Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Kiếm Hiệp ***** LINH LA GIỚI *****

Diễn Đàn Võ-Thuật

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Sun Sep 28, 2014 8:11 am

Chương 10: Thiên phú trác tuyệt.

Hạ Ngôn biết,Lão Thánh Hoàng ra khỏi Linh la giới, khẳng định là chỉ điểm cho hắn ra khỏi đám mây mù. Vì thế, hắn cũng không nghĩ nhiều, mà chờ lão nói nguyên nhân cho mình.

"Thế nào, cảm giác cơ thể ra sao rồi?" Lão Thánh Hoàng hiện ra đứng ở trước mặt Hạ Ngôn,vẻ mặt đắc ý hỏi.

Hạ Ngôn cười khẽ một chút cũng không nói gì,đi đến một gốc cây gần đó ,khống chế nội lực toàn thân,sử dụng tâm pháp điều động nội lực đi vào hai tay, từng đạo khí kình mãnh liệt từ song chưởng phóng ra, một chưởng không có chút nào màu mè trực tiếp phóng ra khí kình vào thân cây đại thụ trước mặt. Hạ Ngôn cảm nhận rỡ ràng nội lực đang vận chuyển trong kinh mạch mình, giống như nước chảy cuồn cuộn không ngừng, thậm chí Hạ Ngôn cũng nge được tiếng róc rách chảy.

Đả thông một trăm lẻ tám kinh mạch,hoàn tất giai đoạn tẩy tủy,toàn bộ phận trên cơ thể đều thay đổi.

"Rầm ~ "

Thân cây một vòng ôm bị Hạ Ngôn cho một chưởng đánh gãy.Chưởng này nếu đánh vào thân thể con người, cho dù người sắt,cũng chỉ có thể né tránh mà thôi.

Hạ Ngôn trợn mắt há mồm nhìn kiệt tác của mình, lại nhìn nhìn hai bàn tay trắng nõn của mình…?

Hạ Ngôn cũng không ngờ,mình lại có được lực lượng như vậy, hắn cũng không học vũ kỹ nào, chỉ có đơn thuần là dùng nộ lực đánh vào thân cây, hơn nữa hắn cũng không có dùng toàn bộ thực lực.

Lão Thánh Hoàng hỏi hắn sau khi đả thông một trăm lẻ tám võ đạo kinh mạch thì cảm giác thế nào, hắn cũng chỉ muốn thử xem lực lượng của mình bây giờ, lại không nghĩ rằng nội lực của mình mạnh như vậy.

"Cũng không tệ lắm, đả thông một trăm lẻ tám kinh mạch, ở con đường tu luyện có thể coi là một thành công nhỏ. Hiện tại, ngươi có thể học vũ kỹ được rồi!"Lão Thánh Hoàng gật gật đầu,thái độ rất vừa lòng.

Hạ Ngôn xoay người nhìn Lão Thánh Hoàng, nhưng trong lòng không thể bình tĩnh.

Mười tháng trước, hắn vẫn là một tên phế vật mà ngay cả một cái kinh mạch cũng không thông nổi, mà bây giờ đã có thực lực như vậy.Tính ra trong đám đệ tử Hạ gia,mình chắc thuộc hàng cực mạnh rồi?

Không biết những người Hạ gia khi thấy mình phát triển thế này thì có phản ứng gì, Mắt đại trưởng lão Hạ Lai nhất định sẽ phải trợn trắng mà khiếp sợ a?

"Ta hoàn thành giai đoạn luyện thể,mất chừng sáu tháng , mà hoàn thành giai đoạn luyện cốt, chỉ mất có ba tháng, cuối cùng hoàn thành giai đoạn tẩy tủy,chỉ mất gần một tháng..."

Hạ Ngôn nhíu mày,theo tình hình thực tế,từ luyện thể đến luyện cốt rồi đến tẩy tủy,phải càng ngày càng khó mới đúng, bởi vì càng đi về phía sau, kinh mạch cần đả thông lại càng nhiều. Nhưng tốc độ Hạ Ngôn đả thông kinh mạch lại càng lúc càng nhanh.

Điều này hiển nhiên là không bình thường!

"Ha ha, đây là chổ ảo diệu của 《 Linh la bí điển 》!Những điều thẩn kì của 《 Linh la bí điển 》ngươi từ từ cũng sẽ biết ."

Lão Thánh Hoàng như sớm đoán được Hạ Ngôn sẽ hỏi vấn đề này, thuận miệng trả lời.

Hạ Ngôn hồ nghi nhìn hai mắt vị Thánh Hoàng này, cân nhắc lại hỏi: " vì sao nội dung tu luyện phần sau, ta xem không hiểu tí nào? Nội dung hình như không phải là vũ kỹ ! Ta làm sao mà tu luyện? Mấy ngày nữa là đại hội tuyển chọn đệ tử ưu tú rồi, ta nếu không học vũ kỹ, chỉ dựa vào nội lực thì sao đủ để mấy người trưởng lão để ý đến ta!"

Hạ Ngôn càng nói càng nhíu mày! Không có vũ kỹ, đây mới là chướng ngại lớn nhất.

Phải biết rằng,thực lực cao thấp của một tu hành giả, cũng không phụ thuôc vào lực lượng, mà còn có vũ kỹ, hoặc lĩnh ngộ của tu hành giả đối với vũ kỹ không sâu nên không thể phát huy uy lực của vũ kỉ, những điều này là mấu chốt làm nên thực lực của một tu hành giả.

Hiện tại Hạ Ngôn, căn bản là chưa học được vũ kĩ nào. Đơn thuần dùng nội lực mà phá hoại,hiển nhiên là không đủ.

Tuy nội lực thâm hậu, đủ có thể đấm vụn đá,đá gãy sắt, nhưng nếu đánh nhau với người ta,người ta cũng không có ngu mà đứng ở đó cho ngươi đánh.Không sử dụng vũ kỹ tấn công,chỉ sử dụng nội lực, cũng phí công mà thôi.

Lão Thánh Hoàng vuốt chòm râu xám trắng,hai mắt nhấp nháy hữu thần,chậm rãi nói: " ngươi hiện tại đã đả thông một trăm lẻ tám kinh mạch, vậy ngươi xem cuốn 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》 đi. Hắc hắc, sau khi xem xong, ngươi sẽ biết diệu dụng của 《 Linh la bí điển 》 !"

Nghe lão Thánh Hoàng nói như vậy, Hạ Ngôn lại nghi hoặc đứng lên.Bốn tháng trước, Hạ Ngôn muốn luyện cuốn vũ kĩ mà tam gia gia tặng , nhưng lão Thánh Hoàng cũng không cho hắn luyện, mà bắt hắn tiếp tục đả thông kinh mạch.Bây giờ vì sao lại bảo hắn luyện cuốn 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》kia?

Hạ Ngôn định hỏi nguyên nhân thì lão Thánh Hoàng vươn tay ngăn không cho hắn nói: " bây giờ không nên hỏi cái gì, ngươi xem quyển bí tịch bất nhập lưu kia liền biết. Ai,bây giờ cũng được học quyển bí tịch này rồi!"

Lão Thánh Hoàng lắc đầu thở dài,bộ dáng khinh thường quyển 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》.

Hạ Ngôn nghi hoặc vào trong sơn động mang bí tịch 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》 ra. Bản bí tịch tuy đã bên người Hạ Ngô vài năm , nhưng Hạ Ngôn lại chưa bao giờ lật xem. Bởi vì kinh mạch của hắn vẫn chưa có đả thông cái nào, căn bản là không thể luyện tập vũ kỹ nào. Chỉ sợ vũ kỹ kém cỏi nhất, cũng không thể sử dụng.

Lật xem một trang 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》, Hạ Ngôn phát hiện,trí nhớ của mình vô cùng tốt. Mỗi khi xem hết một trang, đã đem nội dung bí tịch hoàn toàn ghi nhớ trong đầu.

Dần dần, Hạ Ngôn xem càng lúc càng nhanh, một quyển bí tịch dày hai centimet, ngắn ngủi mấy canh giờ, Hạ Ngôn đã xem hết.(DG:.....2cm)

Trong đầu cẩn thận hồi tưởng 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》một lần, Hạ Ngôn nhất thời há to miệng.Vì trong lúc hắn hồi tưởng lại, vậy mà bộ não lại tự hành diễn luyện 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》!

Hạ Ngôn vội vàng ra khỏi sơn động, vội vàng tìm tùy tiện một nhánh cây, nhắm mắt lại,bắt chước vũ động từng kiếm từng kiếm như trong diễn luyện. Mỗi một kiếm, đều có thể nói là hoàn mỹ.

Cho dù là người sáng tạo ra 《 nhật nguyệt vô song kiếm ,nếu nhìn thấy Hạ Ngôn diễn luyện, chỉ có thể mà sợ hãi than mà thôi?

Hạ Ngôn mỗi một kiếm, đều tự nhiên mà vũ động, một chút tì vết cũng không.

Một lúc lâu sau, Hạ Ngôn bắt đầu diễn luyện lần thứ hai.

Sau nửa canh giờ, Hạ Ngôn diễn luyện lần thứ ba.

Sau một chén trà nhỏ, Hạ Ngôn diễn luyện lần thứ tư.

Lúc Hạ Ngôn diễn luyện đến lần thứ mười, 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》 bảy bảy bốn mươi chín thức(DG: chiêu thức đó),chỉ còn lại có ba thức! Ba thức này, chính là tinh hoa của 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》.

Trong đầu Hạ Ngôn,rất rõ ràng làm sao mà cô đọng lại 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》,chiêu thức phức tạp đều được Hạ Ngôn cô đọng. Bốn mươi chín thức kiếm chiêu, chỉ còn lại có ba thức. Nhưng ba thức này, lại bao hàm kiếm ý của bốn mươi chín thức kia. Hạ Ngôn tùy tiện đâm một kiếm nhưng lại gây ra áp lực vô cùng lớn.

"Hô ~ "

Diễn luyện xong, Hạ Ngôn mở to mắt thở ra một hơi, sau đó lại hít sâu một hơi.

"Ta có thể làm được như vậy, nhất định là do 《 Linh la bí điển 》a ?Nửa ngày ngắn ngủi, ta đã hoàn toàn thông hiểu đạo lí của 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》, không chỉ như thế, ta còn đem bốn mươi chín kiếm chiêu hoàn toàn cô đọng thành ba kiếm chiêu. 《 Linh la bí điển 》này, quả nhiên thần kỳ a!" Hai mắt Hạ Ngôn lóe hào quang, thầm nghĩ trong lòng.

"Như thế nào? Biết chỗ thần kì của 《 Linh la bí điển 》rồi chứ? Hắc hắc, tiểu tử, cuốn bất nhập lưu bí tịch 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》,ngươi đã nắm giữ hoàn toàn, về sau ngươi cần thu thập nhiều bí tịch hơn, sau đó thì học hết, 《 Linh la bí điển 》 sẽ giúp ngươi cô đọng tinh hoa trong đó,ngươi học càng nhiều vũ kỹ,vũ kỹ của ngươi sẽ càng ngày càng tinh thuần, càng ngày càng cường đại, hơn nữa bất đồng với những vũ kĩ bây giờ." Lão Thánh hoàng lúc này lại xuất hiện ở trước mặt Hạ Ngôn, trên mặt đầy tiếu ý nói.

Trong nửa ngày, Hạ Ngôn đã đem 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》 hoàn toàn hiểu rõ,điều này cũng làm lão thánh hoàng có chút bất ngờ.

Lão Thánh hoàng nghĩ Hạ Ngôn học 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》cần đến mấy ngày,dù sao cho dù có 《 Linh la bí điển 》, học vũ kỹ cũng cần phải có tư chất thiên phú .

Thiên phú của Hạ Ngôn,làm lão Thánh Hoàngcó chút bất ngờ, hắn cũng không nghĩ rằng thiên phú tu luyện vũ kĩ của Hạ Ngôn rất cao.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Sun Sep 28, 2014 8:13 am

Chương 11: Tuyển chọn.

Tại phủ trạch Hạ gia ở Ngọc Thủy thành,trong một quảng trường lớn tập trung hơn một ngàn người. Những người này đại đa số là đệ tử trực hệ và các chi của Hạ gia, còn có một phần là các danh sĩ và đại biểu của hai thế gia khác trong Ngọc Thủy thành.

Hôm nay là đại hội tuyển chọn đệ tử ưu tú ba năm một lần của Hạ gia.Qui luật của cuộc tuyển chọn ba năm một lần cùng với cuộc tuyển chọn đệ tử của Tử Diệp học viện không khác nhau mấy. Không chỉ có Hạ gia,mà còn có hai đại gia tộc khác trong Ngọc Thủy thành, Vương gia và Tịch gia, cũng tổ chức tuyển chọn đệ tử ưu tú trong tháng sáu năm nay.

Nguyên nhân là vì cuộc sát hạch của Tử Diệp học.Các gia tộc chọn ra đệ tử ưu tú nhất, mới có thể vượt qua cuộc sát hạch của Tử Diệp học viện.

Tử Diệp học viện trên long đại lục là học viện hàng nhất lưu được đặt ở Tử Diệp thành, Tử Diệp thành là một trong năm mươi bốn thành chủ của Long đại lục.

Cơ cấu quyền lực cao nhất của tử Diệp thành là Thánh điện, Thánh điện có một điện chủ, mười hai Đường chủ,Ngọc Thủy thành là một trong ba mươi ba quận thành được quản hạt bởi Thánh điện này. Ba mươi ba Đường chủ của ba mươi ba quận thành,lại chỉ có mười hai người có thể vào thánh điện của Tử Diệp thành mà thôi.

Có thể trở thành Đường chủ trong thánh điện,dĩ nhiên quyền lực cũng lớn hơn một chút,cũng có thể nắm những ngôi thành có lực lượng mạnh hơn. Mà Đường chủ Ngọc Thủy thành, vẫn chưa thể tiến vào Thánh điện của Tử Diệp thành.

Tử diệp học viện ngoài ba cái siêu cấp học viện trên Long đại lục thì đứng hàng nhất lưu,cứ ba năm lại sát hạch tuyển đệ tử một lần, bao nhiêu người đánh vỡ đầu cũng mơ tưởng tiến vào học trong Tử Diệp học viện. Vì nếu có thể vào Tử Diệp học viện,là đồng nghĩa với việc tương lai khi tốt nghiệp có được địa vị xã hội rất cao. Tử Diệp học viện tuyển nhận đệ tử,đối với độ tuổi tuyển chọn rất nghiêm khắc,chỉ tuyển chọn đệ tử từ tám đến mười lăm tuổi .

Đệ tử ưu tú tốt nghiệp có thể được tiến cử vào các thánh đường, thậm chí có thể tiến vào thánh điện của Tử Diệp thành! Quang vinh như vậy,ai mà không thèm, mà Tử Diệp học viện nổi danh như vậy, nguyên nhân mấu chốt vẫn là do thực lực bản thân, rất nhiều cường giả nổi danh trên đại lục là tốt nghiệp từ Tử Diệp học viện.

Mặt trời đã lên cao.ở bốn phía quảng trường, bóng người lúc nhúc. Ở trên đài cao, là tộc trưởng Hạ gia Hạ Phi Long cùng chín vị trưởng lão quyền cao chức trọng. Ngồi ở vị trí khách mời là các danh sĩ trong Ngọc Thủy thành, còn có trưởng lão đại diện hai đại gia tộc Tịch gia cùng Vương gia.

Tuy tam đại gia tộc vì ích lợi mà tranh giành cấu xé lẫn nhau, nhưng trong đại hội tuyển chọn đệ tử hằng năm,mọi chuyện đều gác lại mà đối xử với nhau đầy hòa ý,cùng học tập quan sát lẫn nhau, đồng thời cũng có thể hiểu biết thực lực để tử hậu bối của nhau.

Ngọc thủy thành mỗi ba năm tham gia sát hạch của Tử Diệp học viện chỉ có hai mươi danh ngạch, mà số người tuyển ra trong tam đại gia tộc chỉ có năm mà thôi.Còn mười lăm người còn lại là chọn từ các người kiệt xuất của gia tộc khác cùng với người tuyển chọn từ mười thành trấn của Ngọc Thủy thành.

Tam đại gia tộc có thể lấy năm danh ngạch,tam đại gia tộc cùng chia nhau năm danh ngạch này, tộc trưởng Tam đại gia tộc, đều là ghi trượng của thánh đường!

Tam đại gia tộc, dĩ nhiên là hi vọng gia tộc mình sẽ chiếm nhiều danh ngạch hơn. Đệ tử gia tộc đậu vào Tử Diệp học viện càng nhiều,tình cảnh gia tộc sau này sẽ càng sáng lạng.

"Đông đông đông ~ "

Ba tiếng trống vang lên,đệ tử Hạ gia từ tám đến mười lăm tuổi xếp thành hàng do Hạ Cổ Thu dẫn đầu đi vào quảng trường trung ương.Trên mặt mỗi đệ tử đều có một vẻ kiêu ngạo. Hôm nay là ngày bọn hắn chứng minh thực lực của mình.

Nếu trong cuộc tuyển chọn đệ tử hiển lộ tài năng,thì về sau sẽ thăng chức nhanh hơn, địa vị ở Hạ gia cũng tăng vọt.

Mấy chục tên đệ tử đi tới, quảng trường một ngàn đệ tử trực hệ cùng các chi, đều vung tay hô to. Bởi vì mười mấy người trẻ tuổi ở quảng trường trung ương, là tương lai,là hy vọng của Hạ gia.

Mấy chục tên đệ tử được Hạ gia bồi dưỡng nên đang đướng ở trung tâm quảng trường.

Chỉ cần Hạ gia cường thịnh,thì các chi cũng sẽ được hưởng ké,cho dù các đệ tử các chi, cũng sẽ được thơm lây.Vì thế đa số đệ tử các chi đều hy vọng chân thành đám đệ tử trực hệ có thể dẫn dắt Hạ gia ngày càng cường đại hơn.

Đương nhiên,mấy danh sĩ cùng trưỡng lão đại diện hai gia tộc kia,dĩ nhiên là không mong muốn thế.Vương gia cùng Tịch gia cũng không hy vọng Hạ gia có đệ tử ưu tú xuất hiện.

Hạ Cổ Thu mang theo đám đệ tử đến quảng trường trung ương,cho đám đệ tử dừng lại, rồi đi một mình đến gần đài cao.

"Hạ Cổ Thu, ra mắt tộc trưởng đại nhân, ra mắt các vị trưởng lão, ra mắt các vị danh sĩ của Ngọc Thủy thành.Đệ tử Hạ gia từ tám tuổi đến mười lăm tuổi, hôm nay có mặt tham gia tuyển chọn có bốn mươi hai người, Hạ Mạt Phi bởi vì nhiễm bệnh nên không có mặt." Hạ Cổ Thu cúi người thi lễ, khuôn mặt ngưng trọng, thanh âm mạnh mẽ nói.

"Ân, tốt lắm!" Đại trưởng lão Hạ Lai đứng lên khoát tay rồi nhìn về phía tộc trưởng nói tiếp: " tộc trưởng, cũng không còn sớm, hiện tại cũng đã bắt đầu được rồi?"

Ở trên quảng trường, có một viên đá tảng thật lớn, dưới viên đá có một cái rãnh dài. đánh giá đầu tiên của cuộc tuyển chọn là nội lực,mà viên đá đó được sử dụng để đo nội lực của tu hành giả. Tu luyện giả chỉ cần đem hai tay đặt trên viên đá sau đó chậm rãi vận hành nội lực về hai tay. Càng đẩy viên đá ra xa,càng cần nội lực càng mạnh. Nói cách khác, có thể đẩy viên đá càng xa,thì nội lực của người đó càng mạnh. Ở trên rãnh, có khắc cấp độ nội lực, căn cứ vào vị trí của viên đá, có thể biết được người này đã đả thông được bao nhiêu kinh mạch.

"Ân..." Ánh mắt tộc trưởng Hạ Phi Long hướng về quảng trường trung ương,nơi đang đứng hơn bốn mươi tên đệ tử.

"Hạ Cổ Thu!" Ngay lúc Hạ Phi Long điểm điểm đầu ý bắt đầu được rồi thì Tam trưởng lão Hạ Trường Hà lại đứng lên trầm giọng hô.

"Tam trưởng lão có gì phân phó?" Hạ Cổ Thu hai tay ôm quyền nhìn về phía Hạ Trường Hà nói.

Hạ Trường Hà mặc dù là Tam trưởng lão, nhưng Hạ Cổ Thu không quá tôn trọng , thậm chí có thể nói là bằng mặt nhưng không bằng lòng.Vì hai nguyên nhân, thứ nhất, thực lực bản thân Hạ Trường Hà không mạnh, bởi vì Hạ Trường Hà chủ yếu là theo văn không phải theo võ; thứ hai, Hạ Trường Hà với phụ thân của Hạ Ngôn trước kia rất thân mật, hơn nữa nhiều lần ở Trưởng lão hội phản đối ý kiến cha hắn Hạ Lai.

Đối với Hạ Ngôn, Hạ Trường Hà vẫn chăm sóc,lo lắng cho Hạ Ngôn, điều này làm cho Hạ Cổ Thu có chút oán hận Tam trưởng lão Hạ Trường Hà. Thêm việc phụ thân của hắn là Đại trưởng lão Hạ Lai, Hạ Trường Hà cũng không làm gì được hắn.

"Đệ tử trực hệ của Hạ gia tổng cộng bốn mươi bốn người,vì sao nói chỉ có bốn mươi ba người?" Hạ Trường Hà xanh mặt chỉ tay vào Hạ Cổ Thu chất vấn.

Các đại biểu của Ngọc Thủy thành cùng hai đại gia tộc nhất thời có chút hứng thú nhìn Hạ Cổ Thu cùng Hạ Trường Hà? Đây là có chuyện gì? Hạ Cổ Thu con của Đại trưởng lão, hơn nữa phụ trách dạy dỗ đệ tử ưu tú của Hạ gia ỏ luyện tập võ nghệ đường, chẳng lẽ ngay cả chuyện này hắn cũng hiểu lầm?

"Thưa Tam trưởng lão,đúng là bốn mươi ba người, chưa từng có đệ tử thứ bốn mươi bốn!" Hạ cổ thu cười lạnh một chút, ánh mắt chợt lóe, mở miệng đáp.

Trong lòng Hạ Trường Hà một cỗ tức giận dâng lên, tên Hạ cổ Thu hiển nhiên cố ý không tính Hạ Ngôn.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:44 pm

Chương 12: Đệ tử ưu tú.

Tộc trưởng Hạ Phi Long cau mày, ánh mắt nhìn về phía Hạ Cổ Thu. Tam trưởng lão Hạ Trường Hà vừa rồi mới nói, hắn đột nhiên nhớ ra , Hạ gia còn có một đệ tử trực hệ.Hạ Ngôn mặc dù là con của tiện nhân đó,nhưng dù sao cũng là con của Hạ Đông Thăng,mà Hạ Đông Thăng đã vì Hạ gia mà lập biết bao công lao.

Địa vị Hạ Ngôn ở Hạ gia so với tên đệ tử bình thường của chi khác cũng không bằng. Mà đệ tử ở chi thứ cũng không có bị đối xử như Hạ Ngôn,mà trong gia tộc cũng có nhiều người không cho rằng Hạ Ngôn là đệ tử Hạ gia. Nếu không,nha hoàn,tỳ nữ, cũng không dám đối xử bất kính với Hạ Ngôn.

Lời nói của Hạ Trường Hà,tất cả mọi người đều nghe được rõ ràng, rất nhiều người cũng đoán được đệ tử thứ bốn mươi bốn là ai. Trong đám người không khỏi truyền ra tiếng nghị luận.

"Hừ,con của Hạ Đông Thăng, ta thân là huynh trưởng.Đứa con của Hạ Đông Thăng Hạ Ngôn, Hạ Ngôn cũng là tôn nhi của ta, hiện tại hắn còn chưa chết! Hạ Cổ Thu, ta hỏi ngươi, ngươi sao không tính cả Hạ Ngôn? Hiện tại có mặt tham gia tuyển chọn bốn mươi hai đệ tử cũng không có Hạ Ngôn, mà ngươi nói không có mặt người thứ bốn mươi ba Hạ Mạt Phi. Hừ, vậy ngươi xem ta là cái gì? Ở trong mắt ngươi, còn có Tam trưởng lão Hạ Trường Hà này sao?" Nói xong lời cuối cùng, thanh âm Hạ Trường Hà đột nhiên đề cao, lớn tiếng chất vấn. Áp lực hơi thở trầm trọng làm Hạ Cổ Thu cứng cả miệng.

Kỳ thật Hạ Trường Hà thịnh nộ như vậy, hoàn toàn là vì thái độ của Hạ Cổ Thu, Hạ Ngôn không có đả thông được võ đạo kinh mạch, hiển nhiên là không có khả năng tham gia đại hội tuyển chọn lần này. Điểm này, Hạ Trường Hà cũng rõ ràng. Nhưng Hạ Cổ Thu lại trực tiếp xem nhẹ Hạ Ngôn, điều này thật sự làm cho hắn phẫn nộ. Đồng thời trong lòng cũng không khỏi thở dài, nếu Hạ Ngôn tu luyện có thành tựu, cho dù có một nửa thiên phú của phụ thân, cũng không bị tộc nhân khác xem nhẹ như thế.

Cha con Hạ Lai cũng không thể xem hắn không ra gì!

Hạ Cổ Thu bị Hạ Trường Hà chất vấn không nhịn được thân hình run lên, hắn không nghĩ đến Hạ Trường Hà tức giận như vậy,bây giờ thì diễn trò cho người ngoài coi. Tuy chuyện Hạ Ngôn là phế vật ở Ngọc Thủy thành thì đa số là biết...Nhưng sự việc đang diễn ra không thể không nghi ngờ là bị Vương gia và Tịch gia còn có các danh sĩ chế giễu!

Hạ Cổ Thu nhìn tộc trưởng cùng Đại trưởng lão, trên mặt có chút xấu hổ. Tộc trưởng Hạ Phi Long hung hăng trừng mắt hắn một cái, tựa hồ cũng trách cứ hắn.

"Không thể tưởng được, Tam trưởng lão Hạ Trường Hà lại bảo vệ Hạ Ngôn như vậy!"

"Đúng vậy, Hạ Ngôn... Hạ Ngôn dù sao cũng là đứa con của Hạ Đông Thăng... Nghe nói, Hạ Ngôn tu luyện suốt mười năm, đến bây giờ vẫn chưa có đả thông kinh mạch nào,có tiếng là tên phế vật nhất của Hạ gia..."

"Mẫu thân của Hạ Ngôn là tiện nhân của Ám Dạ đại lục..."

Đám đệ tử thấp giọng xì xào!

"Hừ!" Đại trưởng lão Hạ Lai hung hăng phẩy tay áo một cái, hừ lạnh một tiếng.

"Ha ha, tộc trưởng, các vị trưởng lão.Ta tính dù sao là người ngoài nhưng cũng nói một câu,ta thấy Hạ Ngôn không có khả năng tham gia đại hội lần này của Hạ gia rồi. Ta nghĩ,hiện tại bắt đầu đại hội được rồi,đợi một chút nữa là đến trưa rồi!" Chiếu kính đứng lên hành lễ với Hạ, sau đó mới chậm rãi cười nói.

Chiếu kính là đại diện của Tịch gia phái tới

"Đúng, đúng là vậy!Đứa nhỏ Hạ Ngôn, ta cũng đã được nghe nói. Ai, đáng tiếc , hắn lại không thể tu luyện. Bất quá, phụ thân của hắn Hạ Đông Thăng là một thiên tài, nếu không phải gặp bất trắc ở rừng rậm tội ác, tương lai tất nhiên có thể trở thành Linh sư ." Vương Lam cũng đứng lên, thuận thế nói, không biết là thương tiếc hay là thấy may mắn khi người ta gặp họa, dù sao hắn không thể không hi vọng Hạ Đông Thăng xảy ra bất ngờ.

Vương Lam là đại diện do Vương gia phái tới. Hai người này thấy nội bộ Hạ gia không đoàn kết, trong lòng tự nhiên mừng thầm.Bất quá là khách,bọn hắn cũng nên hợp thời đứng ra nói vài câu.

Thấy hai nhà Tịch gia cùng Vương gia nói xong ,một ít danh sĩ Ngọc Thủy thành cũng sôi nổi nói theo.

Đứng trong bốn mươi hai người trong quảng trường, Hạ Tử Hân mặc váy tím,trên khuôn mặt xinh đẹp có nét ảm đạm,chân mày nhăn lại, trong lòng không thể bình tĩnh nổi. Nàng vĩnh viễn không quên tình huynh muội ngày đó với Hạ Ngôn.Thấy tộc nhân đối xử lạnh lùng với Hạ Ngôn như thế, Hạ Tử Hân cũng thấy khó chịu vô cùng,nhưng nàng tuy là nữ nhi của tộc trưởng nhưng cũng không có cách nào thay đổi.

Nàng là thân nữ nhân, nếu không phải quyết định cả đời sẽ không rời Hạ gia, nàng cũng không thể nào vào luyện tập võ nghệ đường tu luyện. Nói cách khác, cho dù nàng lập gia đình,thì đối phương cũng phải ở rể Hạ gia,không thể ở nhà khác được.

"Tốt lắm, đại hội chính thức bắt đầu!" Hạ Phi Long sắc mặt nghiêm trang, áo lông màu vàng dưới ánh mặt trời trở nên lấp lánh.Đám khách mời nói xong thì Hạ Phi Long nói,đè ép âm thanh nghị luận xuống.

Hơn một ngàn đệ tử bốn phía đều im lặng. Cả quảng trường trong nháy mắt trở nên an tĩnh lại.

Đại trưởng lão Hạ Lai liếc Hạ Trường Hà một cái, hừ lạnh một tiếng rồi mới ngồi xuống chổ của mình.

"Hạ Cổ Thu, ngươi chủ trì cuộc đại hội lần này đi!" Hạ Phi Long mặt không chút thay đổi nối với Hạ Cổ Thu.

Hạ Cổ Thu vội khom người trả lời rồi lui nhanh về.

Đại hội tuyển chọn năm người đệ tử ưu tú mạnh nhất, năm người này sẽ quyết đấu cùng vớ người Vương gia và Tịch gia để chọn ra năm người tham gia khảo hạch của Tử Diệp học viện, bởi vì chỉ có năm danh ngạch cho ba đại gia tộc nên mười lăm tên đệ tử ba đại gia tộc, chỉ có năm người có thể tham gia sát hạch của tử diệp học viện.

... ... ... ... ... ...

"Hạ Ngôn?"

Hạ Ngôn đang lúc vội vàng chạy đến quảng trường, đột nhiên nghe được có người gọi tên hắn, dừng cước bộ, ánh mắt nhìn về hướng thanh âm phát ra.

"Hạ Mạt Phi? Đại hội đã bắt đầu rồi? Ngươi sao lại còn ở đây?" Hạ Ngôn hơi kinh ngạc một chút, có chút bất ngờ hỏi.

Hạ Mạt Phi ở trong đám đệ tử Hạ gia, thiên phú xem như cũng là cao . Hơn nữa, Hạ Mạt Phi là một trong những đệ tử không kì thị Hạ Ngôn, ít nhất Hạ Mạt Phi chưa từng nói móc Hạ Ngôn bao giờ.

"Ai, ta đột nhiên bị bệnh, cho nên không thể tham gia cuộc sát hạch lần này. Hiện tại, ta đi đến quảng trường xem bọn hắn sát hạch ra sao thôi. Nếu mình không tham gia, nhưng cũng không bỏ qua cơ hội được quan sát a!" Hạ mạt phi thở dài một tiếng, sắc mặt ảm đạm.

Hạ Ngôn thấy sắc mặt Hạ Mạt Phi có chút trắng bệch, hơn nữa tinh thần nhìn khá tiều tụy. Hạ Mạt Phi năm nay cũng đã mười lăm tuổi, bỏ qua đại hội lần này,mà hắn thấy hắn cũng không có cơ hội tham gia sát hạch của Tử Diệp học viện.

Hạ Mạt Phi nhìn Hạ Ngôn cười khổ nói : " Hạ Ngôn, ngươi đi đâu mà giờ lại trở thành như thế?"

Lúc này,áo quần Hạ Ngôn rách rưới như ăn mày.Lúc trước, Hạ Ngôn tuy thường thường mặc thanh sam đẩy nếp nhăn, nhưng luôn luôn giử sạch sẻ. Hạ Mạt Phi biết là Hạ Ngôn phải đi đâu mới như thế, cho nên hỏi.

"Nga, ta ở trong Ngọc thủy sơn tu luyện." Hạ Ngôn cũng không giấu diếm nói thẳng.

Nghe Hạ Ngôn nói là đi tu luyện , Hạ Mạt Phi mím môi, hắn cũng biết Hạ Ngôn tu luyện mười năm không có tiến triển nhưng vẫn chưa bao giờ buông tha.Tinh thần của Hạ Ngôn thật đáng nể nhưng hắn xem ra rất là ngoan cố .

"Đại hội đã bắt đầu,ta không kịp trở về thay bộ khác đàng hoàng hơn cho nên đành phải..." Hạ Ngôn cười khẽ một chút, hắn biết ý của Hạ Mạt Phi, bất quá hắn cũng không định giải thích cái gì.

Huống hồ,không bao lâu nữa mọi người biết ta luôn kiên trì tu luyện là không sai. Hạ Ngôn ánh mắt chợt lóe, hưng phấn nắm chặc bàn tay.Đến lúc đó,mọi người đều phải chấn động vì ta!

"Cái gì, ngươi muốn tham gia đại hội tuyển chọn lần này?" Hạ Mạt Phi nhịn không được trừng mắt há hốc miệng,trên mặt vẻ bệnh hoạn có vẻ giảm bớt, hắn trăm triệu lần cũng không nghĩ rằng Hạ Ngôn tham gia đại hội lần này. Hạ Ngôn tu luyện mười năm ngay cả một cái kinh mạch cũng không đả thông,ngay cả đứa trẻ ba tuổi trong Ngọc Thủy thành cũng biết tên hắn. Nhưng hiện tại, Hạ Ngôn lại muốn tham gia đại hội tuyển chọn đệ tử ưu tú?
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:45 pm

Chương 13: Tinh võ quảng trường

Hạ Ngôn hờ hững gật đầu, khóe môi nhếch lên mang ý cười nói: " đại hội tuyển chọn đệ tử ưu tú đã bắt đầu, chúng ta đến quảng trường tinh võ đi!"

Thấy Hạ Mạc Phi kinh ngạc,Hạ Ngôn hoàn toàn có thể hỉu, kỳ thật nếu người trong Ngọc Thủy thành nếu thấy hắn tham gia đại hội cũng sẽ kinh ngạc cực kì,không kinh ngạc cũng sẽ không có được mấy người.

"Hạ Ngôn, ngươi... Ta sợ bọn Đại trưởng lão,bọn hắn..." Hạ Mạt Phi nhìn nhìn Hạ Ngôn, muốn nói lại thôi.

Hạ Ngôn biết hắn muốn nói cái gì ,cũng không thèm để ý, tự tin nói : " ta sẽ làm bọn hắn chấn động, ta sẽ làm mọi người nhìn ta với cặp mắt khác xưa! Nguyện vọng của mẫu thân, ta sẽ hoàn thành!Hạ Ngôn hôm nay đã không phải là Hạ Ngôn ngày xưa nữa."

Nói mấy câu đó xong, ánh mắt Hạ Ngôn tự nhiên nhìn về phía chiếc nhẫn trên ngón tay, cả người toát ra một cổ khí thế, cổ khí thế này lại làm cho Hạ Mạt Phi có cảm giác kinh tâm động phách.Khí chất Hạ Ngôn trước kia là loại khí chất nhu nhược,làm cho người khác có cảm giác là hắn yếu đuối,mà khí chất bây giờ,Hạ Mạt Phi lại có cảm giác chấn động.

Ở tinh võ quảng trường, bốn mươi hai tên đệ tử đang tiến hành đo nội lực, bốn mươi hai đệ tử, đã hơn phân nửa thí nghiệm đo nội lực xong.

"Kế tiếp, Hạ Lưu!" Hạ Cổ Thu đứng ở trên viên đá lớn gần đó kêu tên,những đệ tử kiểm tra xong đều im lặng đứng ở một bên, trên mặt mỗi người biểu tình khác nhau. Có người vui mừng, có người sầu!(DG:ai thi rớt sẽ vậy thui T_T)

Cứ ba năm là tuyển chọn một lần, đối với mỗi người đệ tử rất trọng yếu.Vị trí năm người đứng đầu là mục tiêu của mỗi một đệ tử! Qua mỗi đợt kiểm tra thì địa vị của một người lại thay đổi rất nhiều!

"Xôn xao ~ "

Người bên trong quảng trường đột nhiên truyền ra một trận âm thanh sợ hãi.

Hạ Lưu trên mặt ngạo nghễ, hai tay đặt trên viên đá, thân thể hơi hơi trầm xuống, song chưởng chậm rãi vận nội lực, viên đá liền không ngừng lăn đi!Rãnh đo nội lực không ngừng gia tăng!

Năm mươi...

Sáu mươi...

Bảy mươi...

Quảng trường chung quanh đột nhiên ồ lên,là bởi vì Hạ Lưu đã đem viên thạch đẩy lên hơn bảy mươi khắc độ.Con số bảy mươi khắc độ,nói lên rằng Hạ Lưu đã đả thông hơn bảy mươi võ đạo kinh mạch.

Lúc này, Hạ Lưu sắc mặt dần dần đỏ lên, trên cánh tay gân xanh nổi lên,giậm chân giận dữ. Bất quá, viên thạch vẫn tiếp tục lăn.

Bảy mươi lăm...

Tám mươi...

"Hạ Lưu, không hổ là Hạ gia trẻ tuổi đệ tử xuất sắc nhất ! Tuổi còn nhỏ, vậy mà đã đả thông tám mươi võ đạo kinh mạch!" Ở trên ghế,đại biểu Vương gia cùng Tịch gia, trong lòng không nhịn được thầm nghĩ, hai mắt lóng lánh tinh quang.

"Này Hạ Lưu, có thể tiếp bước chân dở dang của Hạ Đông Thăng!"

Tộc trưởng Hạ Phi Long cũng chậm rãi gật đầu khen ngợi.

"Hô!"

Rốt cục, Hạ Lưu thu công,nhảy đến bên cạnh viên đá.Viên đá ầm ầm tiếng ma sát với nền trở về nguyên trạng. Hạ Lưu đả thông tám mươi chín kinh mạch!Thành tích ngạo nhân này nhất thời làm nên một trận vỗ tay như sấm!

Hạ Lưu tầm mắt đảo quanh một vòng, hai tay ôm quyền, hướng về đài cao cúi người thi lễ. Tuy rằng hắn cực lực khống chế,nhưng trên mặt sắc mặt vui mừng vẫn hiện ra.

Ở trước hắn, thành tích tốt nhất trong đám đệ tử Hạ gia, cũng bất quá đả là bảy mươi lăm mạch. Mà hắn đem viên đá lăn đến tám mươi chín khắc! Hiển nhiên,thể diện Hạ gia trước đại biểu Vương gia và Tịch gia trở nên đẹp hơn rất nhiều.

Lúc này, Hạ Lưu đột nhiên ánh mắt ngưng tụ,chân mày nhăn lại. Hắn thấy hai nhân ảnh dần dần xuất hiện ở cửa quảng trường, càng ngày càng rõ ràng. Hắn chăm chú nhìn kỹ mới phát hiện là Hạ Ngôn cùng Hạ Mạt Phi!

Sau một lát tất cả mọi người trên quảng trường đều thấy được Hạ Ngôn cùng Hạ Mạt Phi.

"Tên Hạ Ngôn này tới đây làm gì vậy?" Đại trưởng lão Hạ Lai nhìn chằm chằm Hạ Ngôn.

"Hạ Ngôn?" Tam trưởng lão Hạ Trường Hà, trên mặt thần sắc biến đổi, trước đó hơi hơi vui vẻ rồi sau đó lại lộ ra vẻ lo âu !Năm trước Hạ Ngôn từng nói muốn tham gia cuộc tuyển chọn đệ tử ưu tú năm nay.

"Hừ,ngựa non còn dại!" Hạ Cổ Thu hừ lạnh một tiếng, trong lòng thầm mắng.

Trong mấy hơi thở... ,ánh mắt mọi người trong quảng trường cơ hồ đều nhìn về Hạ Ngôn cùng Hạ Mạt Phi. Hạ Ngôn áo quần rách rưới so với tên ăn mày còn thảm hơn, điều này càng làm cho rất nhiều người xem thường trong miệng hừ lên một tiếng.

Đại biểu Vương gia và Tịch gia, còn có danh sĩ ngọc thủy thành, cũng đều có chút ngoài ý muốn nhìn về phía hai người đệ tử vừa mới tiến vào tinh võ quảng trường.

Hạ Ngôn cũng không có vì ánh mắt mọi người mà e sợ, hắn chậm rãi đi đến trung ương quảng trường, thi lễ thật sâu với người trên đài.

"Tộc Trưởng đại nhân, các vị trưởng lão, Hạ Ngôn bởi vì bận.. tu luyện, cho nên không thể có mặt đúng giờ,mong tộc trưởng cùng các vị trưởng lão hiểu và bỏ qua." Hạ Ngôn thoáng thấp đầu,thanh âm trẩm ổn mở miệng nói.

Hạ Mạt Phi ở bên cạnh Hạ Ngôn,khom người thật sâu với người trên đài rồi sau đó thấp giọng nói với Hạ Ngôn: " Hạ Ngôn, ta lên khán đài đây!"

Dưới ánh mắt của mọi người,Hạ Mạt Phi chịu áp lực rất lớn! Hắn cùng với Hạ Ngôn cùng tiến vào tinh võ quảng trường có thể sẽ làm rất nhiều tộc nhân hiểu lầm, cho nên Hạ Mạt Phi mới vội vã rời khỏi Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn gật gật đầu nói: " hảo!"

Hắn biết Hạ Mạt Phi trong lòng suy nghĩ như vậy,cũng là bình thường thôi.Ngay cả Hạ Tử Hân cũng không thân với Hạ Ngôn như trước,huống chi là Hạ Mạt Phi? Có thể ở thời điểm ai cũng trở mặt mà lại nói chuyện với mình mấy câu, không gạt bỏ mình ra, cũng đã rất quí rồi.

"Hạ Ngôn, ngươi tới nơi này làm cái gì?" Tộc trưởng cùng các trưởng lão còn chưa lên tiếng, Hạ Cổ Thu liền lớn tiếng mắng, "Bây giờ đang khảo thí, ngươi mau tránh sang một bên đi!"

"Ta cũng có tư cách tham gia đại hội lần này, ta muốn tham gia đợt tuyển chọn này!" Hạ Ngôn ánh mắt nhìn thẳng Hạ Cổ Thu,ánh mắt không chút nhân nhượng!

Hạ Cổ Thu nao nao, hắn vậy mà lại bị ánh mắt Hạ Ngôn nhìn có chút chột dạ.

"Làm loạn, ngươi ngay cả một cái kinh mạch cũng không đả thông!Lại còn muốn tham gia đại hội? Ha ha..." Hạ Cổ Thu trong lòng tức giận, khinh thường cười to nói.

"Ai..." Tam trưởng lão Hạ Trường Hà trong lòng thở dài một tiếng.

"Nếu Hạ Ngôn đã đến đây, vậy cũng cho hắn tham gia đi!" Tộc trưởng Hạ Phi Long ánh mắt lóe lên xẹt nhanh qua Vương gia,Tịch gia cùng với các vị danh sĩ ngọc thủy thành.

"Tạ tộc trưởng!" Hạ Ngôn nói!

Quảng trường bốn phía lại truyền ra tiếng nghị luận xì xào.

"Này Hạ Ngôn, vậy mà lại muốn tham gia đại hội?"

"Ha ha, không biết đầu của hắn có bị đập đá không(DG:như Tnú lấy đá đập đầu mình trong rừng xà nu đóa hehe).Ngay của một đạo kinh mạch cũng không đả thông, như thế nào tham gia được? Đây không phải là tạo cơ hội cho mọi người nhạo bán hay sao? Đại trưởng lão vẫn đối với hắn bất mãn, chỉ sợ một hồi..."

"Đừng nói nữa, kỳ thật Hạ Ngôn rất đáng thương , ở Hạ gia, hắn mặc dù là trực hệ đệ tử, nhưng một chút địa vị cũng không có!" Một gã đệ tử chi thứ hơn hai mươi tuổi ngăn cản người bên cạnh.

"Hừ!" Hạ Cổ Thu hừ lạnh một tiếng,trong lòng bất mãn nói " ngươi trước đứng sau mọi người đi, chờ ta kêu lên ngươi,rồi ngươi lên khảo hạch!"

Hạ Ngôn xoay người, đi đến sau hơn mười đệ tử còn lại, im lặng đứng, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, giống như hết thảy cũng không thể ảnh hưởng đến hắn, dao động hắn.

Hạ Tử Hân đỏ thẫm môi cắn cắn, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn, há mồm muốn nói, lại không biết nói cái gì. Lúc này, nàng đang đứng trước Hạ Ngôn không xa. Mày liễu hơi nhăn lại,quần áo rách nát trên người Hạ Ngôn làm nàng có một tia thương xót.

"Kế tiếp, Hạ Minh!" Hạ Cổ Thu ở trên viên đá hô to.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:47 pm

Chương 14: Hoàn toàn yên tĩnh.

Hạ Minh mới có mười hai tuổi thôi, ánh mắt hữu thần,trong hai đôi mắt đen chớp động ánh sáng trí tuệ. Tuy rằng mới mười hai tuổi nhưng ở trong gia tộc được các vị trưởng lão yêu thích, thiên phú tu luyện cũng cực kì cao. Đợi cho đến lần tuyển chọn đệ tử sau, hắn cũng chỉ mới mười lăm tuổi, vẫn còn có thể tham gia.

Hạ Minh chạy đến bên viên đá,đặt đôi tay nhỏ lên viên đá thật lớn, trong lòng vận hành tâm pháp.

"Vang ầm ầm ~ "

Viên đá lăn lộn, sau một lát, Hạ Minh đem viên đá lăn đến con số tám mươi ba khắc.Thành tích như vậy,trong đám đệ tử đã khảo hạch đứng thứ hai,chỉ sau Hạ Lưu.

Phải biết rằng, hắn mới mười hai tuổi, có thể nói là thành tựu trong tương lai là bất khả hạn lượng!

Hạ Minh đả thông tám mươi ba võ đạo kinh mạch, điều này làm cho tộc trưởng Hạ Phi Long cùng chúng trưởng lão đều hơi hơi giật mình. Đại biểu Vương gia và Tịch gia lại thay đổi sắc mặt. Bọn hắn không nghĩ tới, ở Hạ gia vậy mà lại có đệ tử ưu tú như vậy!

"Ha ha, hảo!" Hạ Phi Long nhẹ nhàng cười, bàn tay vỗ trên đùi một chút, thấp giọng nói!

Người xung quanh quảng trường, tự nhiên lại là một mảng xôn xao!Nghe mọi người khen ngợi, Hạ Minh cũng không có...chút nào kiêu ngạo, trên mặt biểu tình bình tĩnh, tựa hồ người vừa làm ra thành tích ưu tú thế cũng không phải hắn, thậm chí cùng hắn không có quan hệ gì!

Hạ Ngôn thấy hắn còn tuổi nhỏ có thể như thế ổn trọng, trong lòng không khỏi âm thầm gật đầu,Hạ Minh này, tương lai sẽ là trụ cột vững vàng của Hạ gia a! Bằng vào biểu hiện của hắn, so với mấy người Hạ Lưu kia thì mạnh hơn nhiều.

Hạ Lưu đứng trong đám đệ tử, mặt không chút thay đổi, bất quá ánh mắt, lại luôn đảo qua người Hạ Minh. Hạ Minh so với hắn nhỏ hơn ba tuổi, nhưng đả thông kinh mạch lại chỉ thấp hơn hắn có sáu cái.Sáu cái võ đạo kinh mạch, hiển nhiên không cần ba năm thời gian mới có thể đả thông.

Nói cách khác, Hạ Minh tiềm lực so với hắn còn cao hơn!

"Kế tiếp..."

"Kế tiếp, Hạ Tử Hân!"

Lúc này, khảo nghiệm Hạ gia đệ tử còn chưa chấm dứt,vẫn còn có ba người, Hạ Cổ Thu rốt cục kêu tên Hạ Tử Hân! Hạ Tử Hân là con gái của tộc trưởng Hạ Phi Long, thiên phú tu luyện cực cao,được đám đệ tử của Hạ gia công nhận.

Cho dù ở trong luyện tập võ nghệ đường,trọng địa của Hạ gia, cũng không có người thấy thực lực đích thực của Hạ Tử Hân. Thậm chí không ít người đều cho rằng Hạ Tử Hân có thể so với Hạ Lưu còn lợi hại hơn.Nhưng Hạ Tử Hân không khoe khoang giống Hạ Lưu cho nên đại đa số Hạ gia đệ tử cũng không rõ ràng lắm thực lực chân chính của Hạ Tử Hân.

Hạ Tử Hân một thân váy dài màu xanh biếc, nhanh nhẹn đi đến gần viên đá,đôi tay nhỏ bé dưới ánh mặt trời vững vàng đặt trên viên đá.

Trên khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ mặt thản nhiên kiên nghị.

Hạ Phi Long ngồi ở trên đài cao nhìn con gái của mình, ai cũng không rõ ràng lắm hắn lúc này đang nghĩ đến cái gì.

Chín mươi sáu...

Viên đá rốt cuộc đã đứng yên! Mà thành tích cuối cùng đứng ở con số chín mươi sáu khắc !

Toàn trường liền cảm thấy hơi lạnh thoảng qua người,...Thành tích này...này…

Hạ Lưu, cũng mới đả thông tám mươi chín kinh mạch, mà Hạ Tử Hân, lại đả thông chín mươi sáu kinh mạch. Nói cách khác, một trăm lẻ tám võ đạo kinh mạch, Hạ Tử Hân chỉ còn mười hai võ đạo kinh mạch là đả thông toàn bộ!

Phải biết rằng, đả thông một trăm lẻ tám võ đạo kinh mạch là tiến vào cảnh giới hậu thiên đỉnh cao. Chỉ cần tiến lên một bước, thì chính là Linh sư a!

Linh sư tôn quý, không người nào là không biết, không người nào là không hiểu. Nếu trong một gia tộc có thể có vài tên Linh sư,gia tộc này mà muốn không thịnh vượng cũng khó. Trước mắt, ở Hạ gia cũng chỉ có một mình Hạ Phi Long là Linh sư mà thôi.Ngay cả Đại trưởng lão Hạ Lai, cũng chưa trở thành Linh sư.

Hạ Tử Hân bất quá mới mười bốn tuổi, cũng đã đả thông chín mươi sáu võ đạo kinh mạch,thành tựu về sau bất khả hạn lượng!(DG:ông tác giả hơi khoái xài từ này)

Đại biểu Vương gia cùng Tịch gia, còn có danh sĩ ngọc thủy thành,cả đám đều nín thở há miệng thở không ra, khiếp sợ nhìn nữ tử lục y trên quảng trường.

"Hạ gia... Hạ gia... Vậy mà có đệ tử ưu tú như thế!" Trong lòng hai người Chiếu Kính cùng Vương Lam đều đồng dạng vấn đề.

Không biết vì cái gì, sau khi khảo nghiệm, ánh mắt Hạ Tử Hân chỉ nhìn Hạ Ngôn. Thậm chí ngay cả Tộc trưởng cùng chúng trưởng lão trên đài cao,Hạ Tử Hân cũng không nhìn lấy một tí. Hạ Ngôn cũng cảm giác được ánh mắt của Hạ Tử Hân,cũng nhìn qua gật gật đầu.

"Hạ Ngôn, ngươi lại đây đi!"

Sau khi tất cả mọi người thí nghiệm xong, rốt cục cũng đến phiên Hạ Ngôn!

"Hạ Ngôn, ngươi có thể làm viên đá này động đậy sao? Khách trên đài có không ít người, đều xem chuyện cười của Hạ gia chúng ta !"

Hạ Ngôn đến gần viên đá, Hạ Cổ Thu nói khẽ với Hạ Ngôn. Hắn đối Hạ Ngôn tuy rằng bất mãn, bất quá hắn cũng là đệ tử Hạ gia, đương nhiên không muốn ngoại nhân cười nhạo Hạ gia.

"Ta sẽ không đến cho bọn họ chế giễu đâu!" Hạ Ngôn cũng không thèm nhìn tới Hạ Cổ Thu, thuận miệng nói một câu, đã đứng ở gần chỗ cự thạch.

Đám đệ tử khảo nghiệm xong, đều hướng ánh mắt đến Hạ Ngôn, có người vui sướng khi xem kịch vui,xem người khác gặp họa, mà cũng có người lại âm thầm thở dài. Tu luyện mười năm chưa đả thông một cái kinh mạch nào...

Song chưởng đặt lên trên viên đá, Hạ Ngôn không có làm bộ, trực tiếp đẩy viên đá tới.

Ngay lúc mọi người còn không để ý đến,viên đá đã chậm rãi lăn tới...

Ngay lúc Hạ Ngôn thôi động đẩy viên đá, những người khác đều nghĩ là làm bộ, vận lực, sau đó mới chậm rãi thôi động, như vậy mới có thể đạt tới trạng thái tốt nhất. Nhưng Hạ Ngôn lại không có nhiều động tác như vậy, trực tiếp thôi động!

"Phần phật ~ "

Đám Hạ gia đệ tử, không nhịn được đều trừng mắt to, nhìn một màn mà không tưởng tượng nổi! Tên bị cho là phế vật, vậy mà lại... Vậy mà lại đem viên đá lăn tới!

Mười...

Hai mươi...

Lông mi xinh đẹp của Hạ Tử Hân chớp giựt,một vẻ không thể tưởng tượng nổi nhìn Hạ Ngôn! Hạ Ngôn một thân rách rưới, tựa hồ cùng trước kia không giống nhau! Không phải một cái kinh mạch cũng không có đả thông sao? Nhưng bây giờ viên đá đã vượt qua con số ba mươi khắc!

Hạ Cổ Thu cũng thổi bay râu mắt trừng to, đây là Hạ Ngôn?

"Đây là có chuyện gì?" Đại trưởng lão ở chỗ ngồi đứng lên, kinh ngạc nhìn Hạ Ngôn trong sân.

Tam trưởng lão Hạ Trường Hà vốn là kinh ngạc, rồi sau đó ha ha nở nụ cười, phi thường đắc ý!

Bốn mươi...

Năm mươi...

Viên đá không có...dấu hiện nào là chạy chậm lại, theo cước bộ Hạ Ngôn từng bước một về phía trước di động, viên đá cứ lăn tới từ từ! Thoạt nhìn thì Hạ Ngôn phi thường thoải mái!

Sáu mươi...

Bảy mươi...

"Điều đó không có khả năng!" Hạ Cổ Thu lẩm bẩm nói, hắn thậm chí ngay cả phận sự của mình cũng quên, vậy mà lại kêu lên!

Hạ Ngôn vẫn không để ý, tiếp tục đi về phía trước!

Tám mươi...

Chín mươi...

"Ta nếu đẩy viên đá lên chỗ cao nhất một trăm lẻ tám, bọn họ chắc chắn không buôn tha cho mình mà hỏi lí do! Quên đi, thoáng cao hơn Hạ Tử Hân một chút đi! Ta có thành tích như vậy, không sợ bọn họ không tiến cử ta!" Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, lúc này đã con số chín mươi lăm khắc.

Hạ Tử Hân là chín mươi sáu!Ít hơn một chút!

"Hô!" Hạ Ngôn thu hồi hai tay, viên thạch cuối cùng dừng lại ở con số một trăm khắc. Nói cách khác, Hạ Ngôn đả thông một trăm võ đạo kinh mạch. Khoảng cách đả thông một trăm lẻ tám võ đạo kinh mạch, hoàn thành giai đoạn tẩy tủy cũng không xa .

Toàn trường yên tĩnh, lặng ngắt như tờ,yên tĩnh mà ngay cả một cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe được. Hạ Ngôn áo quần rách rưới, dày đặt ánh mắt vờn quanh người. Hơn một ngàn người trong quảng trường,lại giống như không có ma nào cả! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai lại tin chuyện hôm nay đã xảy ra? Đây là phế vật hạng nhất của Hạ gia mà mọi người đều biết sao?
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:48 pm

[b]Chương 15: Tam kiếm[/b]

Không khí yên tĩnh một hồi lâu, trong đám người mới ồn ào phát ra từng đợt xôn xao nghị luận. Mỗi một tên đệ tử Hạ gia, đều khiếp sợ thảo luận cùng nhau. Hôm nay Hạ Ngôn làm mọi người rung động thật sự quá lớn, bất luận kẻ nào hôm nay đều bị hình ảnh tương phản chấn động tâm linh!

Như Tam trưởng lão Hạ Trường Hà,cũng thật lâu không thể bình ổn nỗi lòng đang dao động.

"Phần phật ~ "

Tộc trưởng Hạ Phi Long,lập tức trên chỗ ngồi đứng lên, ánh mắt như cái đinh đóng lên trên người Hạ Ngôn, giống như muốn xem thấu trên người Hạ Ngôn rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

"Chúc mừng chúc mừng, Hạ gia có kỳ tài như thế, thật là đáng mừng nha!"

"Đúng vậy đúng vậy! Hạ gia không bao lâu nữa lại sắp xuất hiện hiện một Linh sư nha!"

"Ha ha, đây cũng là phúc khí của Ngọc Thủy thành chúng ta."

"..."

Đại biểu Vương gia,Tịch gia và các nhân vật nổi tiếng của Ngọc Thủy thành đều tán thưởng nói.

Hạ Lưu đứng ở trong đám đệ tử lại lộ ra ánh mắt ghen ghét, âm độc trừng mắt Hạ Ngôn.

"Hạ Lưu ca,tên Hạ Ngôn kia vì sao lại lợi hại như thế?" Hạ Hữu Chí đứng ở Hạ Lưu liếm liếm môi thấp giọng nói.

Hạ Hữu Chí chính là tên đệ tử ở trong luyện tập võ nghệ đường nói nếu Hạ Ngôn mà đả thông được kinh mạch nào thì hắn sẽ dập đầu mà lạy ,lúc ấy hắn còn cười nhạo Hạ Ngôn.

"Hừ, hắn nhất định là ăn được đan dược trân quý cho nên mới có thể đả thông võ đạo kinh mạch. Bất quá, một lúc sau là khảo nghiệm vũ kỹ, hắn cho dù đem võ đạo kinh mạch đả thông,nhưng một năm ngắn ngủi cũng không có khả năng đem vũ kỹ luyện thuần thục được. Cho dù có nội lực,mà vũ kỹ không được,thì cũng không có khả năng được gia tộc tiến cử !" Hai mắt Hạ Lưu hơi hơi nhíu lại, nhận định là Hạ Ngôn đã ăn đan dược trân quí có thể đả thông võ đạo kinh mạch.

"Hạ Lưu ca nói đúng, tên Hạ Ngôn này khẳng định là dùng đan dược rồi!" Hạ Hữu Chí ánh mắt ác độc đảo qua người Hạ Ngôn.

"Im lặng!" Hạ Phi Long ứng phó với đám khách vài câu rồi giơ cao hai tay nói.

Nhất thời, cả quảng trường, đều yên lặng lại. Bất quá, ánh mắt của mọi người lại thủy chung không di

động khỏi người Hạ Ngôn miếng nào. Mà Hạ Ngôn cũng đứng tại chỗ thản nhiên.

Ngay lúc Hạ Ngôn chạm mắt cùng Hạ Tử Hân, hai người đều nhìn nhau gật đầu mỉm cười.Hạ Tử Hân cũng đồng dạng không thể hiểu được Hạ Ngôn vì sao đột nhiên như là thay đổi thành một người khác, nhưng biểu hiện của Hạ Ngôn ngày hôm nay, cũng làm nàng thật cao hứng. Nàng thật tình hy vọng Hạ Ngôn có thể hiển lộ tài năng của mình. Bất quá, nàng nghe được Hạ Lưu cùng Hạ Hữu Chí nói đúng, cũng hiểu được rằng Hạ Ngôn có thể dùng đan dược trân quí nào đó.

Nếu không thì không ai có thể tin rằng trong một năm từ lúc chưa đả thông kinh mạch nào đến khi đả thông được một trăm kinh mạch.

"Hạ Cổ Thu,khảo hạch tiếp tục đi!" Ánh mắt Hạ Phi Long vờn quanh bốn phía, cuối cùng nói với Hạ Cố Thu.

Hạ Cổ Thu vội thu liễm tâm thần, ngưng thanh nói : "khảo nghiệm nội lực đã xong, giờ là đến phần khảo nghiệm vũ kĩ!"

Khảo nghiệm vũ kĩ là đứng ở quảng trường diễn luyện vũ kĩ. Bốn mươi ba người tham gia khảo hạch, tu luyện vũ kỹ phần lớn là khác nhau. Hạ Tử Hân, Hạ Lưu tu luyện vũ kỹ trong đám đệ tử là tốt nhất! Hạ Tử Hân tu luyện chính là 《 lạc hoa phá ngọc kiếm 》, kiếm kỹ này trong các loại bất nhập lưu bí tịch cũng xem như là thượng thừa.

Dựa theo trật tự khảo nghiệm nội lực hồi nãy, bốn mươi ba tên đệ tử ,từng đứa một trong đám lên sân khấu diễn luyện vũ kỹ của mình.Bị hạn chế nội lực, mọi người diễn luyện vũ kỹ đều xuất hiện lỗi. Tộc trưởng Hạ Phi Long trên đài cao, còn có các vị trưởng lão liếc mắt nhìn một cái liền nhìn ra được vũ kĩ luyện cao thấp đến đâu.

Thời gian trôi qua,một đám đệ tử đã hoàn thành diễn luyện vũ kỹ.Trong đám đệ tử Hạ gia,chỉ có một nhóm nhỏ vẫn dừng lại trên người diễn luyện vũ kĩ. Mà Hạ Ngôn là một trong số đó.

Hạ Ngôn cẩn thận xem mọi người diễn luyện vũ kỹ, sử dụng vũ khí mặc kệ là đao, hay là kiếm, hoặc là thương, Hạ Ngôn đều không bỏ qua, hắn thấy thật sự cần thiết.

Hạ Ngôn xem diễn luyện đồng thời trong đầu hắn cũng bắt đầu diễn luyện theo. Tuy rằng hắn chỉ nhìn một lần nhưng lại có thể đem vũ kỹ đó nhớ rõ mười phần.

Ở trong óc hắn, tự nhiên mà tinh luyện vũ kỹ bất nhập lưu đó!

Trong đám đệ tử diễn luyện vũ kĩ, vài người biểu hiện xuất sắc nhất là Hạ Tử Hân, Hạ Lưu, Hạ Minh, Hạ Vũ Nham,vài người này cũng là đệ tử có nội lực xuất sắc nhất.

Vũ kỹ cần nội lực hỗ trợ mới có thể phát huy ra uy lực,trong tình huống bình thường thì là nội lực càng cao, vũ kỹ càng mạnh. Đương nhiên,tình hình ngoại lệ cũng có ,như người dựa vào đan dược đả thông kinh mạch,vũ kỹ có thể rất bình thường; hoặc là người được học thượng thừa vũ kĩ, cũng có thể có biểu hiện kinh người. Mà thượng thừa vũ kỹ càng cần nội lực cường đại hỗ trợ mới có thể phát huy ra uy lực.

"Một kiếm..."

Cước bộ như du long, kiếm khí như cầu vồng!

"Hai kiếm..."

Sát khí tung hoành, sát ý cuồn cuộn!

"Tam kiếm..."

Thiên địa kinh, quỷ thần khiếp!

Ngắn ngủi một phần năm chén trà nhỏ,Hạ Ngôn đã liền diễn luyện xong.

Diễn luyện võ kỹ không giống với khảo nghiệm nội lực,liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được cao thấp.

Tại quảng trường…người có thể xem và biết vũ kỹ của Hạ Ngôn, cũng chỉ có mấy người.Mà trong mấy người đó cũng chỉ có nhất một số nhỏ có thể cảm nhận được điều bí ẩn trong kiếm kĩ mà Hạ Ngôn diễn luyện.

"Hạ Lưu ca, ngươi nói quả nhiên đúng, tiểu tử Hạ Ngôn này, quả nhiên là vũ kỹ không tinh, vậy mà chỉ học xong có ba chiêu! Ha ha..." Hạ Hữu Chí thấy Hạ Ngôn diễn luyện xong, hưng phấn ha ha cười nói.

"Cho dù dùng đan dược thì cũng chỉ là phế vật mà thôi, cũng vọng tưởng muốn cùng ta tranh cao thấp!" Hạ Lưu gật gật đầu, khinh thường nói.

Mà Hạ Tử Hân lại cảm giác được bên trong kiếm kỹ của Hạ Ngôn có điều bất thường. Tuy rằng ba kiếm vô cùng đơn giản,nhưng ba kiếm này lại giống như tự nhiên mà thành, chỗ nào cũng không thể thay đổi được! Hạ Tử Hân âm thầm đem kiếm kĩ của mình so sánh, phát hiện kiếm kĩ của mình căn bản không thể cùng so sánh được.

"Chẳng lẽ hắn học là nhân cấp bí tịch sao?" Hạ Tử Hân trong lòng nghi hoặc.

Hạ Ngôn diễn luyện xong tự nhiên tránh sang một bên, chờ đợi lời bình luận cuối cùng.

Tộc trưởng cùng các trưởng lão trên đài cao,các nhân vật nổi tiếng trên kháng đài cùng đại biểu Vương,Tịch gia, đều đem ánh mắt nhìn thật sâu Hạ Ngôn!

"Tộc Trương đại nhân, ngươi nhìn thấy kiếm kĩ Hạ Ngôn diễn luyện sao?" đại biểu Vương gia Vương Lam nhịn không được mở miệng nói.

Hạ Phi Long liếc mắt một cái Vương Lam, nói: " tự nhiên!"

"Nếu ta không nhìn lầm thì kiếm kỹ Hạ Ngôn diễn luyện là 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》! Chính là 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》,nhưng vì sao có thể phát huy ra uy lực như thế? Theo ta được biết,dưới nhân cấp bí tịch tựa hồ không có uy lực như vậy!" Vương Lam thật sự không nghĩ ra, nói chuyện cũng rối rắm cả lên.

Hạ Trường Hà nghe lời này, trong lòng vừa động, "《 nhật nguyệt vô song kiếm 》không phải là bí tịch ta đưa cho Hạ Ngôn sao?Theo lời người Vương gia nói thì hình như Hạ Ngôn sử dụng 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》phi thường lợi hại!"

Hạ Trường Hà mặc dù là trưởng lão nhưng cũng nhìn không thấu kiếm kỹ của Hạ Ngôn, mới vừa rồi trong lòng hắn còn bồn chồn, thầm nghĩ vì sao Hạ Ngôn diễn luyện có tam kiếm?

"Đúng vậy, Hạ Ngôn sử dụng chính là 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》! Tuy rằng chỉ có tam kiếm, lại đem tinh túy của 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》cô đọng trong đó." Hạ Phi Long ngưng thần nói ra.

"Khó lường,khó lường nha! Hạ Ngôn này, thành tựu tương lai chỉ sợ còn xa hơn phụ thân Hạ Đông Thăng!" Đại biểu Tịch gia Chiếu Kính cảm thán nói.

(DG:Chiếu Kính là đại biểu Tịch gia sao không thấy họ Tịch ta,hay là tác giả lượt bớt tên hay là khách khanh của gia tộc đây...?)
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:50 pm

Chương 16: Hạ gia khiếp sợ.

"Tộc Trương đại nhân, các vị trưởng lão đại nhân, bốn mươi ba người đã diễn luyện vũ kỹ xong!" Hạ Cổ Thu ánh mắt cổ quái nhìn thoáng qua Hạ Ngôn,rồi xoay người đối mặt đài cao cao giọng nói.

Hạ Cổ Thu tuy rằng nhìn ra kiếm kĩ của Hạ Ngôn có chút không tầm thường,nhưng cũng không nhận ra Hạ Ngôn diễn luyện sở bày tinh hoa kiếm kĩ, cho nên hắn nhìn về phía Hạ Ngôn có chút cổ quái,lại thêm chút nghi hoặc.

"Ân. Các vị trưởng lão, các vị cảm thấy đệ tử Hạ gia vũ kỹ diễn luyện như thế nào?" Hạ Phi Long nhẹ gật đầu với Hạ Cổ Thu, chợt lại hỏi chín vị trưởng lão.

" Vũ kỹ Hạ Ngôn, cực mạnh!" Tứ trưởng lão ánh mắt chợt lóe,vuốt ve chòm râu xám trắng nói.

"Ta cũng hiểu được vũ kỹ Hạ Ngôn cực mạnh, 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》của Hạ Ngôn cũng làm cho ta tự than thở không thôi!" Ánh mắt thất trường lão ngưng tụ, tán thưởng nói.

Thất trường lão trước kia cũng tu luyện vũ kỹ 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》. Hắn với 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》đã có mấy chục năm lĩnh ngộ, ở trong Hạ gia cơ hồ không ai có thể vượt qua hắn.Mà hắn tán thưởng Hạ Ngôn diễn luyện 《 nhật nguyệt vô song kiếm 》 như thế, có thể thấy được.

"Đại trưởng lão, ngươi cảm thấy được như thế nào?" Hạ Phi Long lại đem ánh mắt nhìn phía Hạ Lai.

Trong lòng Hạ Lai sớm đã sôi trào không thể bình tĩnh, hắn thấy biểu hiện của Hạ Ngôn hôm nay làm tâm thần có chút không yên.

Nghe được câu hỏi của tộc trưởng , Hạ Lai vội nói: " Vũ kỹ của Hạ Ngôn, đúng là trong đám đệ tử trẻ tuổi không ai có thể so sánh."

Hạ Phi Long gật gật đầu nói : " ân, ta cũng nghĩ như thế!"

Kết quả tuyên bố cuối cùng,làm cả quảng trường lại một mảnh sôi trào!

Hơn một ngàn người đệ tử Hạ gia, trăm triệu lần cũng không thể tưởng được tộc trưởng lại ca ngợi một tên đệ tử Hạ gia.

Tộc trưởng nguyên là nói như thế này: năm nay đại hội tuyển chọn đệ tử ưu tú, làm ta cùng các vị trưởng lão vạn phần cao hứng, bởi vì Hạ gia chúng ta lại có một thiên tài. Thiên tài này, chính là Hạ Ngôn! Hạ Ngôn không chỉ đã đả thông một trăm võ đạo kinh mạch,mà còn tu luyện vũ kỹ đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh!

Tộc trưởng đã nói như vậy , tự nhiên là không có giả! Hạ Ngôn sử dụng tam kiếm đơn giản vô cùng, vậy mà có thể làm tộc trưởng cùng các vị trưởng lão chấn động như thế!

"Ba!"

Đột nhiên, Hạ Lưu theo trong đám người nhảy đi ra, trong tay cầm thanh trường kiếm chỉ vào Hạ Ngôn.

Khi hắn nghe xong tộc trưởng nói, sắc mặt nhất thời xanh mét, phẫn nộ nhìn Hạ Ngôn. Hắn không phục, hắn cảm thấy Hạ Ngôn sứ dụng mấy kiếm kia hoàn toàn không có uy lực gì. Tộc trưởng cùng các vị trưởng lão, nhất định là đang bị Hạ Ngôn lừa bịp .

"Hạ Lưu, ngươi làm gì?" Hạ Cổ Thu thấy Hạ Lưu theo trong đám người nhảy ra dùng trường kiếm chỉ vào Hạ Ngôn, vội trách mắng.

Hạ Lưu đỏ mặt lên, cả giận nói: "Hạ Ngôn này rõ ràng không có bản lĩnh, tộc trưởng đại nhân cùng các vị trưởng lão đang bị hắn che đậy, nếu hắn có bản lĩnh thật sự, thì dám cùng ta đánh một trận không? Hạ Ngôn, ngươi có lá gan cùng ta giao chiến không?"

Hạ Ngôn khinh miệt quét mắt Hạ Lưu một cái, hạ lưu hiện tại, đã không

đáng để cho Hạ Ngôn hứng thú .Một năm trước, Hạ Ngôn còn cho rằng

Hạ Lưu thực mạnh,nhưng bây giờ, Hạ Lưu cùng hắn đã kém nhiều lắm.

Hơn nữa tên Hạ Lưu này lòng dạ hẹp, mồm miệng bẩn , làm hắn chán

ghét vô cùng.

Thấy Hạ Ngôn cũng không trả lời, Hạ Lưu càng cho rằng Hạ Ngôn đang sợ hãi .

"Ha ha ha, Hạ Ngôn, ngươi thật nhu nhược, ngươi nhát gan, vậy mà lại không dám ứng chiến! Hừ, hôm nay ngươi hãy cho cho tộc trưởng cùng các vị trưởng lão xem bản lĩnh của ngươi đi!" Hạ Lưu ha ha cười nói.

Hạ Cổ Thu cũng chần chờ nhìn Hạ Ngôn, thầm nghĩ, hay là Hạ Ngôn thật sự chỉ là cái gối thêu hoa?

"Tiếp ta một kiếm!" Hạ Lưu cười to, trường kiếm phất lên,chân sải ba bước, ‘ đát đát đát ’ hướng về Hạ Ngôn tấn công.

Ra tay tàn nhẫn dị thường, giống như ép Hạ Ngôn vào chỗ chết!

"Hạ Lưu!" Hạ Cổ Thu thấy Hạ Lưu vậy mà ra tay ngoan độc thees, vội ra tiếng muốn Hạ Lưu dừng lại, bất quá lúc này Hạ Lưu đã không dừng lại được. Ngắn ngủn một hơi thở , trường kiếm đã tiến tới gần Hạ Ngôn.

"Cẩn thận!" Hạ Tử Hân lo lắng vì Hạ Ngôn mà đứng lên, ánh mắt trợn to,miệng nhỏ mở ra hô lên.

"Không biết tự lượng sức!" Hạ Ngôn chỉ lạnh lùng nói một câu,ánh mắt nâng lên, hai chân vững vàng đứng trên mặt đất, trên mặt không có chút biểu tình. Hạ Lưu một kiếm đã đâm đến trước ngực hắn, hắn vậy mà lại bất động.

"A..."

Rất nhiều Hạ gia đệ tử, cũng nhịn không được đứng lên kinh hô, mắt thấy

Hạ Ngôn sắp nhuốm máu tươi bị hạ lưu giết chết ngay đương trường!

"Khanh ~ "

Đúng lúc này, dị biến xuất hiện, nguyên bản Hạ Ngôn vẫn không nhút nhích, cánh tay phải huy động trường kiếm hình thành một tàn ảnh quỷ dị, vậy mà làm mọi người đang xem có chút hi vọng.Đợi cho đến khi mọi người nghe được kiếm đánh vang thì chăm chú nhìn lại, trường kiếm trong tay Hạ Lưu đã bay xa ra ngoài, mà mũi kiếm của Hạ Ngôn lại để ngay cổ họng Hạ Ngôn.

Một luồn khí lạnh lẽo theo cổ họng nhanh chóng truyền khắp toàn thân Hạ Lưu, mồ hôi như hạt đậu to không ngừng lăn trên trán Hạ Lưu xuống.

Hắncũng không có nghĩ tới, Tử Vong lại cách hắn gần như thế . Chỉ cần mũi kiếm Hạ Ngôn đưa xa lên một tấc, như vậy yết hầu của hắn bị xuyên qua mà chết.

Phải biết rằng,đó là do hắn khiêu khích trước, hơn nữa ra tay ngoan độc muốn đẩy Hạ Ngôn vào chỗ chết,ai nấy đều thấy được. Cho dù một kiếm này trực tiếp giết hắn, cũng là do đang phòng vệ. Huống hồ, hiện tại Hạ Ngôn bây giờ đã không phải Hạ Ngôn ngày xưa, cho dù Hạ Ngôn giết hắn, tộc trưởng cùng các vị trưởng lão cũng không có khả năng bắt Hạ Ngôn bồi mệnh!

"Hạ Lưu, niệm tình huynh đệ của ta vơi ngươi, hôm nay ta tha ngươi một mạng. Về sau, ngươi mà lại vũ nhục mẫu thân ta, đừng trách ta không khách khí!" Hạ Ngôn giọng lạnh lùng nói, đồng thời, trường kiếm thu lại, nhanh chóng lui ra phía sau từng bước, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Hạ Lưu toàn thân run rẩy.

Hai mắt Hạ Lưu lúc này vô thần kinh hãi nhìn Hạ Ngôn, tâm thần hỗn loạn. Vừa rồi một kiếm của Hạ Ngôn, hắn căn bản không biết Hạ Ngôn như thế nào đâm ra, lúc ấy hắn cảm giác trên trời dưới đất đều là bóng kiếm, hắn thậm chí ngăn cản như thế nào cũng không rõ ràng lắm.

"Một kiếm! Hạ lưu bị một kiếm đánh bại!"

"Hạ Ngôn mạnh như vậy? Xem ra,vậy là trước kia hắn vẫn che dấu a! Về sau, chúng ta nói chuyện phải cẩn thận hơn!"

"Hừ, ta đã sớm nói, phụ thân Hạ Ngôn là Hạ Đông Thăng, Hạ Đông

Thăng là đệ tử xuất sắc nhất Hạ gia chúng ta gần trăm năm qua. Hạ Ngôn là con của Hạ Đông Thăng, sao có thể là phế vật được?"

Chúng đệ tử Hạ gia, nghị luận sôi nổi.

Từ hôm nay trở đi, địa vị Hạ Ngôn ở Hạ gia, đều phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất . Biểu hiện của Hạ Ngôn hôm nay,đã khiến hắn trở thành hi vọng của Hạ gia. Nếu Hạ Ngôn có thể trở thành Linh sư,vậy địa vị Hạ gia ở Ngọc Thủy thành, là thẳng tắp mà tiến, vượt xa Vương gia và Tịch gia.

"Đem Hạ Lưu dẫn đi,canh giữ nghiêm cẩn!" Hạ Phi Long sắc mặt như mực,trầm giọng nói.

Rất nhanh có hai gã hộ vệ động tác nhanh nhẹn tới giữa sân đem Hạ Lưu ngu dại dẫn xuống.

"Hạ Ngôn, từ nay về sau, ngươi đến Phi long viện ở đi!" Hạ Phi Long theo trên đài cao đi xuống, cười nói với Hạ Ngôn.

Phi long viện là viện tử cho đệ tử ưu tú nhất Hạ gia ưu ở . Trước kia,phụ thân Hạ Ngôn Hạ Đông Thăng cũng là ở trong Phi long viện.

Hạ Ngôn lại lắc đầu, chừng mực nói: " cảm tạ ơn trạch của tộc trưởng! Bất quá, ta đã quen ở tại tiểu viện cũ, không muốn đi địa phương khác.Thỉnh tộc tưởng đại nhân, cho phép tiếp tục ở lại tiểu viện kia."

"Ha ha..." Hạ Phi Long cười cười xấu hổ, thầm nghĩ, trước kia như thế nào không phát hiện tiểu tử Hạ Ngôn này lại một mực che giấu đâu?

Hạ Phi Long cùng đại đa số người giống nhau, đều cho rằng Hạ Ngôn trước kia là che dấu! Bằng không, như thế nào có thể lập tức trở nên lợi hại như vậy?

Tam trưởng lão Hạ Trường Hà lại thâm sâu nhìn Hạ Ngôn một cái, chỉ có hắn rõ ràng Hạ Ngôn trước kia một cái kinh mạch cũng không có đả thông.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:51 pm

Chương 17: Cường hóa thân thể.

Sau khi khảo nghiệm nội lực và khảo nghiệm vũ kỹ xong,chuyện còn lại là do tộc trưởng cùng chín vị trưởng lão định đoạt . Một tháng sau, là cuộc đánh giá đệ tử ưu tú của tam đại gia tộc Ngọc Thủy thành. Hạ gia , đến lúc đó sẽ chọn ra năm người đệ tử ưu tú nhất tham gia danh ngạch khảo hạch của Tử Diệp học viện.

Tam đại gia tộc Ngọc Thủy thành, Hạ gia, Vương gia, tTịch gia, tổng cộng chọn ra mười lăm đệ tử ưu tú, tranh đoạt năm suất sát hạch của Tử Diệp học viện.Năm suất này, đối với mỗi gia tộc đều rất trọng yếu.

Sau khi Hạ Ngôn rời khỏi quảng trường,hướng về cái tiểu viện sơ sài ở hậu viện kia ở lại sơ sài tiểu viện đi đến. Trong đầu hồi tưởng lại mấy vũ kĩ mà mình nhớ khi ở quảng trường. Đem các vũ kỹ đó tinh luyện, Hạ Ngôn cũng cần một ít thời gian, hơn nữa,khi tinh luyện vũ kĩ thì tinh thần có chút mệt mỏi, đầu hơi hơi chóng đi. Xem ra tinh luyện vũ kỹ, cũng có một cái giới hạn!

"Hạ Ngôn!"

Ngay lúc Hạ Ngôn vừa mới vào hậu viện, nghe được thanh âm thanh thúy quen thuộc theo sau lưng truyền đến. Hạ Ngôn trong lòng vừa động, trên mặt cũng xuất hiện một tia dao động,rồi chậm rãi xoay người lại,thấy Hạ

Tử Hân hai gò má thanh tú thoát tục xuất trần chân thành đến.

Hạ Ngôn trên mặt mang theo ý cười hờ hững, nói: " cám ơn ngươi kêu tiểu Ngọc đưa 《 hoa rụng phá ngọc kiếm 》đến!"

Hạ Tử Hân lại hai mắt ngưng tụ, hơi hơi lắc đầu, cái miệng nhỏ nhắn thở phào một hơi, nói: " cho tới bây giờ, ta vẫn không nghĩ rằng ngươi đả thông võ đạo kinh mạch, không nghĩ tới, ngươi đã vượt qua trước chúng ta. Hạ Ngôn,vì sao ngươi trước kia không biểu hiện thực lực của mình ra?"

Hạ Ngôn nao nao,một lúc sau bỗng nhiên mới hiểu được ý của Hạ Tử Hân. Hạ Tử Hân nghĩ rằng mình trước kia một mực che giấu. Hạ Ngôn không khỏi cười khổ một chút, giải thích hay không giải thích đây?

"Ta chỉ có thể nói,mười tháng trước, ta một cái võ đạo kinh mạch đều chưa đả thông, cũng không có vốn liếng vũ kỹ gì." Ánh mắt Hạ Ngôn lóe lên nói thẳng.

Đôi mắt đẹp của Hạ Tử Hân đột nhiên trợn to, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ tới bây giờ Hạ Ngôn vẫn còn muốn giấu diếm mình? Nhưng lúc này cũng không cần phải ...! Hạ Ngôn nói xong, biểu tình cũng không giống như nói dối.Nhưng...

Không đến một năm thời gian, như thế nào có thể đả thông một trăm võ đạo kinh mạch đâu? Cho dù không ngủ tu luyện cả đêm lẫn ngày, căn bản cũng làm không được. Huống hồ,tu luyện vũ kỹ , lại càng không thể một sớm một chiều có thể nắm bắt.

Ở Ngọc Thủy thành,chưa từng nghe ai nói có người tu luyện nhanh như vậy.

"Tốt lắm, ta phải trở về thay quần áo, ngươi xem ta bây giờ..." Hạ Ngôn mỉm cười, ánh mắt liếc liếc quần áo của mình.

Hạ Tử Hân nhấp nháy miệng, trong mắt ý cười nói : " tốt lắm, đúng rồi,chúng ta cùng nhau ăn cơm tối đi? Cha ta, cũng muốn nói chuyện với ngươi."

Hạ Ngôn cau mày, trong lòng suy nghĩ một chút, mới nói : " hảo!"

Sau khi cùng hạ tử hân tách ra, Hạ Ngôn tiếp tục đu về tiểu viện sơ sài.

Dọc trên đường đi, gặp vài tên đệ tử Hạ gia, nếu là trước kia,đám đệ tử này cho dù không châm chọc hắn vài câu cũng không đi được.Nhưng bây giờ, đám đệ tử lại a dua tranh nhau đón tiếp hắn.

Biến hóa trong nháy mắt này,làm Hạ Ngôn cũng muốn khóc không thôi. Nhất là, khi Hạ Ngôn gặp nha hoàn tiểu Thúy. Tiểu Thúy khi 0nhìn thấy

Hạ Ngôn, nháy mắt trên mặt biểu tình cứng ngắc, vội cúi đầu muốn đi qua,nhưng lại đột nhiên ngừng cước bộ.

Lấy địa vị Hạ Ngôn hiện tại, nghĩ đến việc đuổi nàng khỏi Hạ gia, cũng chỉ cần một câu nói mà thôi. Cho nên, nàng muốn đi qua,nhưng lại dừng lại cước bộ, bởi vì Hạ Ngôn đã thấy được nàng.

"Hạ Ngôn thiếu gia!" Tiểu thúy thấp đầu,cái miệng nhỏ hé ra nói, thanh âm cực nhỏ.

Xưa kia, nàng chưa bao giờ kêu Hạ Ngôn thiếu gia?

Hạ Ngôn thấy sắc mặt nàng xám xịt,ngực phập phồng không ngừng, thầm

nghĩ, ta cần gì phải so đo với một ả nha hoàn?

"Ân, vất vả !" Hạ Ngôn gật gật đầu,tùy ý nói với tiểu Thúy, sắc mặt cũng không có nét gì giận dữ.

Tiểu Thúy vốn tưởng Hạ Ngôn khẳng định trả thù, cho dù không đấm không đá thì cũng phải châm chọc nhục mạ vài câu.Bất ngờ là Hạ Ngôn cái gì cũng không nói, hơn nữa sắc mặt hoà nhã, giống như sự việc trước kia hắn không nhớ tí nào.

"Hạ Ngôn thiếu gia!" Tiểu Thúy đột nhiên quì xuống cúi lạy, nước mắt lưng tròng, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

"Ngươi đây là?" Hạ Ngôn bị tiểu Thúy dọa cho hoảng sợ, liền vội vàng hỏi.

"Hạ Ngôn thiếu gia, trước kia đều là di tiểu Thúy có mắt không tròng, đối xử với Hạ Ngôn thiếu gia có rất nhiều điều vô lễ ,xin Hạ Ngôn thiếu gia không đuổi tiểu Thúy khỏi Hạ gia nha!" Rốt cuộc Tiểu Thúy khóc oa oa lên.

Hạ Ngôn nhịn không được có chút buồn cười, nói: " ai nói ta muốn đuổi ngươi vậy?"

Tiểu thúy nghe Hạ Ngôn nói như vậy, ngẩng đầu lên, hai mắt đầy nước mắt nhìn Hạ Ngôn, trong miệng ô ô nói: " Hạ Ngôn thiếu gia, ngươi không đuổi ta sao? Tiểu Thúy trước kia đối với Hạ Ngôn thiếu gia một chút cũng không tốt, Hạ Ngôn thiếu gia trong lòng nhất định sinh khí. Bây giờ thiếu gia thấy tiểu thúy, không đánh cũng không mắng, khẳng định là muốn đuổi tiểu Thúy đi !"

Hạ Ngôn nghe lí do này của nàng, không khỏi nhìn tiểu Thúy nhìn với cặp mắt khác xưa, nha đầu kia, vậy mà có thể nhận ra rất nhiều đạo lý a?

"Ha ha, ngươi yên tâm, ngươi là nha hoàn của tộc trưởng, ta sao có thể đuổi ngươi khỏi Hạ gia được? Tốt lắm, ngươi nhanh đứng lên, để cho người khác thấy được thì không tốt, ta hiện tại phải về thay đổi quần áo

đã." Hạ Ngôn dứt lời liền bước nhanh rời đi.

Tiểu Thúy nhìn bóng lưng Hạ Ngôn, trong lòng như có bình ngũ vị(DG: chua, cay, mặn, ngọt, đắng),mùi vị gì đều có. Trong lòng không ngừng nói, Hạ Ngôn thiếu gia, thật là một thiếu gia tốt, so với các thiếu gia khác thì tốt hơn nhiều.

Trở lại tiểu viện, Hạ Ngôn đóng cửa phòng lại, tắm rửa xong rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ.

"Tiểu tử!"

Đang lúc Hạ Ngôn chuẩn bị diễn luyện các loại vũ kỹ vừa ghi nhớ lại ở diễn luyện trường, lão Thánh Hoàng lại xuất hiện .

" Cảm giác hôm nay của ngươi nhất định rất lạ a? Ha ha, không thể tưởng được, tiểu tử ngươi trước kia bị người ta khinh thường như vậy nha!" lão Thánh Hoàng ha ha cười, mặt đầy hồng quang.(DG:cười nhìu quá đến nỗi đỏ mặt)

Hạ Ngôn bất đắc dĩ nhìn lão Thánh Hoàng ,miệng ngáp một miếng, không có trả lời.

"Tiểu tử, ta thiếu chút nữa quên nói cho ngươi một việc, là về chuyện ta ở trong Linh la giới, ngươi không được phép kể cho bất cứ ai, cho dù là người thân cận nhất cũng không được, biết không?" lão Thánh Hoàng tốc độ biến sắc mặt cực nhanh, vừa rồi còn cười ha ha giễu cợt Hạ Ngôn, lúc này vẻ mặt lập tức nghiêm túc dặn Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhướng mày,nhìn lão Thánh Hoàng khó hiểu hỏi : " vì cái gì?"

Nói thật, nếu lão Thánh Hoàng không dặn, hắn khẳng định sẽ nói chuyện này với tam gia gia Hạ Trường Hà. Hạ Trường Hà là người mà Hạ Ngôn tính niệm nhất, cho nên Hạ Ngôn sẽ không giấu diếm hắn.

"Hỏi nhiều như vậy để làm gì? Nghe lời ta mà làm. Còn có, ngươi hiện tại

tuy đã đả thông một trăm lẻ tám võ đạo kinh mạch, bất quá trình độ cứng còi của thân thể ngươi còn kém quá xa . Từ hôm nay trở đi, ngươi phải tu luyện y như phương pháp của ta. Ân, trước hết nên cường hóa thân thể một chút đi!" lão Thánh Hoàng trừng mắt, chợt nhướng mắt, gật đầu rồi nói.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:53 pm

Chương 18: Dược liệu.

Trên Ngọc Thủy sơn,lão Thánh Hoàng bắt Hạ Ngôn mỗi ngày không ngừng lên xuống núi để rèn luyện độ cứng cỏi thân thể. Thông qua việc rèn luyện như vậy, Hạ Ngôn cũng thấy được thân thể cứng cỏi lên rất nhiều.

Bất quá, thông qua khổ luyện để tăng cường độ thân thể lên,bây giờ đã không còn hiệu quả gì rõ ràng. Cho dù Hạ Ngôn mỗi ngày lên xuống Ngọc Thủy sơn trăm lần, cũng không có hiệu quả gì lớn, nhiều nhất cũng chỉ đủ để bảo trì trạng thái.

Lão Thánh Hoàng cười hắc hắc, ngón tay trên vạt áo phất một cái: " tiểu tử, võ đạo kinh mạch của ngươi,xem như là có chút thành tựu , cũng có thể thừa nhận một chút đan dược kích thích! Kế tiếp cường hóa thân thể, chúng ta sử dụng một ít dược vật,làm da, cơ thể, khung xương,so với hiện tại cứng cỏi hơn gấp mười gấp trăm lần."

Hạ Ngôn nghe vậy chấn động toàn thân, lông mi giật giật, ánh mắt nhìn phía lão Thánh Hoàng , " sử dụng đan dược cường hóa thân thể?"

"Đúng vậy, sử dụng dược vật cường hóa thân thể. Tiểu tử ngươi nếu muốn sớm thành tựu cảnh giới Tiên thiên,nhất định phải đem thân thể cường hóa đến cảnh giới nhất định. Kỳ thật cường hóa thân thể còn có diệu dụng khác, chính là tinh thần của ngươi cũng sẽ tùy theo mà cứng cỏi hơn.

Hắc hắc, tiểu tử, ngươi hôm nay ở quảng trường diễn luyện bất nhập lưu vũ kỹ, có hay không cảm thấy mệt mỏi a?"Lão Thánh Hoàng xoay chuyển lời nói, nhắc đến việc Hạ Ngôn ở quảng trường ghi nhớ mấy bộ bất nhập lưu vũ kĩ.

Hạ Ngôn không được tinh thần rung lên, há mồm giật mình nói : " ngươi là làm thế nào biết ?"

Hôm nay lúc ghi nhớ vũ kỹ, Hạ Ngôn quả thật cảm giác tinh thần có một tia mệt mỏi, bất quá không rõ ràng lắm. Hạ Ngôn cũng đoán rằng, có thể là sử dụng《 Linh la bí điển 》quá độ.

"Ta đương nhiên biết, lấy trình độ cứng cỏi tinh thần ngươi bây giờ,độ cứng cỏi thân thể, cũng không thể ở trong khoảng thời gian ngắn tinh luyện quá nhiều vũ kỹ.Nói thầm, cũng may ngươi tinh luyện toàn là bất nhập lưu vũ kỹ, nếu là tinh luyện bí tịch cấp cao, ngươi càng ăn không tiêu.

Cho nên, ta mới bắt ngươi cường hóa thân thể cường hóa tinh thần."Lão Thánh Hoàng đảo ánh mắt nhìn thoáng qua Hạ Ngôn, lầu bầu nói.

"Vậy ngươi có thể luyện chế đan dược sao?" Hạ Ngôn trên mặt vui vẻ, nếu có thể sử dụng đan dược nhanh chóng cường hóa thân thể, đương nhiên rất tốt. Hạ Ngôn, cũng nóng lòng muốn đạt tới Tiên thiên cảnh giới.Nhưng Tiên thiên cảnh giới quá khó khăn, Hạ Ngôn hiện tại khoảng cách Tiên thiên cảnh giới, còn có quãng đường xa phải đi.

Đan dược tổng cộng có cửu phẩm, bất quá, cho dù đan dược cấp thấp nhất nhất phẩm, cũng cần Linh sư mới có thể luyện chế. Nhà bào chế thuốc, cần thiên phú phi thường đặc thù , cho dù Linh sư, cũng chỉ có một số nhỏ có thể trở thành nhà bào chế thuốc. Mỗi một nhà bào chế thuốc, đều là mục tiêu các thế lực lớn tranh đoạt.

Có một gã nhà bào chế thuốc xuất sắc sau lưng, tất nhiên có rất nhiều cường giả. Bởi vì, cho dù là Linh tông, thậm chí là Linh hoàng, cũng cần luyện chế đan dược . Chính mình không thể luyện chế đan dược, nhất định phải dựa vào nhà bào chế thuốc mới có thể luyện chế đan dược.

Nhà bào chế thuốc ở Long đại lục thân phận tôn quý, thậm chí có thể cùng Đường chủ điện chủ so sánh. Cho dù là nhà bào chế thuốc sơ cấp, cũng là dị thường khó cầu. Nhìn Hạ gia mà nói, Hạ gia to như vậy, cũng thỉnh không nổi một nhà bào chế thuốc sơ cấp trấn thủ.

"Ta hiện tại là trạng thái linh hồn,như thế nào luyện chế đan dược được? Bất quá, ngươi có thể nha!"Lão Thánh Hoàng trên mặt lộ ra vẻ mặt tươi cười quái dị, hắc hắc nhìn Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhất thời nhụt chí nói: " nhà bào chế thuốc cần ít nhất là thực lực Linh sư , ta hiện tại như thế nào luyện chế đan dược?"

"Ha ha, luyện chế đan dược cần Linh sư, bất quá,chế một ít dược tề, lại không cần! Ta cho ngươi biết phương pháp, ngươi làm theo lời ta bảo, là có thể chế ra dược tề đề cao cường độ thân thể."

Thánh Hoàng lão đầu tựa hồ như sớm đã có tính toán.

"Tiểu tử, ngươi chỉ cần chuẩn bị tốt tài liệu, sau đó làm theo như lời ta nói , là có thể chế ra dược tề ngươi cần. Ân, ngươi trước hết chuẩn bị tốt năm gốc thanh chi thảo năm mươi năm,năm trái lục diệp năm mươi năm,hai gốc tử lãnh thảo, một gốc tứ nhĩ hoa lan trăm năm. Tạm thời là cần nhiêu đó a!"Lão Thánh Hoàng hơi hơi gật đầu,làm bộ dáng dễ dàng lắm.

Mà Hạ Ngôn, sớm đã dại người.

Lão Thánh Hoàng nói những dược liệu đó, hắn cũng đã nghe nói qua, cũng không phải là không có. Bất quá, giá cả dược liệu đó, cũng không phải người bình thường có thể mua được.

Thanh chi thảo, quả lục diệp đều loại thông thường,nhưng năm mươi năm , sẽ không thông thường . Nhất là tứ nhĩ hoa lan, trăm năm tứ nhĩ hoa lan, lại dị thường trân quý.

"Trên người chúng nó nếu là lông rậm, có lẽ, ta có thể mua được lông mao của nó." Hạ Ngôn nuốt nước miếng một miếng, bất đắc dĩ nói.

Những tài liệu đó, cho dù là gia tộc mua, chỉ sợ cũng phải được Trưởng lão hội thận trọng suy xét.

"Thanh chi thảo, thanh chi thảo năm mươi năm, ít nhất cũng cần năm mươi kim tệ một gốc . Năm mươi năm lục diệp quả, có thể tám mươi kim tệ một gốc , về phần tử lãnh thảo, chỉ sợ chỉ có đấu giá đi mới có bán, ít nhất một trăm kim tệ một gốc cây, mà tứ nhĩ hoa lan trăm năm,ở một dược điếm đã bán một lần, thấp hơn năm trăm kim tệ là không bán!" Hạ Ngôn hít vào một hơi thật sâu,tính toán ra,có thể cần đến cả ngàn kim tệ.

Hạ Ngôn sờ sờ túi tiền của mình, chỉ có mấy kim tệ, cho dù hắn hơn mười năm tích góp từng chút

một.

"Ta cũng mặc kệ, ngươi nhất định phải tìm ra những tài liệu đó."Lão Hoàng hai tay chắp ra sau,ngươi phải tìm tài liệu đó về, ta có thể không bảo đảm ngươi chừng nào thì có thể đột phá hậu thiên đạt tới Tiên thiên."

"Nhưng..." Hạ Ngôn bi kịch sờ sờ ót, đang muốn mở miệng, đột nhiên nghe bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến.

Hạ Ngôn nhìn về ngoài cửa, xoay người nhìn về Lão Thánh Hoàng, phát hiện LãoThánh Hoàng đã biến mất vô tung,về lại trong Linh la giới. Hạ Ngôn lúc này mới mở cửa phòng, thấy tam gia gia

Hạ Trường Hà đã đi vào cách cửa không xa.

"Tam gia gia!" Hạ Ngôn vội đi ra ngoài, thân thiết hô một tiếng.

"Ha ha, Hạ Ngôn a! Hảo! Thật tốt quá! Hôm nay ta rốt cục có thể mở mày mở mặt đứng trước lão gia hỏa Hạ Lai rồi." Hạ Trường Hà tươi cười sáng lạn, cước bộ nhanh nhẹn, hiển nhiên là cực độ thoải mái a.

Vai vế Hạ Lai ở Hạ gia, so với hắn cao hơn, hôm nay Hạ Ngôn ở biểu hiện ở quảng trường ,làm Hạ

Lai lộ ra nét mặt già nua,mặt xám xịt .

"Đại trưởng lão không nói cái gì?" Hạ Ngôn có điểm lo lắng.

"Hắn có thể nói cái gì? Ngươi dù sao cũng là đệ tử Hạ gia,thành tựu ngươi càng cao, đối với Hạ gia càng có lợi. Hạ Ngôn, hiện tại địa vị của ngươi , đã không như trước kia . Về sau, ngươi chỉ cần giữ khuôn phép không làm chuyện gì khác người,ở Hạ gia không cần để ý ánh mắt của kẻ nào."

Hạ Trường Hà vung mạnh tay lên, hào khí thông thiên nói.

"Tam gia gia,nếu ta lúc đề xuất tộc trưởng đề bài vị mẫu thân ta tiến vào nhà thờ tổ tông, hắn cũng giải quyết sao?" Hạ Ngôn trong lòng thủy chung vẫn nhớ chuyện này.

Hạ Trường Hà sắc mặt hơi đổi, ngược lại thấm thía nói với Hạ Ngôn : " Hạ Ngôn, chuyện này, có thể là không được a. Chỉ cần lão gia hỏa Hạ Lai lão kia không đồng ý, Trưởng lão hội liền trở ngại a!"

Nghe vậy, Hạ Ngôn cũng minh bạch, xem ra, nhất định hắn phải trở thành thánh đường Đường chủ mới được .

Đột nhiên, Hạ Ngôn trong đôi mắt bắn ra lưỡng đạo tinh quang, trong lòng bàn tay xiết chặt, nói : " thánh đường Đường chủ, ta nhất định sẽ làm được ."

Nghe Hạ Ngôn nói như vậy, Hạ Trường Hà mỉm cười, cũng không cho rằng Hạ Ngôn không thể làm được.

"Hạ Ngôn, không thể tưởng được, ngươi ngắn ngủn không đến một năm,đã có thành tựu thế này, ngươi nói với tam gia gia thử, ngươi làm như thế nào vậy?" Hạ Trường Hà ánh mắt xoay chuyển, vừa cười hỏi.

Hạ Ngôn sớm biết rằng tam gia gia sẽ hỏi vấn đề này, vừa rồi lão Thánh Hoàng đặc biệt dặn không thể nói với bất cứ ai chuyện của lão, liền mở miệng nói: " tam gia gia xem chiếc nhẫn này!"

Hạ Ngôn đưa tay đến trước mặt Hạ Trường Hà.

"Ân? Chẳng lẽ là liên quan đến chiếc nhẫn này?" Hạ Trường Hà vẻ mặt đổi một chút, chỉ chỉ cái nhẫn đen thui, chần chờ hỏi.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

Re: Linh La Giới

Postby Lang Bạt Giang Hồ » Mon Sep 29, 2014 10:54 pm

Chương 19:Tiệc rượu.

Hạ Ngôn ánh mắt dừng trên Linh la giới chậm rãi gật đầu nói: " đúng là do cái giới chỉ này, tam gia gia đem nhẫn tặng cho cháu ngày đó, vì có thể tĩnh tâm tu luyện ta đã đi lên Ngọc Thủy sơn.

Có một ngày, cháu ở trong núi gặp một đầu mãnh hổ sặc sỡ, chém giết một hồi,cháu cuối cùng cũng đem đầu mãnh hổ kia giết chết, bất quá cũng bị thương nhẹ. Một đêm sau tỉnh lại, thấy được ở trong đầu của cháu có công pháp tu luyện.Sau đó, cháu dựa theo công pháp trong đầu tiến hành tu luyện, cũng không nghĩ tới lại có thành tựu như hôm nay."

Hạ Trường Hà nghe Hạ Ngôn nói, không có gì hoài nghi,Linh la giới vốn có một truyền thuyết, mà hiện tại Hạ Ngôn gặp vận may, đúng là ứng nghiệm truyền thuyết kia. Người có thể mở ra Linh la giới,sẽ trở thành tuyệt thế cường giả.

Hạ Trường Hà lắc đầu rất nhỏ, trên mặt tràn đầy cảm giác hưng phấn, ánh mắt anh ánh,cười to nói: " không thể tưởng được, không thể tưởng được! Hạ Ngôn, ta trăm triệu lần không thể tưởng được Linh la giới vậy mà ngươi lại thành công mở ra! Thiên ý! Hạ Ngôn, tương lai Hạ gia chúng ta có thể cường thịnh đứng lên,là do ngươi rồi!"

Hạ Trường Hà mơ hồ có một loại cảm giác, tương lai, Hạ Ngôn có thể ảnh hưởng trực tiếp sự hưng suy của Hạ gia. Mặc kệ như thế nào, Hạ Ngôn cũng là đệ tử Hạ gia, trùng hưng Hạ gia, là trách nhiệm mà Hạ Ngôn không thể chối từ.

Hạ Ngôn gật gật đầu, " tam gia gia, ngươi yên tâm đi, ta sẽ cố gắng không làm cho người thất vọng!"

Hiện tại mục tiêu thứ nhất của Hạ Ngôn,là đạt tới cảnh giới Tiên thiên,bên trong thân thể kết thành Linh huyệt, trở thành Linh sư, khiêu chiến thánh đường Đường chủ Ngọc Thủy thành!

... ... ... ...

Gió đêm từ từ, tinh quang vạn điểm, trong không khí mùi hoa bốn phía.Ánh trăng khuyết lơ lửng trên đầu, ánh đèn mỏng manh theo bốn phương tám hướng chiếu vào con đường đi hôn ám.

Hạ Ngôn được tiểu Thúy dẫn đi đến biệt viện của tộc trưởng Hạ Phi Long.Ban ngày sau khi kết thúc đại hộ tuyển chọn đệ tử ưu tú, Hạ Tử Hân đã mời Hạ Ngôn cùng nhau ăn bữa tối.

Ở rất xa, Hạ Ngôn đã thấy thân ảnh xinh đẹp Hạ Tử Hân đứng ở ngoài cửa biệt viện, ánh mắt nhìn về hướng này, tựa hồ đang chờ hắn.

Quả nhiên, nhìn thấy thân ảnh Hạ Ngôn xuất hiện, Hạ Tử Hân vội bước nhanh đến, thanh thúy cười nói: " Hạ Ngôn, phụ thân đã đợi ngươi một hồi lâu, mau theo ta vào."

Hạ Ngôn còn chưa kịp mở miệng nói chuyện,đã bị Hạ Tử Hân dịu dàng dùng tay nhỏ bé bắt lấy, kéo vào tiểu viện.

Trong viện đèn đuốc sáng ngời, hương khí bốn phía, xa xa có thể ngửi được một mùi rượu cổ xưa.

Hạ Ngôn mặc dù không am hiểu uống rượu, nhưng cũng biết phẩm chất cao thấp của rượu.

"Đại trưởng lão đã ở trong." Ở trong viện, Hạ Tử Hân dừng chân, đột nhiên nhìn Hạ Ngôn nói.

"Ân? Đại trưởng lão ở trong?Sao ta còn không đi vào!" Hạ Ngôn nghe vậy hơi thở hơi đổi, lắc đầu nói.

Đại trưởng lão đối hắn không có hảo cảm, hôm nay nếu tộc trưởng mở tiệc chiêu đãi Đại trưởng lão, nếu hắn cũng vào làm khách, khẳng định sẽ làm Đại trưởng lão càng phản cảm. Tuy rằng Đại trưởng lão đối Hạ Ngôn vẫn không có sắc mặt tốt, nhưng Hạ Ngôn cảm thấy được mình cũng không cần cùng Đại trưởng lão sinh ra xung đột cho thỏa đáng.

Đương nhiên, Hạ Ngôn cũng không phải trứng mềm, tùy ý bị người khác khi nhục. Cho dù là Hạ gia

Đại trưởng lão, nếu thật sự khi dễ trên đầu,hắn cũng không chịu bỏ qua, hắn cũng sẽ trực tiếp mạnh mẽ phản kích.

"Khó mà được phụ thân mở tiệc rượu,tiệc rượu hôm nay là dành riêng cho ngươi đó. Ngươi nếu không đến,thể diện phụ thân ta cũng không còn ." Hạ Tử Hân chu miệng, vội vàng kéo Hạ Ngôn chuẩn bị xoay người, gấp giọng nói.

"Cái gì? Đãi tiệc rượu ta?" Hạ Ngôn có chút bất ngờ.

Hắn không nghĩ tới, tộc trưởng vậy mà lại đặc biệt mở tiệc chiêu đãi mình,có chút được sủng ái mà sợ.

"Đương nhiên, Đại trưởng lão đã biết phụ thân muốn mở tiệc chiêu đãi ngươi, cho nên mới đặc biệt có mặt, hắn mang theo Hạ Lưu tên hỗn đản hướng đến ngươi giải thích ." Hạ Tử Hân môi anh đào khẽ mở, cười nói.

Hạ Ngôn hôm nay biểu hiện thực lực ra ngoài,làm Đại trưởng lão Hạ Lai cũng chấn động thật sâu.

Hắn thân là Đại trưởng lão Hạ gia, đương nhiên hy vọng Hạ gia cường đại lên.

Trước kia, hắn vẫn cho rằng Hạ Ngôn là một phế vật đối với Hạ gia không một chút giá trị, hơn nữa Hạ Ngôn là nhi tử của yêu nữ Ám Dạ đại lục, cho nên mới không tốt. Bất quá bây giờ, hắn đã cho rằng Hạ Ngôn là hi vọng của Hạ gia. Cho nên, lúc này mới tự mình mang theo Hạ Lưu trước mặt tộc trưởng giải thích, chính là hy vọng có thể hóa giải mâu thuẫn trong nội bộ đệ tử trẻ tuổi của gia tộc.

Mặc kệ như thế nào, dù sao cũng là người một nhà, trên người đều chảy huyết mạch Hạ gia.

Hạ Ngôn thoáng lo lắng , rồi cau mày gật đầu nói: " vậy được rồi!"

Khi hai người vào phòng khách đang rộng mở thì tộc trưởng cùng Đại trưởng lão Hạ Lai, đều đứng lên hoan nghênh Hạ Ngôn. Hạ Ngôn lần đầu tiên cảm nhận được đãi ngộ như vậy, thật có chút không thích ứng. Nhất là Đại trưởng lão trên mặt nụ cười sáng lạn, càng làm hắn cảm thấy được có chút không tin.

Trước kia Đại trưởng lão Hạ Lai nhìn thấy hắn,sắc mặt không có chút nào tốt. Kỳ thật không chỉ có hắn,nhưng đối với đệ tử bình thường,thì da mặt Đại trưởng lão cũng co lại. Cho nên, trong gia tộc mỗi tên đệ tử, đều e ngại Đại trưởng lão.

Hạ Lưu đứng sau Đại trưởng lão, cúi đầu bộ dáng bồn chồn không yên. Hạ Lưu trong đám đệ tử Hạ gia, thiên phú cũng cực cao, cho nên mới tự cao tự đại đem mình bay lên cao. Hôm nay bị Hạ Ngôn đả kích thật sâu, cả người có chút uể oải không phấn chấn.

"Hạ Ngôn, nhanh ngồi xuống nhập tiệc, hôm nay ngươi làm Hạ gia có cơ hội nở mày nở mũi trước mặt Tịch gia,Vương gia a. Hắc hắc,người Vương gia và Tịch gia, lúc đó một đám biểu tình thật sự là phong phú nha! Ta lúc ấy xém chút nữa không nhịn được cười." Hạ phi long cười to nói.

Hạ Ngôn vội vàng nói: " cám ơn tộc trưởng khích lệ, kỳ thật đây cũng là công lao của đệ tử Hạ gia."

"Ha ha, Hạ Ngôn a, trước kia ta đối với ngươi có một chút không tốt, ngươi cũng không nhớ ở trong lòng." Hạ Lai cũng ha ha cười, " đúng rồi, Hạ Lưu đứa bé này đã biết hành vi sai lầm rồi, cho nên đêm nay giải thích với ngươi."

"Hạ Ngôn ,qua một tháng nữa, chính là cuộc đánh giá đệ tử của tam đại gia tộc Ngọc Thủy thành, đến lúc đó, ngươi nhất định phải vì Hạ gia mà tranh danh dự a!" Chợt, Hạ Lai lại thấm thía nói.

"Hạ Ngôn, trước kia ta có nhiều việc làm không đúng, cũng xin ngươi tha thứ. Theo như lời ngươi, chúng ta dù sao cũng là huynh đệ, là người một nhà. Về sau, ta nhất định coi ngươi như huynh đệ!" Hạ Lưu hiển nhiên đã sớm nghĩ kỹ lời muốn nói,ngẩng đầu lên, thành khẩn nhìn Hạ Ngôn nói.

Hạ Ngôn vội cười nói: " Hạ Lưu, ta và ngươi vĩnh viễn đều là huynh đệ, chúng ta vĩnh viễn đều là người một nhà. Chúng ta trên người, chảy xuôi chính là máu của Hạ gia. Cho nên, mặc kệ bất cứ lúc nào, ta đều ở bên cạnh ngươi."

Hạ Ngôn vừa dứt lời, Hạ Lưu liền có chút nghẹn ngào khụt khịt, trong mắt ngận nước mắt.

"Ha ha, hảo! Hảo! Tốt! Tử Hân, ngươi cứ ngồi bên người Hạ Ngôn. Hạ Lưu, ngươi cũng lại đây ngồi xuống.Bây giờ chúng ta khai tiệc!" Hạ Phi Long cao hứng vỗ tay nói, mặt mày hồng hào.

Hạ gia đệ tử có thể đồng sức đồng lòng, hắn tự nhiên cao hứng!

Một gia tộc, nếu là nội loạn không dứt, gia tộc như vậy nhất định không có khả năng cường thịnh, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể phá diệt.

Hạ Phi Long vừa lòng nhìn Hạ Ngôn một chút, thầm nghĩ, Hạ Ngôn này quả nhiên là thiên tài hiếm có,gia tộc có Hạ Ngôn,quả có thể trọng chấn huy hoàng lúc xưa. Hạ Ngôn tuổi còn nhỏ,đã có trí tuệ như vậy,cũng không phải có thiên phú tu luyện là có thể làm được .

"Vương gia và Tịch gia kia, ở Ngọc thủy thành kinh doanh trăm năm, sớm đã thâm căn cố đế. Nhất là mấy năm gần đây, thậm chí mơ hồ có dấu hiệu chèn áp Hạ gia chúng ta. Đệ tử hậu bối trong hai gia tộc,mấy năm gần đây thiên tài không ngừng xuất hiện. Hạ Ngôn, Hạ Lưu, Tử Hân, một tháng sau tỷ thí, các ngươi không thể khinh địch nha!" Nói tới đây, khuôn mặt Hạ Phi Long có chút ngưng trọng.

"Ân, căn cứ theo tin tức chúng ta thu được,Tịch gia Tịch Thu Thủy, Vương gia Vương Ngữ Yên, thực lực phi thường mạnh. Nhất là Tịch Thu Thủy, thực lực có thể đã đả thông một trăm điều võ đạo kinh mạch, vũ kỹ cũng không yếu kém." Hạ Lai chuyển ánh mắt nhìn Hạ Ngôn.

Đệ tử dưới mười lăm tuổi của Hạ gia, chỉ có mình Hạ Ngôn đả thông một trăm võ đạo kinh mạch.
User avatar
Lang Bạt Giang Hồ
 
Posts: 156
Joined: Wed Jan 15, 2014 9:50 am
I am: Reader

PreviousNext

Return to Martial Arts

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 14 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron