" thay vì phải đảnh lễ như chàng đã từng thực hiện.

Và khi người đó đánh vào hai chữ đó cơ quan sẽ lập tức phát động và mở ra cho người đó vào thạch thất thứ hai để tiếp nhận toàn bộ chân truyền của Vạn thế ma quân.

Tiếp nhận chân truyền của người mà không cần đảnh lễ gọi là bái sư thì kẻ tiếp nhận chân truyền đó đúng là phường vô nhân vô nghĩa.

Và một người vừa vô nhân vừa vô nghĩa đương nhiên phải là hạng ác ma rồi. Ðã là hạng ác ma lại có thêm công phu lợi hại do chính Vạn thế ma quân lưu lại, người đó thật xứng đáng để tiếp nhận ngoại hiệu Vạn thế ma quân kết truyền.

Nhận ra điều này, Vương Thế Kỳ cảm thấy ân hận. Vì chính chàng là người đã nối giáo cho giặc, đã ngu xuẩn để lộ cho Lưu Trúc Hàn biết đường tìm đến với Vạn thế ma quân.

Trách nhiệm càng nặng khi Vương Thế Kỳ càng ngẫm nghĩ về những gì Lưu Trúc Hàn đã và đang gây ra cho võ lâm.

"Vút ?"

Vương Thế Kỳ vội lão đi như lửa đang cháy sém lôm mày.

Sự lăng xăng nhộn nhịp của đệ tử Hoa Sơn phái đang tuần tự diễn ra trước mắt Vương Thế Kỳ khiến cho chàng phải động tâm.

với bộ võ phục tinh tươm và một thanh kiếm ở trên lưng, Vương Thế Kỳ đang mang một dáng đấp thường thấy ở những nhân vật chẳng biết công phu cao thâm như thế nào nhưng lại hay phô trương lộ vẻ ta đây.

Cũng vậy, Vương Thế Kỳ cố tình đặt những bước chân đi tương đối nặng nề khi chàng từ từ tiến lên sơn môn của phái Hoa Sơn.

Ngay ở chân núi sự nhộn nhịp của bọn đệ tử Hoa Sơn phái đã bắt đầu Hoặc vì họ nhộn nhịp do kết đèn treo hoa chuẩn bị một điển lễ, hoặc vì thế lực Hoa Sơn phái bây giờ đủ mạnh khi Hoa Sơn phái đã kết minh với Tam Tuyệt bảo nên không một ai tỏ ra lưu tâm trước sự xuất hiện không đúng nơi đúng lúc của Vương THế Kỳ.

Nếu vị họ nhộn nhịp mà để cho Vương Thế Kỳ đi qua và không hề hỏi đến thì họ đúng là tắc trách trong phận sự của họ. Còn nếu vì họ đã kết minh với Tam Tuyệt bảo thì việc họ không hề lưu tâm đến sự hiện diện của chàng và ngăn lại thì cũng là điều đương nhiên phải có.

Họ đã có Tam Tuyệt bảo thì họ làm gì phải sợ. Huống chi họ càng không phải sợ khi họ không nhân ra chàng là ai, không hề biết đến tánh danh của chàng, chàng chỉ là hạng vô danh tiểu tốt không đáng để họ phải lo ngại và lưu tâm.

Do đó,Vương Thế Kỳ vẫn được ung dung như một người nhàn hạ đang du sơn ngoạn thủy và vô tình lạc bước đến đây và đang tiến gần đến sơn môn của Hoa Sơn phái.

Vương Thế Kỳ chỉ bị chân lại lúc chàng sắp bước qua cánh cổng dẫn vào khu chính diện của phái Hoa Sơn.

Hai nhân vật một nam một nữ đều trạc tuổi đôi mươi vừa đưa tay ngăn chàng lại vừa nhẹ nhàng hỏi, "Thiếu hiệp có thể báo danh không?"

Vương Thế Kỳ vờ kinh ngạc nói, "Phải báo danh ư? Ðể làm gì?"

Hết sức lễ độ, nam nhân nọ lên tiếng, "Ðúng ra thì không cần, nhưng ?"

Vương Thế Kỳ vờ khó chịu, "Nếu không cần là được rồi, còn nhưng gì nữa?"

Vẫn nhã nhặn, nam nhân đáp, "Vì bổn phái không muốn bị đồng đạo giang hồ chê cười nên... ?"

Vương Thế Kỳ xua tay nói, "Không chê cười, tại hạ không chê cười đâu " Nói xong bất chấp vẫn còn có hai cánh tay đang ngăn ở phía trước, Vương Thế Kỳ cứ dịch chân bước thẳng vào.

Ðôi nam nữ nọ hoặc vì có lệnh hoặc cả hai do có công phu hàm dưỡng khá cao nên cả hai cùng bước lùi theo bước tiến của chàng. Và nữ nhân nọ lại lên tiếng, "Thiếu hiệp có thể nghe ta nói đôi lời không?"

Chàng nhăn mặt, "Cô nương nhất định không thể không nói sao?"

Nữ nhân nọ khẽ mỉm cười nói, "Vì chỉ muốn điều lợi cho thiếu hiệu nên ta buộc lòng không thể không nói.?"

Nụ cười kia và cái điều lợi mà nữ nhân nọ sắp nói liền tỏ ra có tác dụng. Vương Thế Kỳ chợt trở nên tươi tỉnh, "Là điều lợi u? Vậy thì tại hạ không thể không nghe rồi. Cô nương mau nói đi.?"

Len lén giấu nụ cười, nữ nhân nọ bắt đầu giải thích bằng cách đặt ra những câu hỏi, "Thiếu hiệp tìm đến đây phải chăng là muốn tham dự đại điển lễ của bổn phái?"

Chàng gật đầu nói, "Ðương nhiên là như vậy rồi.?"

"Bổn phải thật sự cảm kích thịnh tình này của thiếu hiệp. Nhưng còn ba ngày nữa mới đến ngày Kiết nhật, thiếu hiệp hẳn đã biết điều này?"

"ồ, đương nhiên tại hạ phải biết rồi.?"

"Vậy thì thiếu hiệp sẽ nghĩ về bổn phải như thế nào nếu trong những ngày tới bổn phải tiếp đãi thiếu hiệp không được chu đáo?"

"cô nương nói như vậy là có ý gì?"

"Thiếu hiệp, bổn phải nào muốn quan khách phải chịu thiệt thòi.

Như thiếu hiệp vậy, trong những ngày tới, thiếu hiệp cũng cần phải có chỗ nghỉ ngơi và phải có cái gì đó bỏ bụng, thiếu hiệp có tán đồng với điều ta vừa nói không?"

"Phải lắm, cô nương nói phải lắm. Tại hạ không thể không tán đồng ?"

"Vậy thì phận sự của bổn phái là phải tiếp đãi một quý khách là thiếu hiệp?"

"Ðương nhiên.?"

"Và thiếu hiệp sẽ trách bổn phải nếu bổn phải tiếp đãi không được chu đáo.?"

"ồ, điều này thì... ?"

"Sao? Thiếu hiệp không trách cũng không để tâm ư?"

"cô nương, bất quá tại hạ chỉ buồn chút chút mà thôi.?"

"Buồn nào cũng là buồn dù chỉ là chút chút. Thiếu hiệp nghĩ có phải không?"

"ái chà, ai mà dám từ chối lời thỉnh cầu của một nữ nhân xinh đẹp như cô nương?"

"Ða tạ lời khen của thiếu hiệp. Thiếu hiệp đã nhận lời?"

"Ðương nhiên, cô nương muốn tại hạ giúp cô nương việc gì nào?"

"Xin thiếu hiệp hãy báo danh.?"

Chàng vờ giật mình, vì chàng đã đoán được ý tứ của nữ nhân nọ ngay từ những câu hỏi đầu tiên.

"Vẫn là báo danh ư?"

Nữ nhân nọ nói, "Có biết được tánh danh của thiếu hiệp ta mới dễ bề thu xếp cho thiếu hiệp một chỗ nghỉ ngơi.?"

"Có phải cần như vậy không cô nương?"

"Ðương nhiên là cần rồi.?"

"Tại sao? Cô nương có thể giải thích thêm được không?"

"Ðược ?"

"Cô nương cứ nói, tại hạ đang nghe cô nương chỉ giáo đây.?"

"Là điều cần vì bổn phái không thể xếp chỗ nghỉ cho thiếu hiệp đúng với uy danh lẫy lừng của thiếu hiệp nếu thiếu hiệp không chịu báo danh. Tỷ như vì việc đó, ta lại xếp thiếu hiệp vào chung với những nhân vật không mấy nổi danh, không xứng với thiếu hiệp.

Thiếu hiệp thấy ta có đáng bị chưởng môn nhân trừng phạt không?

Mong thiếu hiệp cảm thông và giúp đỡ ta được hoàn thành phận sự.?"

Ðột nhiên nghe nhắc đến hai chữ chưởng môn, Vương THế Kỳ mất đi hứng thú nói chuyện dông dài với nữ nhân này.

Chàng đáp rõ từng tiếng một, "Hận nhân tâm Vương Thế Kỳ.?"

"Hận nhân tâm? Ngoại hiệu này... ?"

"Tại hạ là người mới xuất đạo, cô nương cứ xếp tại hạ vào chung chỗ với hạng vô danh tiểu tốt là được rồi.?"

"Vậy xuất xứ của Vương thiếu hiệp.?"

"Vô môn vô phái.?"

"Vô môn vô phái?" Lệnh sư là... ?"

"Không có sư phụ.?"

"Không có? Vậy võ công của Vương thiếu hiệp... ?"

"Chỉ võ vẽ để hộ thân. Không có gì đáng để tự hào.?"

"Vương thiếu hiệp thật là người khiêm tốn. Vậy ta cứ biết Vương thiếu hiệp là Hận nhân tâm là đủ.?"

Chàng gật đầu nói, "Ðúng, bấy nhiêu đó là đủ rồi. Cô nương định thu xếp tại hạ ở đâu, xin cứ chỉ. Tại hạ tự khắc sẽ tìm được.?"

Nữ nhân nọ chợt ngoẻn cười, "Như vậy là không được rồi. Ta sẽ đưa Vương thiếu hiệp đi. Mời!?"

Nói xong, không chờ xem phản ứng của Vương Thế Kỳ, nàng ta quay người và thản nhiên đi trước.

Cùng với động tác này của nàng, nam nhân nọ chợt bước vào trong và hí hoáy viết vài dòng vào một mảnh lục màu vàng sậm.

Vị trí của cả hai liền được một đôi nam nữ khác bước ra thế chỗ.

"Quả là Hoa Sơn phái không hề muốn bị giang hồ đồng đạo chê cười Họ sắp đặt thật chỉnh chu. Hừ!" Vừa nghĩ thầm Vương THế Kỳ vừa khoa chân bước theo vị nữ nhân nọ.

Không hề nhận ra trong bước bộ nặng nề của chàng là một cao nhân ẩn tàng, nữ nhân nọ vui vẻ đáp lời khi Vương Thế Kỳ lên tiếng hỏi.

"Cô nương có thể cho tại hạ biết danh xưng không?"

"Ta ở họ Cao, tên là Phương. Vương thiếu hiệp cứ gọi Cao Phương là được rồi.?"

Trầm ngâm một lúc, chàng lắc đầu bảo, "Gọi như vậy thật là khiếm nhã Tại hạ không gọi được.?"

"Nếu Vương thiếu hiệp không ngại thì hãy gọi là Cao tỷ tỷ?"

"Gọi tỷ tỷ chẳng hóa ra tại hạ đã vượt quá phận? Cô nương nghĩ sao nếu tại hạ xin gọi là Cao nữ hiệp?"

Cao Phương không hiểu sao lại khoác lấy vẻ mặt u buồn và không một lời đáp lại.

"Cô nương không hài lòng với lối xưng hô này sao?"

Cao Phương chợt trấn định lại rồi mỉm cười đáp, "Không phải ta không hài lòng, mà chỉ cảm thấy bất xứng thôi.?"

"Bất xứng? Sao cô nương lại nói vậy?"

Cô nương không muốn giải thích hay không giải thích được? Nếu vậy tại hạ cứ thế mà gọi. Cao nữ...?"

"vương thiếu hiệp, đừng. Ta không xứng với chữ hiệp đâu.?"

"Sao lại không xứng? Cô nương vẫn chưa giải thích cho tại hạ biết lý do.?"

"Vương thiếu hiệp đừng làm khó ta. Ta không tiện giải thích đâu.?"

"Không tiện? Hừ, hay cô nương cho tại hạ là kẻ chẳng ra gì nên không muốn nói?"

Thở ra một hơi dài, Cao Phương sau một lúc trầm tư chỉ nói, "Ta không hề nghĩ thế. Còn việc kia, Vương thiếu hiệp chỉ cần biết ta không xứng với chữ hiệp là được rồi. Ta bất tất phải giải thích.?"

Sau đó cả hai không hề lên tiếng đối đáp nữa. Cho đến khi Cao Phương đưa Vương Thế Kỳ đế một tịnh phòng nhỏ hẹp, bên cạnh một dãy tịnh phòng cũng nhỏ hẹp không kém.

Khi đi ngang dãy tịnh phòng nọ, Vương Thế Kỳ dù cố tâm nghe ngóng nhưng vẫn không phát hiện được bất kỳ một tiếng động nào.

chàng chợt mở miệng, "Dường như chưa có ai lưu ngụ ở đây thì phải?"

Có hỏi nghĩa là phải có trả lời, và Cao Phương vừa mở cửa tịnh phòng vừa đáp, "Vì còn ba ngày nữa mới là ngày chánh lễ nên vẫn chưa có mấy người bái sơn. ơ dãy này, Vương thiếu hiệp là người đầu tiên đến lưu ngụ. ối..." Ðang nói, Cao Phương chợt giật mình kêu lên một tiếng.

Cao Phương đã bị Vương Thế Kỳ khống chế huyệt đạo một cách bất ngờ và còn bị chàng lôi luôn vào tịnh phòng.

Khi đã đóng chặt cửa phòng, Vương Thế Kỳ mới lên tiếng trấn an vì nhận ra Cao Phương đang nhìn chàng bằng những tia nhìn vừa sững sờ vừa oán hận.

"Cô nương yên tâm. Tại hạ dù là kẻ chẳng ra gì nhưng cũng không phải là phường trộm đạo hái hoa.?"

Sau khi cố thử vận dụng chân khí để tự giải khai huyệt đạo mà vẫn không thực hiện được, Cao Phương rít lên, "Phương thức chế trụ huyệt đạo của ngươi quả là kỳ bí, ngươi thật sự là ai?"

Chàng mỉm cười nói, "Hận nhân tâm Vương Thế Kỳ. Tại hạ đã báo danh rõ ràng rồi mà.?"

"Nhưng ta không tin ngươi chỉ là hạng vô danh tiểu tốt như ngươi tự nhận ?"

Chàng gật đầu đáp lại rồi lắc đầu, "Cô nương nói đúng mà lại không đúng.?"

"Sao lại không đúng chứ?"

"Vì tại hạ đúng là hạng vô danh tiểu tốt nhưng về công phu thì không phải là kẻ chẳng ra gì. Cô nương có thể xem đây mà tự có nhận định ?"

Cạnh chỗ chàng đang đứng là một chiếc bàn gỗ với mặt bàn khá dày. Nói xong chàng liền kẽ đặt tay lên một góc bàn và từ từ ấn xuống.

Thoạt tiên Cao Phương ngỡ là chàng định vỗ một chưởng xuống mặt bàn hoặc là lưu lại một dấu chưởng tay hay lấy đi một góc bàn như nhiều người đã từng phô diễn để khoa trương. Và Cao Phương phải thất sắc đến kinh tâm vỡ mật khi nhìn thấy nguyên chiếc bàn từ từ lún xuống nền đá cứng dù chàng chỉ áp chưởng tay vào một góc bàn chứ không phải đặt ngay vào giữa mặt bàn.

Chưa hết, lúc chiếc bàn lún xuống được một sích Vương Thế Kỳ với sắc mặt không đổi đã thu tay về. Mặt bàn vẫn còn nguyên vẹn như chàng chưa từng đặt tay lên và truyền công lực qua chiếc bàn.

Với một nội lực thâm hậu thì việc làm cho một chiếc bàn phải lún xuống mà không hề suy suyển gì đến chiếc bàn nếu phổ một lực vào giữa mặt bàn, điều này Cao Phương có thể hiểu. Hoặc chiếc bàn đương nhiên chỉ lún xuống ở một góc khi Vương Thế Kỳ ấn một lực đúng vào một góc đó, Cao Phương vẫn có thể hiểu được điều này.

Ðằng này, Vương Thế Kỳ vừa là người không có bao nhiêu niên kỷ vừa có thể ấn nhẹ nhàng vào một góc bàn lại có thể khiến nguyên Chiếc bàn cùng một lúc lún xuống đủ bốn góc mà chiếc bàn không hề suy suyển là điều Cao Phương không bao giờ tin được.

Không tin cũng phải tin vì sự thật vẫn đang sờ sờ ra đấy. Cao Phương khẽ kêu lên, "Hảo công phu! Vương... các hạ làm như thế này là có ý gì? Ðịnh uy hiếp ta chăng?"

Thu nụ cười lại, Vương Thế Kỳ nhìn vào Cao Phương bằng ánh mắt không giận mà nghiêm.

"Cô nương cú cho đây là hành động uy hiếp đi, như vậy chúng ta dễ nói chuyện với nhau hơn.?"

Cao Phương thoáng nao núng, "Nói chuyện? Giữa chúng ta có chuyện gì để nói chứ?"

Chàng đáp, "Có chứ sao không? Cô nương đã quên mẩu đối thoại vừa rồi sao? Ðấy chính là điều tại hạ muốn cô nương phải nói.?"

Hiểu Vương Thế Kỳ muốn nhắc đến điều gì, Cao Phương thất sắc nói, "Tại hạ các hạ cứ nhất định phải biết điều đó?"

"Tại sao, rồi cô nương sẽ được tại hạ giải thích. Việc của cô nương bây giờ chỉ là nói ra mà thôi.?"

Cao Phương càng lúc càng thất thần, "Không lẽ chỉ vì một điều nhỏ nhặt đó mà các hạ phải uy hiếp ta như thế này sao?"

Chàng nhăn mặt nói, "Cô nương, chỉ cần một vài lời ngắn ngủi đã đủ cho cô nương giải thích rồi, sao cô nương không chịu nói ngay mà cứ phải dông dài như muốn kéo dài thời gian vậy?"

Hai mắt đảo quanh, Cao Phương vụt hỏi, "Ngay ở chỗ này mà các hạ dám uy hiếp ta, các hạ không sợ ta la toáng lên cho đồng môn ta biết sao?"

Chàng cười khinh khỉnh, "Tại hạ trông cô nương không phải là hạng người không biết nghĩ. Nếu cô nương có đánh động cho đồng bọn, họ chưa kịp kéo đến thì hồn của cô nương đã lìa khỏi xác rồi.?"

"Nói như các hạ thì các hạ như có oán thù sâu đậm với bổn phái vậy?"

Chàng quắc mắt nhìn vào Cao Phương, "Cô nương đã quên ngoại hiệu của tại hạ rồi sao?"

Không chút khiếp sợ, Cao Phương cũng giương mắt nhìn lại, "Trừ phi, các hạ nói rõ là các hạ có oán thù gì với bổn phái thì ta sẽ đáp ứng lời của các hạ. Bằng không các hạ muốn giết hay muốn tùng xẻo ta thì cứ ra tay đi.?"

Không ngờ đến phản ứng quyết liệt này của Cao Phương, Vương THế Kỳ thoáng để lộ sự lúng túng.

Một lúc sau, khi đã trấn định lại tinh thần, Vương Thế Kỳ hạ thấp giọng và rít lên, "Cô nương tưởng tại hạ không dám ư?"

Cao Phương với hai mắt mở to khiêu khích, "Ta đang chờ các hạ xuống tay đây.?"

Chàng vụt nâng cao hữu thủ.

cao Phương vẫn nhìn không hề chớp mắt.

Vương Thế Kỳ giữ tay lơ lửng một lúc rồi lẳng lặng thu về, "Cao cô nương, tội tình gì mà cô nương thà chịu chết chứ không chịu giải thích cho tại hạ nghe điều tại hạ muốn biết như vậy? Tại hạ biết phải làm gì cho cô nương bây giờ?"

Không hiểu tại sao chàng lại nói câu này, Cao Phương điếng cả thần hồn và nhìn vào Vương Thế Kỳ.

Không nhận ra nhãn quang sợ hãi của Cao Phương vì lúc này Vương thế kỳ đang phải mônglungnghĩngợi.

"Tha cho cô nương thì chuyện này thế nào cũng vỡ lỡ, tại hạ rồi sẽ gặp nhiều khó khăn trở ngại. Còn nếu giết được thì tại hạ đã giết rồi, đâu phải lâm vào tình trạng dở khóc dở cười này. Chỉ tại Vương Thế Kỳ này xui xẻo, tự đi dây vào nữ nhân. Hà, thật là khó nghĩ.?"

"Sao các hạ không giết ngay ta đi, như thế có phải gọn hơn không?"

Chàng bực tức, "Chỉ vì tại hạ không nỡ, cô nương vẫn chưa hiểu sao? Hừ, tại hạ giải huyệt cho cô nương đây. Cô nương muốn đi thì đi, muốn kêu ai đến thì cứ việc. Chuyện đã đến nước này rồi thì chỉ còn một cách giải quyết như vậy mà thôi.?"

Nửa hiểu nửa không, Cao Phương thật sự hoang mang khi nhìn thấy Vương Thế Kỳ thật sự đang giải huyệt cho nàng. Và Cao Phương chợt đi đến một quyết định khi nàng nhìn vào bộ dạng khá não nề của Vương THế Kỳ.

"Ta sẽ giữ kín chuyện này cho các hạ. Ðồng thời ta sẽ nói cho các hạ biết là tại sao ta cảm thấy bất xứng với chữ hiệp.?"

Vương Thế Kỳ suýt nữa đã nhảy dựng lên khi nghe chính miện Cao Phương nói ra điều này.

Cao Phương chậm rãi nói, "Vì trong lòng ta ở Hoa Sơn phái chỉ có một người xứng đáng với chữ hiệp mà thôi. Ðó là... ?"

"ai?"

"ÐượC, Có Chết ta cũng nói. Ðó là Hoa Sơn nhất hiệp, đại sư thúc của ta.?"

"Ðại sư thúc? Danh xưng này từ đâu mà có? Ðã là đại mà còn là sư thúc nữa à?"

Cao Phương do đang nhắm mắt nên không nhìn thấy nét mặt rạng rỡ của Vương Thế Kỳ. Nàng ta giải thích, "Vì sư tổ của ta là sư tỷ của chưởng môn sư phụ của Hoa Sơn thất hiệp, ta không gọi là đại sư thúc thì phải gọi như thế nào đây? Các hạ làm sao đây?"

Cao Phương phải hỏi như thế vì khi mở mắt ra nàng nhìn thấy Vương Thế Kỳ đang nhìn nàng một cách rất kỳ dị. Nửa như ngượng ngập nửa như phấn khích.

Vương Thế Kỳ cố dằn lòng, "Cô nương ngạc nhiên cũng phải.Vì tại hạ không ngờ Hoa Sơn nhất hiệp lại còn có một vị sư bá và là sư tổ của cô nương. Vậy cô nương phải gọi chưởng môn nhân đương nhiệm là nhị sư thúc, phải không?"

"Không sai.?"

Nghe Cao Phương đáp khá nhanh, như không muốn chàng cứ đề cập đến vị nhị sư thúc này nữa, Vương Thế Kỳ kinh ngạc nói, "Cô nương có vẻ bất phục vị nhị sư thúc vậy?"

Vội quay mặt đi như không muốn Vương Thế Kỳ nhìn thấy nét mặt của mình, Cao Phương chợt nói, "Việc ta nói, ta đã nói rồi. Và điều gì ta hứa, ta quyết sẽ giữ lời. Các hạ nếu không cần gì nữa thì... cáo biệt.?"

Vương Thế Kỳ chợt kêu lên, "Khoan đã.?"

Cao Phương dừng lại nói, "Các hạ còn muốn gì nữa?"

Chàng lúng túng, "à không, không có gì đâu. Tại hạ không dám quấy nhiễu cô nương nữa. Cô nương cứ tùy tiện.?"

Ðúng lúc đó, ở phía ngoài chợt có tiếng người vang lên.

"Cao sư tỷ.?"

Tiếng nói tuy vang lên khá gần nhưng Cao Phương cũng liều lĩnh quay lại căn dặn Vương Thế Kỳ, "Người vừa gọi ta chính là đại đệ tử của tệ chưởng môn. Những lời vừa rồi tốt hơn hết các hạ đừng cho hắn biết.?"

"Cao sư tỷ.?"

Tiếng kêu đã thật gần như đang ở ngay phía trước cửa vậy. Cao Phương phải lên tiếng, "Ta ở đây. Hoàng đệ tìm ta có việc gì không?"

Cánh cửa chợt mở ra và vị nam nhân khi nãy cùng đứng thành đôi với Cao Phương liền bước vào.

"Cao sư tỷ làm gì ở đây lâu vậy? Ðệ cứ tưởng... ?"

Vương Thế Kỳ bỗng lên tiếng, "Các hạ tưởng như thế nào? Tại hạ chỉ là hạng vô danh tiểu tốt thì làm gì dám mạo phạm đến vị cô nương đây.?"

Tên nọ cười ngượng nghịu, "Thiếu hiệp thật khéo nói đùa. Ta nào dám nghi ngờ gì cho thiếu hiệp. Cao sư tỷ... ?"

cao Phương ngắt lời hắn, "Hoàng đệ, Vương thiếu hiệp đây vì muốn ta chỉ dẫn những điều hay lạ của bổn phái cho Vương thiếu hiệp, nên ta chưa thể quay ra ngay được. Hoàng đệ vẫn chưa nói cho ta biết tại sao phải tìm ta?"

Tên họ Hoàng cười lần này thật tươi tỉnh.

"Không có việc gì đâu. Ðệ vì có việc đi ngang qua nên tiện thể tìm xem sư tỷ đang ở đâu thế thôi.?"

Cao Phương cũng mỉm cười với hắn, "Hoàng đệ lo cho ta à? Ta không gặp phải chuyện gì đâu. Ðệ có việc gì cần làm thì cứ đi trước đi ?"

"Còn sư tỉ?"

Vương Thế Kỳ chợt nói, "Cô nương, tại hạ muốn đi qua sơn môn của quý phái một lượt, không hiểu cô nương có thể đưa tại hạ đi một đôi đường không?"

Nghe thế, cả tên họ Hoàng lẫn Cao Phương cùng ngạc nhiên. Họ đưa mắt nhìn nhau, sau cùng Cao Phương đáp:

"Cũng được, hôm nay vẫn chưa có bao nhiêu khách, ta sẽ đưa thiếu hiệp đến những nơi mà ta có nói lúc nãy.?"

Ðể mặc tên họ Hoàng còn đứng lại, Cao Phương và Vương Thế Kỳ bước đi.

Vương Thế Kỳ chợt nghe tên họ Hoàng làu bàu, "Hừ, ngươi nghĩ ngươi là ai thế, tiểu tử kia?" Chàng mỉm cười thích thú.

Cao Phương nhận ra điều đó bèn hỏi nhỏ, "Các hạ đang thích thú vì ta phải nói dối cho các hạ ư?"

Vương Thế Kỳ lắc đầu, phân minh, "Không phải như cô nương nghĩ đâu. Tại hạ không thể nín cười với những lời mà lệnh sư đệ mới nói.?"

"Tên họ Hoàng đó à? Hắn nói gì?"

Thuật lại nguyên câu nói của họ Hoàng cho Cao Phương nghe, Vương Thế Kỳ lại hỏi, "Hắn đã từng làm cho cô nương phải bực mình Cao Phương nói như rít, "Hoàng Thông à? Không sai, hắn lúc nào cũng lẩn quẩn ngay bên chân, như muốn giám sát ta vậy.?"

"Giám sát? Tại sao Hoàng Thông phải giám sát cô nương?"

Cao Phương không đáp mà lại hỏi, "Còn các hạ, các hạ có ý gì khi bảo ta phải đưa các hạ đi xem qua mọi nơi?"

Vương Thế Kỳ bật cười, "Thì tại hạ muốn được tận mắt mục kích những điều hay lạ mà cô nương đã nói cho tại hạ nghe mà.?"

"Hừ, ta đâu đã nói gì với các hạ chứ?"

"Vậy tại sao cô nương lại nói với Hoàng Thông như thế?'

'

Cao Phương bỗng dừng lại.

"Vậy các hạ muốn ta phải nói sao đây? Không lẽ ta lại nói là các hạ đã uy hiếp ta, đã buộc ta phải nói ra những gì ta giấu kín trong lòng?"

Chàng nghiêm sắc mặt nói, "Cô nương bảo là cô nương phải giấu kín một điều mà ai ai cũng biết ư?"

"ai cũng biết ư? Vậy thì chưa chắc.?"

"Sao lại chưa chắc?"

Quắc mắt nhìn chàng, Cao Phương hỏi, "Rốt cuộc các hạ muốn gì? Sao cứ truy hỏi ta mãi thế?'

'

Chàng chậm rãi bước đi, khiến Cao Phương vì muốn nghe câu đáp của chàng cũng phải bước theo.

Thở ra một hơi dài, chàng nói, "Cô nương, dù không nói tại hạ cũng thừa đoán được.?"

"Các hạ đoán được điều gì?"

"Tôn Lãnh Thu đã khéo bưng bít tất cả, nên khó có nhiều người biết được điều cô nương biết.?"

Cao Phương chợt biến sắc, "Các hạ dám gọi ngay tánh danh của tệ chưởng môn thế ư? ?"

Chàng cười lạnh, "Gọi ngay tên thì đã làm sao? Tại hạ còn muốn làm hơn thế nữa kia.?"

Cao Phương cảm thấy rúng động, "Ðúng là các hạ có oán thù sâu nặng với bổn phái rồi. Nhưng là mối oán thù gì?"

Chàng bèn hỏi dò, "Nếu tại hạ nói là mối thù không đội trời chung thì cô nương nghĩ sao?"

Cao Phương nín lặng một lúc mới hỏi, "Nhưng kẻ nào đã gây thù chuốc oán với các hạ?"

Chàng hỏi ngược lại, "Cô nương không đoán được sao?"

Cao Phương hỏi nhẹ trong hơi thở phập phồng, "Là Tôn chưởng môn à?"

Và mọi nghi ngại chợt tan biến đi khi Vương Thế Kỳ lên tiếng minh định, "Không sai, Cao tỷ tỷ đã đoán đúng rồi đó.?"

"Tỷ tỷ? Các hạ gọi ta là... ?"

"Tỷ tỷ, đệ ở họ Vương, tỷ tỷ không nghĩ ra đệ là ai sao?"

"Không lẽ ngươi là... ?"

"Tiên phụ là Vương uy, tỷ tỷ có tin ở đệ không?"

"Là đại sư thúc ư? Ngươi... ngươi không dối gạt ta đấy chứ?"

"Ðệ nào dám!?"

"Người đúng là Vương đệ của ta đấy ư?"

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ đừng kêu to như vậy. Ðệ chưa muốn cả Hoa Sơn này biết đến sự hiện diện của đệ vào lúc này đâu.?"

Ðưa mắt nhìn quanh như sợ những gì Vương Thế Kỳ vừa nhắc nhở sẽ biến thành sự thật. Cao Phương lại hỏi, lần này gần như là lào thào, "Vậy mục đích của đệ đến đây lần này là muốn chống lại lão họ Tôn ư?"

Chàng gật đầu rồi lại cười, "Tỷ tỷ cũng không cần phải nói nhỏ như vậy Quanh đây mười trượng nếu có ai đó rình rập chúng ta thì đệ đã phát hiện được rồi.?"

Nhìn thấy Cao Phương có vẻ bẽn lẽn, chàng vội vàng đáp lại câu hỏi trước đó của Cao Phương, "Không phải chống mà đệ còn muốn ra tay thanh lý môn hộ nữa.?"

Cao Phương sững sờ, "Thanh lý môn hộ? Lão đã làm gì trác tệ lắm sao?"

Chàng lắc đầu rồi lại gật đầu, "Tuy chưa có chứng cứ đủ thuyết phục, nhưng đệ tin rằng lão ác tặc ngoài việc hãm hại đồng môn sư huynh đệ thì lão còn cò hành vi thí sư diệt tổ nữa.?"

"Hãm hại sư huynh đệ? Là ai? Còn việc thí sư kia ngươi nghe ai nói?"

"Lão đã cố tình đưa tiên phụ vào tử địa khiến tiên phụ phải tự tìm đến cái chết ngay trước mặt lão, đệ đã chứng kiến tận mắt điều này.

Còn thí sư ư? Nếu sư tổ không chết một cách bất minh, nếu sư tổ thật sự giao Hoa Sơn phái cho lão chấp chưởng môn, tại sao lão lại can tâm đưa Hoa Sơn phái vào làm một với Tam Tuyệt bảo? Như vậy không phải là thí sư, diệt tổ ư?"

Cao Phương nghe Vương Thế Kỳ đề quyết là thế cũng hoang mang dao động, "Không sai, chính ta cũng ngạc nhiên về mục đích của đại điển lễ sắp diễn ra ở đây. Tại sao lại lại dễ dàng trao trọn Hoa Sơn phái cho Tam Tuyệt bảo kia?"

"Tỷ tỷ đã thấy rồi đó, đệ đâu có nghi oan cho lão.?"

Cao Phương lại lẩm bẩm, "Ðúng rồi, lúc trước ta có nghe sư phụ ta nói rằng việc sư thúc chưởng môn tin và giao quyền chấp chưởng môn hộ cho Tôn Lãnh Thu như có điều ám muội.?"

Vương Thế Kỳ giật mình, "Tỷ tỷ, lệnh sư hiện ở đâu? Ðệ muốn gặp người càng sớm càng tốt.?"

Cao Phương thở ra một hơi dài, "Ðệ hỏi ta thì ta biết hỏi ai đây?"

"Tỷ tỷ nói như vậy là nghĩa gì?"

Cao Phương chép miệng nói, "Nguyên ta và sư phụ đang an phận tại Vô Tâm cốc, lão họ Tôn chợt xuất hiện. Giữa lão và sư phụ đã bàn bạc những gì thì ta không biết, ta chỉ biết là sau khi lão đi rồi thì sư phụ có nói với ta câu nói đó. Sau đó...?"

"Sau đó thì thế nào, tỷ tỷ?"

"Sau đó sư phụ bảo ta đi đến đây.?"

"Thế còn lệnh sư?"

"Người bảo là người sẽ đến sau. Nhưng đã ba năm rồi, ta trông mòn mắt mà sư phụ đâu vẫn chẳng thấy.?"

"Sao lạ vậy, tỷ tỷ? Chẳng lẽ sư bá đã bị... ?"

"Hừ, ta không tin lão họ Tôn dám trở mặt mà đối xử với sư phụ ta như vậy đâu ?"

Chàng hậm hực nói, "Ðối với Tôn Lãnh Thu thì có việc gì mà lão không dám. Năm năm trước không phải chính lão đã đẩy tiên phụ vào bước đường cùng, giết hại tiên mẫu, rồi lại trảm thảo trừ sâu bằng cách ném chính đệ vào vực sâu muôn trượng sao?"

Cao Phương kinh nghi, "Có thật lão đã làm điều này không? Và tại sao ngươi vẫn còn sống?"

Chàng cười buồn nói, "Là hoàng thiên hữu nhân hay lão họ Tôn đã mạt vận, tỷ tỷ muốn nghĩ thế nào cũng được.?"

Cao Phương thoáng lo sợ, "Nói như vậy, không lẽ sư phụ của ta đã bị...?"

"Tỷ tỷ, là đệ chỉ đoán vậy thôi, tỷ tỷ không nên lo lắng thái quá! ?"

"Không được, phen này lão họ Tôn có quay về, ta sẽ hỏi lão cho ra Vương Thế Kỳ ngạc nhiên, "Lão đã đi đâu mà tỷ tỷ bảo là phải đợi lão quay vê?"

Cao Phương đáp với sắc mặt giận dữ, "Còn đi đâu nữa nếu không phải lão đến với Lưu Dung Khổng, bảo chủ Tam Tuyệt bảo.?"

Xoay chuyển ý nghĩ thật nhanh. Vương Thế Kỳ nói, "Ðược lắm, hiện giờ Hoa Sơn phái kể như rắn bị mất đầu, tỷ tỷ nghĩ sao nếu đệ nhân cơ hội này lật ngược thế cờ và cho lão họ Tôn trắng mặt ra?"

"Ngươi định thực hiện như thế nào?"

"Bằng vũ lực đệ sẽ khuất phục toàn bộ môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái. Sau đó, đệ sẽ nói cho tất cả biết những tội lỗi tày đình của lão.

Làm được việc này Hoa Sơn phái kể như thay ngôi đổi chủ và đại điển lễ ba ngày tới đây thay vì mừng Hoa Sơn phái gia nhập Tam Tuyệt bảo sẽ là mừng Hoa Sơn phái được chấn hưng phục môn.?"

Cao Phương lắc đầu, "Không được đâu.?"

"Không được? Tại sao?"

"Vì ba lẽ. Ngươi chưa chắc đã khuất phục được trên dưới một trăm môn nhân đệ tử của bổn phái. Ngươi không có đủ chứng cứ thuyết phục để buộc tội lão. Và quan trọng hơn là khi lão quay về sẽ còn có người của Tam Tuyệt bảo cùng theo, đến lúc đó thế cờ mà ngươi định lật lại sẽ đổ cả lên đầu ngươi lẫn những ai vì trung thành với bổn phái cùng dự phần với ngươi.?"

"Tỷ tỷ không tin ở bản lãnh của đệ ư?"

"Ta tin nhưng ta còn tin chắc hơn là bản lãnh của bảo chủ Tam Tuyệt bảo hẳn phải cao thâm hơn ngươi.?"

"Tỷ tỷ muốn nói đến bảo chủ hay nói đến thiếu bảo chủ Lưu Trúc Hàn?"

cao Phương ngạc nhiên, "Ta nào nhắc đến Lưu Trúc Hàn sao ngươi lại nghe từ bảo chủ thành thiếu bảo chủ?"

"Vì đệ tưởng bản lãnh của Lưu Trúc Hàn hẳn phải cao thâm hơn phụ thân hắn mới phải?"

Cao Phương cố nén cười, "Ngươi sao thế? Làm gì có chuyện võ công của phụ thân lại kém hơn của con?"

Chàng phân vân, "Không lẽ đệ đã nghĩ sai sao?"

"Ngươi nghĩ gì?"

Chàng lắc đầu nói, "Mà thôi, chúng ta bất tất phải nói đến Lưu Trúc Hàn nữa. Nếu cứ như tỷ tỷ vừa nói, chỉ có võ công của bảo chủ Tam Tuyệt bảo là đáng ngại thì đệ lại cảm thấy vô ngại.?"

Cao Phương hoang mang, "Ngươi tự tin đến thế sao?"

Chàng gật đầu, "Ðệ biết là đệ đang nói gì. Tỷ tỷ cứ yên tâm.?"

"Hừ, ngươi chỉ nói bằng miệng thì bảo ta làm sao yên tâm được?"

chàng mỉm cười chợt hỏi, "Tỷ tỷ có biết gì về bản lãnh của giáo chủ Huỳnh Liên giáo không?"

Cao Phương ngạc nhiên nói, "Chuyện chúng ta đang nói có liên quan gì đến Huỳnh Liên giáo?"

"Liên quan hay không rồi tỷ tỷ sẽ biết. Tỷ tỷ cứ đáp lời đệ đã.?"

"Biết. Rồi sao?"

"Thực lực giữa giáo chủ Huỳnh Liên giáo và bảo chủ Tam Tuyệt bảo thế nào?"

"So sánh thực lực giữa giáo chủ Huỳnh Liên giáo với bảo chủ Tam Tuyệt bảo? Không lẽ ngươi đã so tài cùng với giáo chủ Huỳnh Liên giáo.?"

Chàng cười tự tin, "Ðã.?"

"Không phải mẫu thân ngươi là người của Huỳnh Liên giáo sao?"

Mặt của chàng chợt sa sầm xuống, "Việc của tiên mẫu là việc đã qua. Ðệ không muốn nhắc đến.?"

Ðoán biết giữa chàng và Huỳnh Liên giáo chắc đang có nhiều xung đột Cao Phương không hỏi nữa. Nàng đáp, "Nếu như ta phải so sánh thì một bên tám phần còn một bên mười phân.?"

"ai mười phân?"

"Bảo chủ Tam Tuyệt bảo.?"

Chàng thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì tỷ tỷ cứ yên tâm. Ðệ thắng được giáo chủ Huỳnh Liên giáo mà đệ chỉ mới dùng đến nửa phần nội lực thôi.?"

Cao Phương không tin, "Ngươi không nói quá chứ?"

"Ðây là chuyện hệ trọng, đệ sao dám nói càn?"

Lộ vẻ mừng rỡ, Cao Phương hỏi, "Nếu được như vậy thì hay quá.

Ngươi định tiến hành ra sao?"

chàng lưỡng lự, "Theo tỷ tỷ thì có bao nhiêu môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái không thích thái độ của chưởng môn bây giờ?"

Cao Phương lắc đầu, "Tuy ta sống ở đây những ba năm nhưng mọi người vẫn luôn xem ta là ngoại nhân. Họ giữ ý thì ta cũng giữ ý. Ta không thể đáp được câu hỏi này của ngươi.?"

Chàng thở ra một hơi dài, "Thôi được, chúng ta cứ khống chế hết tất cả là xong. Sau đó sẽ tuần tự tìm cách thanh lọc.?"

"Ngươi định chừng nào tiến hành?"

Chàng đáp một cách quả quyết, "Ngay bây giờ.?"

"Bây giờ? Ðược sao?"

"Sao lại không được. Khách đến dự đại điển lễ chưa có mấy người hơn nữa có lẽ họ cũng không muốn nhúng tay vào nội tình của Hoa Sơn phái. Theo đệ, chúng ta cứ tốc chiến tốc thắng thì hơn.?"

Nhận được cái gật đầu đồng tình của Cao Phương, Vương Thế Kỳ vội dặn thêm, "Tạm thời tỷ tỷ không nên lộ diện, kẻo bọn họ tìm cách bắt giữ tỷ tỷ và gây khó khăn cho đệ. Hay là thế này vậy.?"

Cao Phương vội hỏi, "Là thế nào?"

Chàng nhanh tay chế trụ huyệt đạo của nàng, sau đó mới nói, "Ðệ tạm thời khuất tất tỷ tỷ vậy.?"

Nhìn Cao Phương lộ vẻ lo sợ, chàng trấn an, "Tỷ tỷ yên tâm. Ðệ không dối gạt tỷ tỷ đâu. Tỷ tỷ có bảo trọng. Hẹn gặp lại.?"

"Vút ?"

Ðưa mắt nhìn theo bóng nhãn ảnh mờ nhạt của Vương Thế Kỳ, Cao Phương cứ chớp mắt vì ngỡ là đang trong một giấc chiêm bao vậy ?"
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Oct 20, 2014 8:18 pm

Hồi 15
Lầm độc kế rơi vào độc lao
Chốn lao lung gặp người cùng cảnh


Ðúng như dự định của Vương Thế Kỳ, hiện tình của Hoa Sơn phái đâu khác gì rắn không có đầu. Với thân thủ của chàng, không đầy một canh giờ chàng đã chế trụ được toàn bộ môn nhân đệ tử của phái Hoa Sơn mà gom cả về khu chính điện.

Số quan khách đến dự đại điển lễ và là đến sớm như chàng chỉ có năm người vỏn vẹn. Chàng cũng trụ huyệt đạo của họ mà không cho họ biết là ai đã ra tay. Chàng sợ trong số đó nếu có bằng hữu của Tôn Lãnh Thu thì những ai đó ắt sẽ lẻn đi vào báo trước tin này cho Tôn Lãnh Thu, hậu quả sẽ khó lường.

Khó có thể diễn tả hết những nỗi lo lắng và sợ sệt của những môn nhân đệ tử Hoa Sơn phái trước diễn biến này. Nhất là Hoàng Thông, hắn không ngờ hắn lại dễ dàng thất thủ trước một tiểu tử mà hắn đã có ý xem thường.

Hắn đưa mắt tìm kiếm, và khi nhìn thấy Cao Phương cũng chịu chung một số phận với bọn hắn, hắn càng cảm thấy hoang mang, khó hiểu hơn.

Hắn và mọi người lần lần hiểu ra khi nghe Vương Thế Kỳ đứng trước mọi người và oang oang nói.

"Xin tất cả hãy nghe tại hạ nói đây. Tại sao tại hạ lại có hành động này, trước hết tại hạ xin tất cả hãy lượng thứ tội mạo phạm của tại hạ và bây giờ tại hạ xin nói. Tại hạ họ Vương tên gọi là Thế Kỳ. Tiên phụ chính thật là Hoa Sơn nhất hiệp Vương uy. Mười bảy năm trước Tôn Lãnh Thu đã từng tìm cách hãm hại tiên phụ hầu ngấp nghé cương vị chưởng môn. Mười hai năm sau, Tôn Lãnh Thu đã...?"

Vương Thế Kỳ tha hồ nói, mặc tình vạch trần mọi tội lỗi của Tôn Lãnh Thu mà không hề gặp bất kỳ trở ngại nào. Vì mọi người ngoài việc bị chàng chế trụ huyệt định thân còn bị chàng điểm luôn vào á huyệt.

Tuy họ không thể nào lên tiếng được nhưng qua ánh mắt của từng người mà chàng nhìn thấy thì mỗi người mỗi vẻ. Có người tin, có người để lộ sự không tin vào lời nói của chàng. Và đại đa số là lộ vẻ bán tín bán nghi.

Vì chưa có cách nào biết được tâm ý của mỗi người nên Vương Thế Kỳ không một lời nhắc đến chuyện sư bá chàng, là sư phụ của Cao Phương cho đến nay vẫn thất tung.

Sau khi đã giải bày xong tất cả, chàng bèn phô diễn công phu bằng cách giải huyệt cho Hoàng Thông từ khoảng cách ngoài hai trượng.

Chàng hỏi hắn, "Hoàng các hạ, Vương mỗ vốn biết các hạ là đại đệ tử của họ Tôn, nhưng Vương mỗ vẫn muốn biết định kiến của các hạ.

các hạ nghĩ sao về những gì Vương mỗ mới giải bày?"

Hoàng Thông nuốt nước bọt vài lần và luống cuống mãi vần không thốt được một lời nào.

Chàng lên tiếng trấn an, "Mỗ biết với những gì mỗ nói các hạ khó có thể tin ngay. Nhưng mỗ vẫn không có ý định miễn cưỡng các hạ hoặc bất kỳ ai khác. Các hạ có thể nói những gì các hạ cho là đúng, là hợp đạo lý, bất kể lời nói các hạ là bất đồng với lời mỗ vừa giải bày.?"

Nhưng Hoàng Thông vẫn câm lặng trong một tâm trạng cực kỳ hỗn loạn, hoang mang.

Vương Thế Kỳ đến lúc này mới biết rằng những gì Cao Phương lo ngại là hoàn toàn đúng. Chàng đang vấp phải một trở lực mà nếu chàng không có được những bằng chứng có sức thuyết phục chàng khó có thể vượt qua.

Bừng bừng sắc giận, Vương Thế Kỳ lại sang sảng cất tiếng, "Chư vị huynh đệ, tại hạ gọi như vậy vì trong thâm tâm tại hạ đã tự xem mình là một phần tử của Hoa Sơn phái rồi. Và đã là phần tử của bổn phái, tại hạ không thể không lo lắng cho sự tồn vong, vinh nhục của bổn phái. Chư vị huynh đệ không lẽ không cảm thấy đau lòng và nhục nhã trước hành vi của chưởng môn đương nhiệm đang gây ra cho bổn phái sao? Chỉ ba ngày nữa chư vị huynh đệ có còn là môn nhân đệ tử của Hoa Sơn phái được nữa không? Chư vị huynh đệ có cam tâm hòa mình vào vũng bùn đen tội lỗi là bọn Tam Tuyệt bảo đầy dã tâm không? Các hạ, các hạ thử trả lời xem nào.?"

Vừa nói, Vương Thế Kỳ vừa đưa tay chỉ vào người đang đứng cách Hoàng Thông không xa. Vì người này cứ luôn biểu hiện một sự giận dữ trên nét mặt trong lúc nghe chàng nói đến sự tổn thất của phái Hoa Sơn trong vài ngày tới.?"

Bằng cái chỉ tay, Vương Thế Kỳ cũng đã cách không giải huyệt cho người đó.

Nhân vật đó tuy có niên kỷ suýt soát với Hoàng Thông nhưng phong tư và khí độ xem ra trên bậc Hoàng Thông. Vừa được chàng giải khai huyệt đạo, nhân vật đó liền ung dung phát thoại, "Vương thiếu hiệp nói không sai! Ta tuy là đệ tử của tôn chưởng môn nhưng ta...?"

Hoàng Thông chợt quát lên, "Tần Quỳ, ta không ngờ người lại là kẻ nhu nhược, tham sanh úy tử. Ngươi còn không ngậm cái miệng thối tha của ngươi lại thì đừng trách ta... ?"

"Hoàng Thông, chính ngươi phải ngậm miệng lại thì đúng hơn. Từ lâu ta đã phải làm kẻ tai ngơ mắt điếc để nhìn người mà ta gọi là sư phụ có những hành vi hủy hoại Hoa Sơn phái này.?"

Quát mắng Hoàng Thông xong, và Hoàng Thông phải thật sự ngậm miệng lại khi hắn chạm phải ánh mắt đầy uy lực của Vương Thế Kỳ, Tần Quỳ lại hướng về Vương Thế Kỳ nói tiếp lời, "Thiếu hiệp tin cũng được mà không tin cũng không hề gì. Tần Quỳ này không can tâm nhìn Hoa Sơn phái đến ngày mạt vận. Ta sẵn sàng tin vào những gì thiếu hiệp vừa nói. Và để cho lời nói của thiếu hiệp được bao nhiêu huynh đệ ở đây tin tưởng, ta xin hiến cho thiếu hiệp một kế mọn.?"

Cả mừng, Vương Thế Kỳ hỏi vội, "Là kế gì, Tần các hạ hãy nói ra đi Mỗ xin được lắng nghe cao kiến.?"

Tần Quỳ liếc xéo Hoàng Thông một cái đoạn oang oang thổ lộ, "Ðã lâu rồi ta cảm thấy chưởng môn như có rất nhiều điều mờ ám. Và thường khi chưởng môn vẫn hay nghị bàn với họ Hoàng kia trong một mật thất. Theo ta, nếu thiếu hiệp vào được mật thất kia, ắt sẽ thu thập được nhiều điều hay.?"

Nhìn thần tình của Hoàng Thông cứ luôn biến đổi theo sự cáo giác của Tần Quỳ, Vương Thế Kỳ hài lòng.

"Hay, kế sách của Tần các hạ hay lắm. Mật thất đó ở đâu, các hạ có thể đưa mỗ đến không?"

Lại liếc nhìn Hoàng Thông bằng cái nhìn đầy hậm hực, Tần Quỳ bảo, "Mật thất đó ở đâu thì ta biết, nhưng nếu thiếu hiệp muốn vào được mật thất thì cần phải nhờ đến họ Hoàng kia. Ta vẫn chưa biết cách điều động cơ quan để mở được mật thất. Bằng không, hừ! ?"

Hiểu cái hừ của Tần Quỳ là hắn đang tiếc nuối vì chưa vào được mật thất để có một nhận định xác thực về hành vi của Tôn Lãnh Thu, Vương Thế Kỳ liền nhìn Hoàng Thông và rít lên, "Hoàng Thông, hóa ra ta đã đánh giá ngươi quá thấp. Cũng may còn có Tần sư đệ của ngươi kịp thời nhắc nhở. Ngươi muốn sống hay muốn chết nào?"

Hoàng Thông lúng túng trong miệng, "Ta... ?"

"Ngươi dù sao cũng là hạng tay sai, ta cũng không muốn giết ngươi làm gì cho bẩn tay. Ta sẽ buông tha cho ngươi nếu ngươi ưng thuận đưa ta vào mật thất mà Tần sư đệ ngươi vừa nói. Sao nào?"

Với sắc mặt khẩn trương, Hoàng Thông càng thêm luống cuống, "Ngươi... ngươi... Ta... ta...?"

"Hừ, rượu mời không uống ngươi lại muốn uống rượu phạt ư?"

Tần Quỳ lại vọt miệng nói khi hắn nhìn thấy Vương Thế Kỳ đang tỏ ra động nộ, "Thiếu hiệp, họ Hoàng đã sợ đến vỡ mật rồi. Thiếu hiệp cứ khống chế và đưa họ Hoàng đi. Ta xin dẫn đường cho.?"

Gật đầu, Vương Thế Kỳ khẽ chớp động thân hình.

"Vút ?"

Không một ai nhìn rõ được thân thủ của chàng. Họ chỉ biết là sau cái gật đầu của chàng thì bóng nhân ảnh của chàng chợt biến đi. Và khi Vương Thế Kỳ hiện ra, Hoàng Thông đã bị chàng giữ chặt.

Tiếp đó, mọi người nghe chàng bảo, "Tần các hạ, phiền các hạ đi trước cho.?"

Tần Quỳ trước, Vương Thế Kỳ sau, cả hai lần lượt lao người chạy biến đi trong sự nơm nớp lo ngại của mọi người.

Một lúc sau, mọi người nhìn thấy Tần Quỳ quay lại. Theo sau Tần Quỳ không phải là Vương Thế Kỳ với Hoàng Thông trong tay, mà là chính là Hoàng Thông đang ung dung nối gót.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người Tần Quỳ bật cười lên cuồng ngạo, "Ha ha ha... tên cẩu tạp chủng họ Vương thật là ngu muội. Tần Quỳ ta chỉ cần một kế mọn là đã đưa hắn đến Quỷ môn quan rồi! Hừ, ngữ như hắn thì làm sao qua được thần cơ diệu toán của chưởng môn sư phụ chứ? Ha ha ha...?"

Ðang lúc Tần Quỳ cười, Hoàng Thông đã giải khai huyệt đạo cho bọn đồng môn. Những người này lại nhanh nhẹn giải khai cấm chế cho số khác.

Chẳng mấy chốc tất cả đều trở lại nguyên trạng, kể cả Cao Phương.

Cao Phương kinh ngạc hỏi dò, "Hoàng, Tần nhị sư đệ. Ta và mọi người đang nôn nóng muốn nghe cả hai thuật lại mọi việc đây. Làm cách nào cả hai có thể loại trừ được tên tiểu tử đó khi hắn có bản lĩnh Cao hơn cả hai?"

Tần Quỳ nhìn Hoàng Thông, Hoàng Thông đưa mắt nhìn lại Tần Quỳ.

Sau đó, Hoàng Thông phấn khích giải thích, "Cao sư tỉ, ngạc nhiên cũng phải. Vì chính đệ cũng không ngờ Tần nhị đệ lại nghĩ ra được một kế tuy liều lĩnh nhưng lại rất vẹn toàn. Ha ha ha... ?"

Ðưa mắt nhìn lướt qua mọi người, Hoàng Thông lại nói, "ở bổn phái làm gì có mật thất. Chính ta cũng cảm thấy bất ngờ khi nghe Tần nhị đệ mở miệng nói đến mật thất. Do đó, ta có cách nào khác hơn là phải lúng túng khi nghe tiểu tử buộc ta phải đưa hắn đến một nơi không hề có ở tại đây. Chỉ đến khi Tần nhị đệ tự nguyện làm người dẫn đường thì ta mới hiểu. Hừ, mật thất thì chúng ta không có thật, ngược lại chúng ta lại có Câu hồn tuyệt độc lao.?"

Có không ít người khi nghe Hoàng Thông nhắc đến danh tự này đã phải kinh ngạc kêu lên hỏi nhau, "Câu hồn tuyệt độc lao? Là nơi nào trong sơn môn bản phái vậy?"

Cao Phương chính là người ngạc nhiên nhất. Vì không riêng gì nàng không hề nghe nói đến Câu hồn tuyệt độc lao, những người vừa mới lên tiếng cũng giống nàng vậy mà họ cũng chưa hề biết đến.?"

Hoàng Thông đắc ý bảo, "Với Câu hồn tuyệt độc lao thì đừng nói gì đến tiểu tử cẩu tạp chủng họ Vương, dù có là Ðại La kim tiên hạ phàm cũng đừng mong thoát được. Chờ khi chưởng môn sư phụ về và sau khi tra vấn xong tiểu tử nếm mùi lợi hại tột cùng của Câu hồn tuyệt độc lao. Thôi tất cả hãy quay lại, lo phận sự của mỗi người đi.?"

Cao Phương tuy đang hòa mình vào dòng người quay lại với phận sự nhưng nàng cứ tựa như kẻ bị thu mất hồn phách vậy.

Một tia hi vọng nhỏ nhoi vừa được Vương Thế Kỳ thổi bùng lên trong lòng nàng giờ lại tắt ngấm. Cao Phương không thể không lạc mất hồn phách.

Cũng vậy Vương Thế Kỳ cũng phải xiêu hồn lạc phách với những diễn biến vừa xảy ra.

Khi chàng định dùng biện pháp thật cứng rắn để buộc Hoàng Thông phải khai mở mật thất cho chàng thì Hoàng Thông đã giả vờ sợ sệt, "Ta ta... được rồi, nếu ngươi chịu hứa là sẽ không hại ta, ta sẽ mở mật thất cho ngươi.?"

Chàng đã đáp ứng.

Rồi trước khi Hoàng Thông điều động cơ quan, hắn còn căn dặn chàng, "Cửa mật thất ngay sau khi mở ra ngươi phải thật nhanh chân bước vào. Vì chỉ trong chốc lát cơ quan ám tàng sẽ điều động ngược lại và làm cho cửa mật thất đóng lại thật nhanh.?"

Chàng vừa gật đầu tỏ ý đã hiểu thì Hoàng Thông đã nạt khẽ, "Rồi đấy ?"

cửa mật thất mở ra thật và chàng cũng nhanh chân thật. Nhưng khi toàn thân của chàng thay vì trầm ổn trên một nền thật vững chắc thì lại rơi ào ào về phía dưới.

"Vù vù ?"

Chàng vừa nhận ra là chàng vừa trúng phải mưu kế thâm hiểm của Hoàng Thông thì tràng cười đắc ý của Hoàng Thông và cả Tần Quỳ nữa liền dội vào tai chàng.

"Bình.?"

Tiếng động đột ngột vang lên làm cho tràng cười của hai tên khả ố ngưng lại giữa chừng. Chàng biết cánh cửa không phải của mật thất đã đóng lại rồi và chàng thì lại bị rơi vào chốn lao lung chưa biết kiết hung như thế nào.

Bóng đêm đen chợt phủ chụp lấy chàng và vì thân hình chàng vẫn không ngừng rơi nên chàng càng cảm nhận bóng đêm thêm dày đặc.

Tuy thế, Vương Thế Kỳ vẫn dồn toàn bộ chân khí lên thượng bàn, sẵng sàng chờ đón cú va chạm thật mạnh ắt sẽ đến với chàng khi chàng phải rơi đến tận cùng.

Và điều đó đã đến, nhưng cú va chạm không đến nỗi nặng nề như chàng nghĩ.

"Phịch.?"

Chàng chưa kịp hoàn hồn thì một giọng nói không thể nào lầm với giọng của nam nhân chợt vang lên rõ mồn một, "Thêm một ngày nữa lại trôi qua. Ðến khi nào mới chấm dứt đây?"

Chàng ngưng thần nghe ngóng.

ở mé bên tả, cách chàng ngoài một trượng có từng làn hơi thở nặng nhọc vẫn đưa đến từng chập một, sau khi âm thanh nọ không còn vang lên nữa.

"Nữ nhân này là ai đây? Theo khẩu ngữ này chắc hẳn cũng là một nạn nhân của Tôn lão tặc đây.?"

chàng cố giữ giọng thật nhẹ nhàng và lên tiếng, "Phương giá là ai?

Sao lại bị giam ở đây?"

Hơi thở kia vụt nín bặt.

Vương Thế Kỳ cố giương hết mục lực để nhìn về phía đó.

"Ðúng rồi! Chỉ là nạn nhân của Tôn lão tặc nên nữ nhân này mới có bộ dạng thảm thương như thế?

Chàng lại lên tiếng, "Tiểu bối Vương Thế Kỳ hậu nhân của Hoa Sơn nhất hiệp. Xin phương giá cho tiểu bối biết quý cao danh quí tánh.?"

Hơi thở kia lại vang lên cùng với tiếng phát thoại, "Tiểu tử, trước mặt ta ngươi đừng hòng giở thủ đoạn. Tôn Lãnh Thu còn sâu độc hơn ngươi nhiều nhưng vẫn chưa khuất phục được mảy may Vô tâm tiên tử ta chứ đừng nói gì đến ngươi.?"

"Vô tâm tiên tử? Rốt cuộc nương giá là ai?"

vô tâm tiên tử bật cười khàn khàn nói, "Ha ha ha... ngươi lại giấu đầu hở đuôi rồi. Nếu người chính là hậu nhân của Hoa Sơn nhất hiệp thì ngươi không thể hỏi lại ta câu đó.?"

Chàng hoang mang nói, "Tiên phụ đúng là Hoa Sơn nhất hiệp.

Nhưng quả tình tiểu bối chưa hề nghe tiên phụ nhắc đến danh xưng này.?"

"Ðiều đó chứng tỏ ngươi không gặp Hoa Sơn nhất hiệp. Thế nào?

Tôn Lãnh Thu định sai bảo ngươi làm gì bản tiên tử đây?"

Chàng cố thanh minh, "Tiền bối, Tôn Lãnh Thu không hề sai bảo gì cả Tiểu bối cùng là người bị hại như tiền bối đây.?"

"Hừ, ngươi nói dối mà không biết thẹn ư. Ngươi cũng là hạng mặt dầy và vô sỉ không kém gì người đã sai bảo ngươi.?"

"Nói dối? Tiền bối căn cứ vào đâu mà bảo tiểu bối nói dối.?"

Vô tâm tiên tử hừ lạnh nói, "Còn không ư? Nếu ngươi đúng là người bị hại thì tại sao võ công của ngươi vẫn còn nguyên vẹn?"

chàng kinh ngạc, "Thế tiền bối muốn sao đây? Tiểu bối buộc phải thất tán võ công sao?"

Chính điều đó đã tự tố giác sự dối trá của ngươi. Thôi, ngươi hãy kêu lão họ Tôn đưa ngươi ra đi. Bằng không, ta tuy võ công không còn nhưng vẫn còn có thể thóa mạ ngươi đấy.?"

"Tiền bối đã hiểu lầm rồi, Tôn lão tặc còn chưa biết tiểu bối lâm vào tình trạng này. Nếu lão biết, không những lão không đưa tiểu bối ra mà còn tìm cách hủy diệt tiểu bối nữa là khác.?"

"Ha ha ha... ngươi lại thêm một lần nói dối nữa. Tại Hoa Sơn phái này, nhất cử nhất động đều được Tôn Lãnh Thu giám sát chặt chẽ, ngươi đừng hòng ta tin vào lời ngụy biện của ngươi. Mau cút đi.?"

"Tôn lão tặc vẫn chưa biết thật mà. Tiền bối, hãy nghe... ?"

"Quân đê tiện, thối tha, vô sỉ. Ngươi cứ muốn Vô tâm tiên tử ta phải mắng ngươi thì ngươi mới chịu được ư? Ðồ hèn mạt, đồ vô liêm sỉ Ngươi...?"

"Thật oan uổng mà, chỉ vì một chút khinh suất của ta mà mọi việc đều hỏng bét, không khéo ta lại làm liên lụy đến Cao tỷ tỷ thì thật không phải với sư bá.?"

Vô tâm tiên tử kia cứ mắng còn chàng vì tự hận mình vụng tính nên cứ lảm nhảm thám oán chàng đã làm liên lụy đến Cao Phương.?"

Một người không còn võ công thì làm gì không nghe lọt vào tai những lời nói dù là lảm nhảm của một người vẫn còn nguyên vẹn công lực. Vì dù sao, âm thanh của người có nội lực vẫn vang vọng lớn hơn âm thanh của người không có.

Vô tâm tiên tử bỏ dở chừng những lời thóa mạ để hỏi, "Ngươi vừa gọi ai là Cao tỷ tỷ?"

Dẫu đang bực tức bởi lầm quỷ kế của Tần, Hoàng hai người, nhưng vì lòng tôn kính đối với bậc trưởng thượng nên Vương Thế Kỳ không thể không nói, "Có nói ra thì tiền bối không biết đâu. Chính tiểu bối cũng không ngờ ở trên sư tổ tiểu bối vẫn còn có một vị sư bá tổ nữa.?"

"Hừ, ngươi nói lạ thật đấy. Sư môn của ngươi gồm những ai với những ai không lẽ người lại không biết? Như vậy, ngươi không những là vô sỉ mà còn là một nghịch đồ đáng phải trừng trị mới đúng.?"

Chàng không giận vì lời quở trách này, ngược lại chàng còn tự thống trách nhiều hơn.

"Tiền bối quở phạt... là đúng. Một khi tìm gặp sư bá, tiểu bối nhất định phải cúi đầu chịu tội.?"

"Ha ha ha... ngươi hối hận cứ như thật vậy. Nhưng nếu ngươi đúng là kẻ bị hãm hại như ta, ta chỉ giả dụ như thế thôi chứ ngươi nhất quyết đang giả vờ đây. Ngươi đừng mong có ngày ngươi gặp lại sư bá của ngươi.?"

Chàng chợt rít lên, "Nhưng tiểu bối nhất định phải thoát ra chốn này. Tiểu bối quyết phải trừng trị Tôn Lãnh Thu. Và Tiểu điệt quyết không để Hoa Sơn phái phải lọt vào Tam Tuyệt bảo.?"

"Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó? Hoa Sơn là Hoa Sơn, Tam Tuyệt bảo là Tam Tuyệt bảo, làm gì có chuyện Hoa Sơn phái phải lọt vào tay Tam Tuyệt bảo được?"

Ðược dịp, chàng bèn trút hết mọi nỗi căm phẫn ra. Chàng nói, "Chỉ ba ngày nữa thôi, tiền bối có tin không? Chỉ ba ngày nữa Tôn Lãnh Thu sẽ đường hoàng cử hành một đại điển lễ để dâng bằng hai tay toàn bộ Hoa Sơn phái cho Tam Tuyệt bảo đó.?"

"Ngươi nói có thật không tiểu tử?"

"Ðương nhiên là thật rồi.?"

"Hừ, Tôn Lãnh Thu lại dám làm như thế sao?"

"Chuyện gì mà lão lại không dám.?"

Vô tâm tiên tử chợt đổi giọng, "Ngươi nói đi, rốt cuộc Tôn Lãnh Thu muốn gì ở ta, khi lão sai ngươi đưa tin này đến cho ta? Lão muốn gì chứ?"

chàng không ngờ Vô tâm tiên tử lại hiểu sai hoàn toàn những gì chàng vừa nói.

Chàng không thể không hậm hực, "Tiền bối nghĩ tiền bối là ai chứ?

Tôn Lãnh Thu muốn hủy hoại Hoa Sơn phái thì đâu có liên can gì đến tiền bối? Chỉ một cái cất tay là Tôn Lãnh Thu đã lấy được tính mạng của tiền bối rồi. Nếu lão muốn có lẽ lão chỉ muốn sinh mạng của tiểu bối mà thôi.?"

"Hừ, vậy mà Tôn Lãnh Thu lại không dám đoạt mạng ta đó. Ngươi nghĩ sao?"

"Không phải lão không dám mà tại lão chưa muốn đấy thôi.?"

Vô tâm tiên tử chợt nạt lên, "Ta bảo lão không dám là không dám, hừ." Rồi Vô tâm tiên tử chợt đổi giọng, "Mà thôi, suýt nữa ta đã bị ngươi đưa vào tròng rồi. Ngươi hẳn là tâm phúc của Tôn Lãnh Thu và ngươi không thể không biết là tại sao Tôn Lãnh Thu lại không dám giết ta.?"

Thủy chung, Vô tâm tiên tử luôn đề quyết Vương Thế Kỳ lọt vào đây là do Tôn Lãnh Thu sai phái khiến chàng dù giận vẫn vô phương biện minh.

Chàng chỉ biết thở dài, "Ta bị Tần Quỳ đưa đi lâu như thế này, hẳn Cao tỷ tỷ đã đoán được ta đang gặp chuyện bất trắc. Ta không mong được Cao tỷ tỷ giải thoát, chỉ mong sao Cao tỷ tỷ kịp thoát đi trước khi Tôn Lãnh Thu đưa bọn Tam Tuyệt bảo quay về đây. Mong hoàng thiên phù hộ cho Cao tỷ tỷ.?"

Vô tâm tiên tử nghe thế liền hỏi, "Ngươi vừa bảo là Tôn Lãnh Thu đang hiện diện ở Tam Tuyệt bảo ư?"

Chàng thẫn thờ đáp lại, "Chính Cao tỷ tỷ đã nói với tiểu bối như vậy ?"

"Nghĩa là Tôn Lãnh Thu hiện không ở tại sơn môn?"

Chàng cáu gắt, "Thì ngay từ đầu tiểu bối đã nói với tiền bối như vậy rồi kia mà?"

"Ngươi nói hồi nào?"

"Không phải tiểu bối có nói là Tôn Lãnh Thu vẫn chưa hay biết việc của tiểu bối rồi sao?"

Vô tâm tiên tử nín lặng một lúc rồi lại hỏi, "Tại sao ngươi lại cầu mong cho Cao tỷ tỷ nào đó của ngươi kịp thoát đi?"

"Tiền bối việc gì phải quan tâm đến chuyện này?"

"Hừ, ta chỉ thuận miệng hỏi thế thôi. Ngươi muốn nói cũng được mà không muốn nói cũng không sao.?"

Không còn việc gì để làm, Vương Thế Kỳ đành phải tiếp tục trút nỗi bực dọc ra. Chàng tuần tự kể lại những mưu đồ chàng đã cùng với Cao Phương bàn bạc và thực hiện cho Vô tâm tiên tử nghe. Sau đó chàng lại hậm hực tự thống trách, "Tên Tần Quỳ thật là ranh ma.

Hắn đã đưa tiểu bối vào tròng, tiểu bối vì ngu muội nên khi nhận ra thì đã muộn.?"

Vô tâm tiên tử chợt dè dặt hỏi, "Những gì ngươi vừa nói là sự thực?"

Chàng gật đầu không đáp.

Nhưng khi kịp nghĩ ra Vô tâm tiên tử không thể nào nhìn thấy chàng như chàng đang nhìn thấy Vô tâm tiên tử nên chàng phải đáp thành lời, "Tiểu bối có dối gạt tiền bối thì cũng đâu có ích lợi gì?"

Ðáng lẽ phải động nộ trước lời lẽ này của chàng, Vô tâm tiên tử lại giữ nguyên thái độ đang có. Vẫn dè dặt, Vô tâm tiên tử lại hỏi, "Ngươi bảo bản lãnh của ngươi hơn hẳn giáo chủ Huỳnh Liên giáo?"

Chàng thở ra, "Có hơn cũng bằng thừa. Vì tiểu bối không phải là thú sa vào bẫy sao?"

"Tiểu tử, ngươi không dám đáp thẳng vào câu hỏi của ta sao?"

"Ðáp thẳng? Tiền bối muốn biết ư? Ðược, tiểu bối xin nói dù biết rằng tiền bối khó có thể tin. Không sai, Huỳnh Liên giáo chủ đã từng là bại tướng của tiểu bối.?"

"với Chỉ năm phần lực đạo?"

"Ðúng là năm phần.?"

"Cao Phương là người đồng mưu với ngươi?"

"Không sai.?"

"Cao Phương tin ngươi là hậu nhân của Hoa Sơn nhất hiệp?"

"Cao tỷ tỷ không thể không tin.?"

"Tại sao?"

"Vì nếu tiểu bối là tâm phúc của Tôn Lãnh Thu, chỉ bằng vào sự tôn kính của Cao tỷ tỷ đối với tiên phụ cũng để tiểu bối bắt giữ hoặc giết hại Cao tỷ tỷ rồi.?"

"Cao Phương có nói với ngươi là sư phụ của y thị đã bị thất tung.?"

"Có, và tiểu bối tin chắc chính Tôn Lãnh Thu đã hãm hại sư bá.?"

"Sư bá của ngươi là ai?"

"Tiểu bối đã nói rồi, vì tiểu bối không hề nghe tiên phụ nhắc đến nên tiểu bối không hề biết là mình còn có một vị sư bá.?"

"Tại sao?"

"Vì khi tiểu bối được mười hai tuổi, Tôn Lãnh Thu đã dồn tiên phụ đến chỗ không thể không chết.?"

"Dồn như thế nào?"

"Lão tặc bảo sư tổ phải ngậm hờn mà thác oan vì do tội lỗi của tiên phụ. ?"

"Còn mẫu thân ngươi?"

"Lão dùng Tử dương thần chưởng giết ngay đương trường.?"

"Còn ngươi?"

"Lão vứt tiểu bối xuống vực, nhưng may thay tiểu bối vẫn còn có ngày hôm nay.?"

"Chuyện đã xảy ra bao lâu rồi?"

"Năm năm.?"

"Trong năm năm đó thì ngươi được cao nhân nào cưu mang giáo dưỡng?"

"Không một ai cả.?"

"Vậy bản lãnh này từ đâu ngươi có.?"

"Vắn tắt thuật lại chuyện đã xảy ra tại đầm Thủy trung nhược thuỷ, chàng tiếp lời, "Có thể nói chính Vô Danh Tăng là ân sư của tiểu bối.?"

"Ngươi thật sự đã ở Thủy trung nhược thuỷ ư?"

"Tiểu bối không nửa lời nói dối.?"

"Hà, chuyện ngươi kể thật là khó tin. Vì không ai có thể thoát được một khi đã lọt vào Thủy trung nhược thuỷ đầm. Huống chi ngươi lại cho ta biết nước trong đầm lại là độc thủy.?"

Ngừng lời một lúc, Vô tâm tiên tử chợt hỏi, "Ngươi không có một Cảm nhận gì khi nghe ta xưng ra ngoại hiệu sao?"

Chàng kinh ngạc, "Cảm nhận gì mới được? Vô tâm tiên tử? Vô tâm tiên tử...?"

Ðang lẩm bẩm, Vương Thế Kỳ đột nhiên nhảy dựng lên.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp ***** Cửu U Ma Động -Tác giả Trần Thanh

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Oct 20, 2014 8:20 pm

Hồi 16
Tiếp nhận công phu nhận lệnh phù
Rời độc lao thực hiện di mệnh


Chàng suýt nữa đã hét lên, "Tiền bối, Cao tỷ tỷ có nói gia sư bá vốn đang ẩn thân tại Vô Tâm cốc, và ngoại hiệu của tiền bối là Vô tâm tiên tử, không lẽ tiền bối đây chính là ân sư của Cao tỷ tỷ?"

Chàng thì mừng còn Vô tâm tiên tử vẫn dửng dưng, "Ðến lúc này ngươi mới biết ư?"

Không để ý đến thái độ dửng dưng của Vô tâm tiên tử, Vương Thế Kỳ cứ sụp người xuống hành đại lễ, "Sư bá ở thượng vị nhận lễ tham kiến của Tiểu điệt Vương Thế Kỳ.?"

"Hừ, ngươi mừng cứ như thật vậy. Nhưng ta vẫn chưa tin vào ngươi đâu.?"

chàng bối rối nói, "Sư bá muốn Tiểu điệt phải làm gì cho sư bá tin đây?"

Ðúng là không có cách nào buộc Vô tâm tiên tử phải thở dài, "Ta đã lầm khi tin vội vàng vào lời lẽ ngon ngọt của Tôn Lãnh Thu, đến nỗi phải nhận kết cục bi thảm này. Không lẽ cao xanh lại khiến ta phải lầm một lần nữa sao? Hà, ngươi hãy tiến lại gần ta xem nào.?"

Ðợi cho chàng tiến lại, Vô tâm tiên tử nghiêm giọng bảo, "Ta muốn ngươi phải lập trọng thệ là phải giết cho bằng được Tôn Lãnh Thu.

Ngươi có thực hiện thì ta mới tin.?"

Vương Thế Kỳ bèn phát thệ, "Trên có hoàng thiên, dưới có hậu thổ. Nếu Vương Thế Kỳ không giết Tôn Lãnh Thu, không báo gia thù, không chấn hưng Hoa Sơn phái thì xin chịu trời tru đất diệt, ngũ lôi phanh thây.?"

Buộc chàng thề chỉ một điều, chàng lại thề những ba. Vô tâm tiên tử không thể không tin.

"ÐượC lắm, ta sẽ có cách giúp ngươi mau khôi phục được bổn phái và vạch trần tội lỗi của Tôn Lãnh Thu. Trước hết, ngươi cần phải biết tất cả mọi công phu của bổn phái nếu ngươi muốn nhận mình là người của phái Hoa Sơn. Ngươi vốn có nội lực uyên thâm, chỉ cần ngươi lưu tâm học và hiểu được mọi khẩu quyết thì kể như ngươi đã là người của Hoa Sơn phái rồi. Chú ý và nghe đây.?"

Như có việc gì đó rất cấp bách nên Vô tâm tiên tử không muốn phí thời gian dù chỉ là chút ít. Vô tâm tiên tử tuần tự đọc cho chàng nghe mọi khẩu quyết của các loại công phu thuộc về Hoa Sơn phái. Và quan trọng nhất chính là công phu Tử dương thần chưởng.

Và đúng như Vô tâm tiên tử đã nói, do Vương Thế Kỳ có sẵn nội lực uyên thâm và lại có tâm tư thông tuệ nên chỉ trải qua đúng hai lần nhận thức ăn được ném xuống từ bên trên, mỗi lần cho một ngày, vì vậy khi Vương Thế Kỳ bị rơi xuống, Vô tâm tiên tử lầm tưởng là thức ăn nên cho là một ngày trôi qua, Vương Thế Kỳ đã biến thành một môn đồ Hoa Sơn phái thực thụ.

Hơn nữa, theo Vô tâm tiên tử, Vương Thế Kỳ khi thi triển Tử dương thần chưởng thì uy lực quả là cao minh, trước đây ở Hoa Sơn phái chưa có ai đạt được mức độ thành tựu như chàng.

Sau đó, Vô tâm tiên tử còn gấp rút hơn khi lên tiếng bảo chàng, "Kỳ nhi, hoặc là ngươi giả vờ thật khéo khiến ta phải lầm, hoặc ngươi đúng là người như ngươi tự nhận. Ngươi đã tiếp nhận chân truyền của Hoa Sơn phái như người lần đầu tiên chấp nhận. Không hề có dấu hiệu nào cho ta biết là ngươi đã từng được luyện qua công phu của bổn phái. Mong sao ta đã nghi ngờ sai. Còn bây giờ, ngươi hãy mau quỳ xuống nghe ta truyền đạt di mệnh của chưởng môn đây.?"

"Chưởng môn? Ðây hẳn phải là di mệnh của chưởng môn sư tổ chứ không thể của Tôn Lãnh Thu được," vừa thầm suy đoán Vương Thế Kỳ vừa quỳ xuống theo lời Vô tâm tiên tử vừa bảo.

Nâng cao ở trên tay một vật vuông vức, nhỏ bằng nửa lòng bàn tay và có màu đen sì. Vô Tâm tiên tử cao giọng truyền đạt di mệnh.

"Theo di mệnh của tiên chưởng môn. Ta, người tạm tiếp chưởng lệnh phù ra lệnh. Vương Thế Kỳ từ hôm nay chấp chưởng quyền chưởng môn đời thứ hai mươi mốt của bản phái Hoa Sơn. Ngay khi chấp chưởng cương vị, Vương Thế Kỳ phải lãnh nhận trọng trách thanh lý môn hộ và chấn hưng môn phái. Nếu vi lệnh ắt bị thảm tử.?"

Trịnh trọng đặt lệnh phù vào hai bàn tay đang mở ra của Vương Thế Kỳ, Vô Tâm tiên tử lại run giọng lên tiếng, "Ðệ tử là Huỳnh Ðại Mỹ, môn nhân đời thứ hai mươi xin tham kiến chưởng môn. Vì bị phản đồ hãm hại, đệ tử không tiện hành lễ mong chưởng môn tha thứ.?"

Biết đây là lễ, không thể không thể không có. Vương Thế Kỳ chờ cho Vô Tâm tiên tử dứt lời, bèn dùng giọng nghiêm nghị bảo, "Bổn chưởng môn hiểu rồi, sư bá chớ nên đa lễ.?"

"Tạ ơn chưởng môn.?"

Cất lệnh phù vào bọc áo, chàng sà xuống ngồi cạnh Vô Tâm tiên tử và bảo, "Tại sao sư bá mấy ngày nay lại tỏ ra khẩn trương như vậy?"

Vô Tâm tiên tử rít lên, "Kỳ nhi, ngươi có biết nơi này được Tôn Lãnh Thu gọi là gì không?"

"Là Câu hồn tuyệt độc lao. Qua những gì ngươi đã nói thì khi Tôn Lãnh Thu quay lại lão sẽ không tha cho ngươi. Lão sẽ tuôn chất kịch độc vào đây nhằm hủy diệt ta và ngươi.?"

"Chất kịch độc ư? Sao sư bá biết tường tận như vậy?"

"Tôn Lãnh Thu đã từng hăm dọa ta như vậy khi ép ta phải tìm cho bằng được lệnh phù và giao cho lão.?"

"Lão làm cách nào để biết sư bá có lệnh phù chưởng môn?"

Vô Tâm tiên tử thở dài và nói những lời đầy căm phẫn, "Ba năm trước, lúc lão đã lừa được ta để ta phải rời Vô Tâm cốc và đi với lão, ta đã bị lão bất ngờ không chế huyệt đạo và đưa vào Câu hồn tuyệt độc lao này. Ðến lúc đó ta mới biết chưởng môn đời trước vốn đã bị lão hãm hại và giam cầm cũng chính ở nơi này. Lão hy vọng gặp được ta, chưởng môn sẽ thổ lộ chỗ cất giấu lệnh phù chưởng môn cho ta biết và qua sự ngấm ngầm giám sát lão sẽ có được lệnh phù. Nhưng lão đâu ngờ chưởng môn còn tinh khôn hơn lão, chưởng môn chờ khi biết chắc ta không phải là phường bội bạc, cá mè một lứa với Tôn Lãnh Thu. Chưởng môn mới ám thị cho ta biết chỗ cất dấu lệnh phù.

Sau đó...?"

"Sau đó thế nào, sư bá?"

"Hừ, sau đó tuy chưởng môn phải mệnh chung nhưng Tôn Lãnh Thu vẫn hoài công vô ích. Lệnh phù chưởng môn rốt cuộc cũng đã vào tay người xứng đáng. Là người đó, Kỳ nhi.?"

"Sư bá yên tâm! Kỳ nhi quyết không phụ lòng mong đợi của sư bá và sư tổ Phen này sư bá sẽ được nhìn thấy Tôn Lãnh Thu đền tội.?"

Vô Tâm tiên từ chậm rãi lắc đầu, "Chỉ cần ngươi thực hiện lời ngươi đã hứa là ta đủ mãn nguyện rồi. Ta đâu dám mong có ngày ta nhìn thấy kẻ phản đồ phải đền tội.?"

"Sư bá đừng vội nản lòng. Kỳ nhi sẽ tìm được cách thoát khỏi chốn này và sẽ đưa sư bá cùng đi.?"

"Ngươi nói như vậy là đánh giá quá thấp về Tôn Lãnh Thu rồi. Có thoát được chăng ta e chỉ có mỗi mình ngươi mà thôi.?"

Nhưng Vương Thế Kỳ vẫn khăng khăng, "Thoát thì thoát hết, Kỳ nhi nỡ lòng nào bỏ mặc sư bá?"

Nở một nụ cười héo hắt, Vô Tâm tiên tử đáp, "Ngươi đừng quá mơ mộng kẻo phải thất vọng đó.?"

Ðúng lúc đó, một giọng nói âm trầm nham hiểm vẫn từng ám ảnh Vương Thế Kỳ suốt năm năm qua bỗng xuất hiện, "Phải đó tiểu tử, đã lọt vào câu hồn tuyệt độc lao mà ngươi còn vọng tưởng đến việc thoát ra ư? Ðúng là ngươi đã quá mơ mộng. Ha ha ha... ?"

Vương Thế Kỳ vùng dậy thật nhanh và quát lên, "Tôn Lãnh Thu ta đang chờ lão đây. Lão có gan hãy bước vào đây xem nào.?"

Giọng nói của Tử dương thủ Tôn Lãnh Thu lại vang lên nhưng dường như không hề rõ hướng xuất phát, "Ha ha ha... Ta cần gì phải phí lực để bước vào đó chứ? Vương Thế Kỳ, năm năm trước ngươi có cái may mắn ngoài sức tưởng của ta. Giờ đây, chính ngươi chán sống mới tự chui đầu vào lưới. Câu hồn tuyệt độc lao chính là ngưỡng cửa đưa ngươi và mụ Vô tâm kia bước vào Quỷ môn quan đó! Ha ha ha...?"

Chàng thoắt động nộ, "Tôn Lãnh Thu, lệnh phù chưởng môn ta đang giữ đây, ngươi không muốn chiếm lấy lệnh phù sao?"

"Ha ha ha... chờ khi ngươi và mụ kia chết đã. Lúc đó, lo gì lệnh phù chưởng môn không lọt vào tay ta?"

"Tôn ác tặc, nếu ta chết thì lệnh phù này cũng sẽ bị hủy diệt theo ta, ngươi... ?"

Chàng đang quát bỗng phải bỏ giữa chừng. Một phần vì Vô tâm tiên tử chợt đưa tay chạm vào chàng một cái để ra hiệu, phần khác là vì Tôn Lãnh Thu đã lớn tiếng mắng át đi, "Vương Thế Kỳ, đối với ta lệnh phù chưởng môn bắt đầu từ hôm nay đã trở nên vô ích rồi. Ta bây giờ đã là phó bảo chủ Tam Tuyệt bảo. Ta đâu cần phải dùng đến cái phế vật đó? Ngươi cứ giữ nó đi nếu ngươi thích. Ha ha ha... ?"

Trong tràng cười vang dội của Tôn Lãnh Thu, Vương Thế Kỳ phải chú tâm lắm mới nghe được những lời thì thào của Vô Tâm tiên tử, "Ta đã đoán không sai. Tôn Lãnh Thu quyết không buông tha cho ngươi. Trước lúc Tôn Lãnh Thu phóng ra độc vụ câu hồn, ngươi hãy nghe cho kỹ đây. Với độc vụ này, ngươi có bế quan cũng chỉ là vô ích.

Vì độc vụ cũng sẽ làm cho da thịt ngươi rữa nát. Ðó là ta chỉ nói theo lẽ thường tình. Ta hy vọng ngươi sẽ vượt qua được độc vụ nếu ngươi đã từng bình yên vô sự với độc thủy ở Thủy trung nhược thủy đầm.

Ngươi phải giả chết và chờ để lúc Tôn Lãnh Thu vào đây thu hồi lệnh phù hãy ra tay. Ngươi đã nghe kỹ rồi chứ?"

Vương Thế kỳ chỉ dám gật đầu.

"Tôn lãnh thu đang tuôn độc vụ câu hồn vào đó. Ngươi không được quên lời ta căn dặn. Hự.?"

Tai nghe rành rọt tiếng nấc nghẹn chót cùng của sư bá, nhưng Vương Thế Kỳ đưa mắt nhìn cũng không dám. Vì chung quanh chàng lúc này đâu đâu cũng là lớp sương vụ mà sư bá có nói là độc vụ câu hồn. Với lớp sương vụ dày đặc này, chính Vương Thế Kỳ cũng không dám tin tưởng vào khả năng kháng độc của chàng nên nói gì đến việc chàng ám hé miện ghé mắt, tựu trung là để lộ ngũ quan.

Bế khí, bế kín ngũ quan, đó là điều Vương Thế Kỳ đang thực hiện.

Nhưng chàng vẫn đang âm thầm lo lắng vì không hiểu liệu chàng có qua được vụ độc câu hồn như sư bá tin tưởng không?

Phó mặc cho số mệnh. Vương Thế Kỳ hầu như là nhập định, dù không cam tâm cũng phải đợi những điều sẽ xảy đến dẫu kết cục là tốt hay xấu.

Lâu thật lâu, ngỡ như là chưa có hoặc không bao giờ xảy đến, chàng bỗng nghe một câu nói mơ hồ và một tiếng độc cũng mơ hồ không kém.

"Mau lên đi tứ sư đệ, sư phụ đang chờ lệnh phù để bắt đầu khai diễn đại điển lễ kìa.?"

Một luồng ánh áng mờ nhạt chợt chiếu thẳng vào chỗ Vương Thế Kỳ đang ngồi im như pho tượng.

"Ðại sư ca, sao thi thể của Vương tiểu tử vẫn còn nguyên?"

"Ðúng là Hoàng Thông và tứ sư đệ hắn đang tìm đến.?"

chàng nhận định thầm là vậy ngay trước khi âm thanh giọng nói của Hoàng Thông lại vang lên, "Ðệ lại đùa với ta sao? Thi thể nào lại không rữa nát khi đã bị độc vụ câu hồn ngấm vào?"

"Ðệ không đùa đâu, đại sư ca không tin thì hãi nhìn thử xem.?"

"Vút ?"

Toàn thân của Vương Thế Kỳ vụt chớp động, và chàng đột ngột xuất hiện ngay trước mặt hai nhân vật đang lom lom nhìn vào Câu hồn tuyệt độc lao từ một cửa ngách ngầm dưới một luồng sáng nhợt nhạt từ đâu đó chiếu rọi vào.

"Không cần phải xem lại. Là ta đây," vừa nói Vương Thế Kỳ vừa vươn tay điểm vào huyệt đạo của hai tên nọ.

Tay chàng vừa chạm vào cà hai tiếng hú liền vang lên nghe thật thảm khốc.

chàng kinh ngạc. Chàng đâu có làm gì cả hai mà cả hai phải kêu lên như vậy?

"Phịch, phịch.?"

Cả hai chợt ngã ra và từ từ tan biến trước mắt chàng.

Nhìn vào tay của chính mình, chàng lẩm bẩm, "Ðộc vụ câu hồn chỉ từ tay ta truyền sang bọn chúng mà lợi hại đến thế sao? Ðây đúng là gậy ông đập lưng ông rồi.?"

"Vút ?"

Vương Thế kỳ liền thoát đi theo cửa ngầm.

Chàng đứng nhìn trân trân vào một hốc đá nhầm chứa đầy nước có ở bên trong một gian phòng nằm ở cuối con đường ngầm.

"Chỗ nước này không phải vô duyên vô cớ được đặt ở đây. Nó phải có một hiệu dụng nào đấy.?"

xoay Chuyển ý nghĩ thật nhanh Vương Thế Kỳ chợt lao cả người vào hốc đá chứa đầy nước. Vì chàng nghĩ chỗ nước này ngoài tác dụng tẩy rửa chất độc đương nhiên phải là lệnh phù hoặc vật gì khác mà Tôn Lãnh Thu muốn lấy đi thì không còn có bất kỳ tác dụng nào khác Ðúng hay sai, Vương Thế Kỳ chưa rõ nhưng chàng có phần nào yên tâm hơn khi nghĩ độc vụ câu hồn vừa ngấm vào y phục và vào da thì chàng giờ đã không còn nữa.

Và khi chàng bước ra khỏi gian phòng, những tiếng huyên náo từ phía xa vọng lại, báo hiệu đại điển lễ của Hoa Sơn phái sắp đến lúc bắt đầu.

Vương Thế Kỳ bất giác nộ khí xung thiên khi nghĩ đến bao nhiêu tội ác chất chồng của Tôn Lãnh Thu. Và tội ác gần đây nhất là cái chết cực kỳ thảm khốc của Vô tâm tiên tử do chính Tôn Lãnh Thu trực tiếp gây ra.

chấn hưng môn phái.

Thanh lý môn hộ.

Báo phục gia thù.

Tuy đây chỉ là những ý tưởng đang xuất hiện trong tâm trí chàng nhưng nó như là tiếng kêu gào của những oan hồn uổng tử đang ong ong vang lên bên tai chàng, thúc giục Vương Thế Kỳ mau mau hành động.

Chàng mím môi, lóng mắt nhìn về phía phát ra tiếng huyên náo.

"Vút ?"

Chàng chạy biến đi.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Previous

Return to Martial Arts

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 18 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron